Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Câu Được Con Rùa Vàng

Câu Được Con Rùa Vàng

Tác giả: Không Hữu Cố Sự

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341434

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1434 lượt.

đến trước mặt anh ta, vung nắm đấm. Mũi anh ta cũng cứng quá chứ, khiến tay tôi đau muốn nứt ra đến nơi.
- Cô dám ra tay thật hả? Thật chẳng ra thể thống gì! - Ngũ Dật Thiên tức tới run lên, không dám đánh tôi ngay trước mặt Mạc Lãnh, hơn nữa đàn ông đánh đàn bà là điều tối kị, chỉ biết trợn mắt đứng nhìn.
- Anh là đồ điên, tại sao tôi không dám ra tay chứ? Anh nói xem rốt cuộc anh đã làm trò gì? Anh dẫn sói vào nhà, lại còn đi làm gian tế cho sói, anh định cho công ty phá sản à? Ai anh cũng dám cho vào công ty là sao? Anh có làm công ty này sụp cũng chẳng sao, tại sao anh còn lôi tôi vào cuộc? - Nói mãi nói mãi, không hiểu sao cảnh tượng này lại giống với cảnh tượng vợ bé tìm đến tận nhà đánh ghen ngược thế không ết.
Tôi cũng chẳng nghĩ được nhiều như thế, đuổi việc tôi chứ gì, dù sao tôi cũng chẳng muốn làm nữa.
- Lâm Sảng, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? - Mạc Lãnh sợ đến phát khóc, kéo tay tôi hỏi.
- Cậu hỏi chồng cậu đi!
- Có phải vì Lâm Diệu không? - Ngũ Dật Thiên cũng chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì.
Vừa nghe nhắc đến Lâm Diệu là toàn thân tôi cứng đờ, kiệt sức ngồi bệt xuống sàn nhà, hai tay ôm lấy mặt, nước mắt trào ra qua những kẽ ngón tay nhưng âm thanh nghẹn lại nơi cổ họng.
- Mạc Lãnh, em dẫn Lâm Sảng ra ngoài, sau này anh sẽ nói chuyện này cho em hay. Lâm Sảng, cô cũng đừng quá buồn, cô có đánh tôi cũng vô ích! Hồi đó là do Lâm Diệu nhất định không cho tôi nói, tôi dám sắp xếp anh ta vài làm ở công ty vì tôi biết chắc anh ta sẽ không gây tổn thất cho công ty, chúng tôi làm ăn rất quân tử, không bao giờ đánh mất chữ tín. Tôi cũng không vì chút tổn thất của công ty mà để cô, để bản thân tôi chịu thiệt thòi. Lâm Diệu là thật lòng với cô đấy! - Ngũ Dật Thiên đã bớt nóng, nhẹ nhàng khuyên nhủ tôi.
Thật lòng thì đã sao, thật lòng chẳng phải cũng bỏ đi rồi sao? Đáng chửi cũng chửi rồi, đáng đánh cũng đánh rồi, không đáng khóc cũng đã khóc rồi, giờ chỉ có thể lê lết tấm thân mệt mỏi này về nhà thôi.
Bố mẹ tôi mặt mày chẳng chút cảm xúc ngồi ở phòng khách. Có sát khí! Tôi nhẹ nhàng đóng cửa, định lén lút chuồn thẳng vào trong phòng
- Qua đây! - Mẹ tôi nói. Tôi bối rối không biết làm sao, đành cười giả lả.
- A ha ha, mẹ à, mẹ ăn cơm chưa thế, bố đang luyện khí công ạ? Trông mặt buồn cười quá! - Tôi giả vờ như không nhận ra không khí nặng nề xung quanh, cố tỏ ra hài hước.
