Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Câu Được Con Rùa Vàng

Câu Được Con Rùa Vàng

Tác giả: Không Hữu Cố Sự

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341430

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1430 lượt.

như cô yêu gia tài của nhà anh ta, tôi phải buồn thay cho cô rồi!
- Tôi yêu cả hai! Mà này, anh ra nước ngoài nhớ tán mấy em gái tây, mang vinh quang về cho tổ quốc nhá!
- Đấy là điều đương nhiên rồi!
- Còn nữa, chuyện này anh tuyệt đối đừng nói ra ngoài, không phải ai tôi cũng kể chuyện này đâu!
- Cảm ơn! - “Kẻ Trộm” cảm kích.
Muốn moi ít “tài liệu” từ miệng Mạc Lãnh cũng không có gì là khó, không vào hang cọp làm sao bắt được cọp con. Vì vậy tôi quyết định sẽ tấn công vào “nội bộ” kẻ thù.
Khi bạn đang vận đỏ, chuyện gì cũng có thể xảy ra. Đúng lúc tôi đang rầu rĩ vì không biết làm thế nào để viếng thăm nhà Mạc Lãnh thì Mạc Lãnh gọi điện đến, nói rằng hai tháng rồi chưa thấy cô nàng kinh nguyệt viếng thăm. Thế là chúng tôi hồi hộp kéo nhau đến bệnh viện.
Sau khi có kết quả kiểm tra, chúng tôi cười hớn hở. Có rồi! Đến thăm bà bầu, đây đúng là một lý do không tồi.
- Mạc Lãnh, nhiệm vụ hiện giờ của cậu là yên tâm dưỡng thai, có thời gian tớ sẽ tới nhà thăm cậu! - Tôi hồ hởi nói. Từ ngày ở bên cạnh Lâm Diệu, tôi càng ngày càng giỏi tính toán, trước đây tôi đâu có như vậy,
- Biết rồi! - Mặt Mạc Lãnh ánh lên sự hạnh phúc.
- Nhưng mà, bố mẹ chồng cậu, vợ chồng Chủ tịch Ngũ... có dễ tính không? Thường ngày hay có sở thích gì? - Mặc dù trời không nóng nhưng tay tôi cứ rịn mồ hôi, tôi đúng là không có khả năng làm việc xấu mà.
- Bố mẹ chồng tớ rất tốt bụng, đối xử với tớ rất tốt, hồi đầu mới lấy chồng, mẹ tớ còn lo lắng, nói rằng nhà giàu lắm phép tắc, tính tình cổ quái, cứ lo tớ bị bắt nạt, giờ cũng yên tâm nhiều rồi. Lâm Sảng, tớ cảm thấy mình thật hạnh phúc! - Có thể nhận thấy rõ ràng Mạc Lãnh rất hài lòng với cuộc hôn nhân hiện tại. Nếu là tôi thì tôi cũng hài lòng, chồng vừa giàu vừa đẹp trai, bố mẹ chồng lại dễ tính, đây đúng là giấc mộng của mỗi người phụ nữ rồi còn gì. Chỉ có điều tôi cũng chẳng còn cách đích đến quá xa. Mạc Lãnh, chờ tớ nhé! Chẳng bao lâu nữa chúng ta sẽ cùng nhau tiến lên. Nhìn Mạc Lãnh, nhớ lại ngần ấy năm làm bạn với nhau, tôi chợt phát hiện ra rằng tranh giành tài sản chẳng phải là chuyện gì quan trọng.
- Thường ngày bố mẹ tớ rất thích nghe kịch, xem tiểu phẩm! - Mạc Lãnh mỉm cười hạnh phúc, chẳng hề phát hiện ra âm mưu của tôi.
Tôi ngây người, nghe kịch và xem tiểu phẩm ư, có thể đổi sang thứ khác không?
- À, Lâm Sảng, cậu hỏi những điều này làm gì?