- Chuyện năm trăm anh em là sao? - Mẹ tôi lạnh lùng hỏi.
- A ha ha, mẹ à, mẹ thấy đấy, mẹ chỉ đẻ có mỗi mình con, thỉnh thoảng cô đơn quá, con nghĩ mẹ nên sinh cho con một đứa em. Bố à, bố thấy sao? - Bố tôi không lên tiếng, chắc vẫn đang luyện khí công.
- Ừm, mẹ có thể sinh được năm trăm đứa không? - Mẹ tôi mặt không chút biểu cảm, tôi biết đây là điềm báo của một con sóng lớn.
Tôi quỳ phịch xuống trước mặt bố mẹ, chắp hai tay lại, nói:
- Bố, mẹ ơi con sai rồi! Con không nên bảo mẹ sinh năm trăm đứa cho con, đến nghĩ cũng không nên nghĩ ấy chứ!
- Lâm Sảng! - Sắc mặt của mẹ cuối cùng cũng có chút biến đổi. - Có phải con lại gây ra chuyện gì rồi không?
- Làm gì có ạ! Hôm nay con chỉ đấm cho tổng giám đốc một phát vì tội hà khắc với nhân viên, anh ta bỉ ổi vô liêm sỉ, con hi sinh thân mình để bảo vệ người khác, anh ta dám có vợ hai trong khi Mạc Lãnh đang có bầu… - Tôi đành phải nhẫn tâm thêu dệt tội danh, đổ hết mọi tội lỗi lên đầu Bầu Trời.
- Chồng Mạc Lãnh thật chẳng ra làm sao! - Mẹ tôi do dự nhìn tôi, vẻ nuối tiếc. - Lần trước nhìn thấy cậu ta ở đám cưới, trông bộ dạng cũng đàng hoàng lắm mà!
- Mạc Lãnh phải làm sao bây giờ? - Mẹ tôi lại hỏi.
- Hài, đương nhiên anh ta không chịu thừa nhận. Đợi điều tra rõ ràng mọi chuyện, con sẽ dạy cho anh ta một bài học!
- Thôi đứng dậy ăn cơm đi! Nếu con mà gây chuyện ở bên ngoài, mẹ quyết hông tha cho con đâu! - Cuối cùng mẹ cũng chịu bỏ qua.
Ngày hôm sau tôi không đi làm. Sếp rụt rè gọi điện hỏi có phải tôi xin nghỉ phép không? Hóa ra tôi vẫn chưa bị đuổi. Ngẫm nghĩ lại thấy, người yêu mất rồi, không thể mất nốt công việc được, tôi phải tự nuôi bản thân chứ. Hơn nữa, mất việc thể nào mẹ cũng cho tôi biết tay. Nghĩ vậy tôi liền nói sẽ đến công ty ngay.
Mạc Lãnh đã biết toàn bộ sự việc, thường xuyên đến công ty chơi với tôi, lo lắng chăm chút cho tôi. Tôi thấy có lỗi với Mạc Lãnh lắm, vừa đánh chồng người ta, giờ lại để người ta đến chăm sóc cho mình. Tôi bảo Mạc Lãnh: “Cậu đã sắp làm mẹ rồi, cả ngày theo tớ làm cái gì?”. Mạc Lãnh nói lo cho tôi, nhưng không nhắc gì đến chuyện của Lâm Diệu, chỉ ngày ngày đi làm với tôi, chỉ nói đã bảo Bầu Trời giới thiệu bạn trai cho tôi nhưng bị Bầu Trời mắng cho một trận. Chết mất, chẳng nhẽ tôi không thể không có bạn trai?
Nhắc đến chuyện này tôi mới nhớ ra chuyện anh họ tôi. Dạo này đầu óc như bị ma nhập, quên béng mất chuyện này. Nghĩ vậy tôi liền lấy máy của Mạc Lãnh gọi cho Lưu Hi Hoa.
- Mạc Lãnh à? - Nghe giọng Lưu Hi Hoa có vẻ ngạc nhiên và vui mừng.
- Lãnh cái đầu cậu, là tớ đây! Điện thoại tớ hỏng rồi, đành phải dùng số của Mạc Lãnh gọi cho cậu! - Đồ chết tiệt, chỉ thích c


The Soda Pop