- Đương nhiên phải hỏi rồi, sau này lúc đến thăm cậu, tớ cũng phải biết đề tài mà nói chuyện với họ chứ! Dù gì cũng là ông chủ công ty, có cơ hội tốt để nịnh nọt tuyệt đối không thể bỏ lỡ!
- Ha ha, thế thì cậu phải thường xuyên đến nhé!
- Chắc chắn rồi! - Sau này cậu có muốn không gặp tớ cũng không được đâu.
Có lần Lưu Hi Hoa gọi điện hỏi chuyện giữa tôi và Lâm Diệu đã giải quyết xong chưa, thực ra tôi biết điều cậu ta quan tâm là chuyện em gái họ cậu ta với anh họ tôi thôi. Giờ tôi làm gì còn thời gian mà nghĩ đến chuyện bọn họ, có bao nhiêu tâm trí tôi dồn hết vào “cuộc chiến danh gia” này rồi. Tôi bảo hiểu nhầm đã được giải quyết rồi, chỉ có điều hiện giờ tôi đang bận chuyện của bản thân, còn chuyện của em họ cậu ta với anh họ tôi để vài ngày nữa sẽ bàn. Lưu Hi Hoa nói không phải vội, bảo tôi cứ lo chuyện của tôi trước. Rồi cậu ta lại hỏi tôi chuyện của Mạc Lãnh, tôi hào hứng kể cho cậu ta nghe chuyện Mạc Lãnh có bầu, bảo cậu ta chuẩn bị phong bao rồi bổ sung luôn cả quà cưới cho họ. Phản ứng của cậu ta có vẻ lạnh nhạt, nói rằng phong bao chắc chắn sẽ có.
Lâm Diệu gần đây có vẻ rất vui, nói là đã nói chuyện của chúng tôi cho bố mẹ anh ấy, bảo bố mẹ nhanh chóng chọn ngày đi gặp mặt.
- Anh đã nói những ưu điểm gì của em cho bố mẹ anh nghe rồi? - Tôi hồi hộp hỏi.
- Anh nói với họ là em giống như một người qua đường vậy!
Tôi nghiến răng bẹo Lâm Diệu.
- À tốt hơn người qua đường một tẹo! - Lâm Diệu cười ha ha.
- Thay đổi nhanh gớm!
- Anh nói em thường xuyên đánh anh, mắng anh, lừa anh, còn không cho anh ăn cơm! - Lâm Diệu thu mình vào góc ghế sôpha, vẻ mặt ấm ức.
- Có phải họ khen em rất có cá tính không?
- Bố mẹ anh nói không biết ai lại sinh ra được một cô con gái như vậy nữa, phải gặp mặt kết nghĩa mới được! - Lâm Diệu không giả bộ đáng thương nữa mà đứng dậy ôm chầm lấy tôi, dựa đầu vào vai tôi và hít mùi hương trên tóc tôi.
- Lâm Diệu, nếu em làm hỏng việc thì sao? - Tôi thấy hơi lo lắng.
- Không sao, có anh đây rồi! Hỏng thì hỏng, cùng lắm hai đứa mình bỏ trốn! - Lâm Diệu thản nhiên như chẳng có gì đáng lo.
Trong lòng tôi ấm áp lạ thường, tôi quay lại, nhẹ nhàng hôn lên môi anh.
Tôi nghĩ tôi thật sự rất yêu người đàn ông này, một người dám vì tôi mà bất chấp tất cả.
Để tạo ra một hình ảnh đẹp trước mặt bố mẹ Lâm Diệu, tôi đã phá lệ đi thẩm mỹ viện một lần, mặc dù không thể khiến bản thân thành sắc nước hương trời nhưng cũng phải dễ nhìn một chút.
Lang thang trên đường mất mười mất phút, đủ các biển quảng cáo thẩm mỹ viện khiến tôi rối tung lên không biết vào chỗ nào. Quảng cáo thì cái nào chả tốt, nào là xăm mày, hút mỡ, cắt mí, nâng ngực.