Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Câu Được Con Rùa Vàng

Câu Được Con Rùa Vàng

Tác giả: Không Hữu Cố Sự

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341556

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1556 lượt.

ảm như tôi nữa. Cứ nghĩ đến Lâm Diệu là lòng tôi lại nghẹn ngào, khóe mắt lại cay cay. Mặc dù chưa đến mức rửa mặt bằng nước mắt nhưng tôi cũng chẳng muốn ra khỏi cửa, cứ ra ngoài là tôi lại tưởng tượng ra cảnh người ta đang cười nhạo mình. Cứ có thời gian rảnh là tôi lại ở nhà lướt web.
Thấy “Kẻ Trộm” gọi tôi trên yahoo, tôi lao vào nói chuyện, mừng rỡ như một kẻ chết đuối vớ được cọc. Tôi kể cho anh nghe từ đầu đến cuối những chuyện xaỷ ra với tôi gần đây, cuối cùng cũng tìm được người để trút bầu tâm sự, cứ nén trong lòng mãi kiểu gì cũng gây bệnh mất.
Kể xong, tôi yên lặng ngồi chờ “Kẻ Trộm” trả lời.
Một phút trôi qua, hai phút trôi qua, mười phút trôi qua, vẫn không thấy động tĩnh gì.
Tôi hỏi: Anh đang làm gì đấy?
Kẻ Trộm: Cô thật biết nói đùa, đừng nói giờ tôi đang không ở nước ngoài, mà kể cả tôi có ở nước ngoài làm sao tôi biết mặt mũi người đàn ông của cô? Mà cho dù có biết, tôi chẳng qua chỉ đến một nước nhỏ kiếm tiền, còn anh chàng của cô ra ngoài giải sầu thì khả năng gặp mặt nhau ở một nơi là bao nhiêu? Thất tình thì thất tình, đừng có ngốc nghếch nữa! Tôi đi đắp mặt nạ thật đây, lát nữa ra ngoài cho happy, nghĩ thoáng ra!
Tôi: Cặn bã, cút xéo!
Ngày cuối tuần thứ hai, ngủ tới khi mặt trời lên tận ngọn cây mới tỉnh, không chải đầu, không rửa mặt, mặc nguyên quần áo ngủ lên mạng lướt web. Mắt dán vào màn hình cho đến khi có tiếng mẹ tru tréo.
- Lâm Sảng, còn không mau dậy đi à?
- Con dậy rồi mà!
- Thế còn ở trong đó làm gì, mau ra đây!
Tôi chầm chậm lê bước ra khỏi phòng, nhìn thấy mẹ đang cầm chổi, bố đang cầm đòn gánh, mình đã làm gì sai?
Tôi vội vàng chạy ngay vào phòng ngủ, chặn cửa hỏi:
- Bố mẹ làm gì đấy?
- Quét dọn phòng ốc, mau ra đây!
- Vậy bố cầm đòn gánh làm gì?
- Tìm chỗ cất chứ còn gì?
Làm tôi sợ hết hồn! Tôi thò đầu ra khỏi cửa, đã không thấy bố đâu rồi.
- Suốt ngày ở lỳ trong nhà làm gì, mẹ thấy con sắp mốc người lên rồi đấy! Ra ngoài đi dạo đi! Nhìn thấy là bực mình!
- Con có cản trở gì mẹ đâu! - Tôi ấm ức nói.
- Lại còn không à? Mẹ quét dọn đã không giúp đỡ được gì thì thôi còn chạy lung tung khắp nhà!
- Vậy con ra ngoài!
Rửa mặt, đánh răng, chải đầu, thay quần áo, chuẩn bị ra ngoài.
- Đứng lại! - Lại bị mẹ gọi lại.
- Lại gì nữa ạ?
- Trông cứ như cái xác ý, đừng có ra ngoài hù dọa người khác, mau trang điểm cái mặt đi!
- Dạ!
Trát một lớp phấn lên mặt, chính thức đi ra ngoài
Xuống lầu… nhưng biết đi đâu bây giờ?
Đi tìm Mạc Lãnh? Người ta bụng đã lùm lùm, hơi đâu mà tiếp mình, mà cho dù có rảnh rỗi tiếp mình đi nữa, lại bảo sẽ giới thiệu bạn trai cho mình, lúc ấy biết đối phó ra sao? Loại bỏ đối tượng này.
Đi tìm Lưu Hi Hoa? Dường như cũng chưa thân thiết đến nỗi dốc hết cả ruột gan ra với cậu ta, có gặp nhau chẳng qua cũng chỉ nói chuyện của em họ cậu ta với anh họ tôi thôi, mệt người. Loại tiếp.
Tìm Tiểu Phụng? Nếu cậu ta lại hỏi về Lâm Diệu biết trả lời ra sao? Bắt buộc phải loại tiếp.
Đau đầu, đến lúc cần ngay cả một người bạn cũng không có đây. Hay ông trời cứ phải dồn mình vào chỗ chết mới được hay sao ấy
Thơ thẩn đi ra bến xe buýt, nhìn thấy xe thì lên vậy, mặc cho nó muốn dẫn mình đến đâu thì đến. Thỉnh thoảng lại có người qua đường nhìn tôi. Tôi hoài nghi cúi đầu xuống kiểm tra, quần áo không mặc trái, giày cũng đi đúng một đôi rồi. Ra đến bến xe, phát hiện ánh mắt của một số người lại hướng về phía tôi, tôi ngạc nhiên, rốt cuộc hôm nay tôi có gì khác lạ nhỉ? Hơn nữa tôi phát hiện có một anh chàng đứng từ xa đang dán mắt nhìn tôi. Kể từ lúc tôi xuất hiện ở chỗ này, ánh mắt của anh ta chưa rời tôi lấy một phút, hay là tôi lại gặp kẻ trộm rồi?
Nghĩ đến đó là tôi lại thấy dựng tóc gáy, định bỏ chạy, nhưng sợ hắn sẽ theo tôi. Tôi nhìn thấy ở phía xa có một chuyến xe buýt đang chạy đến, thôi cứ lên xe rồi tính tiếp, chắc ở trên xe buýt hắn cũng không dám manh động. Tôi đi lên trước vài bước, thầm đoán vị trí xe buýt đỗ lại để nhanh chân lên giành chỗ. Đúng lúc đó, anh chàng cứ nhìn tôi chằm chằm kia đột nhiên sải bước về phía tôi. Tôi hoang mang siết chặt lấy cái túi trên vai.
Anh ta lại gần tôi, mỉm cười rồi lịch sự nói:
- Chào cô!
Tôi gượng gạo đáp lại:
- Chào anh!
- Cô à, tôi đã quan sát cô một lúc rồi - Anh chàng kia ngại ngùng gãi gãi đầu.
“Hóa ra anh cũng biết là anh đã quan sát tôi một lúc rồi à?” Tôi lầm bầm.
- Đây là lần đâu tiên tôi… - Anh ta đỏ mặt nói.
Ặc, lần đầu tiên là sao? Tôi cũng là lần đầu tiên bị cướp. Tôi lại siết chặt cái túi trên vai, nhìn anh ta bằng ánh mắt kỳ quặc, trong lòng thấy hơi rờn rợn, cái xe buýt chết tiệt kia sao còn chưa đến thế?
- Cô à, tôi là nhân viên săn tìm minh tinh của công ty ảnh thị X, đây là lần đầu tiên tôi làm việc này, cô là người đầu tiên tôi phát hiện ra! - Tôi thở phào, nghe anh ta nói tiếp. - Công ty chúng tôi đang đầu tư vào một bộ phim, có một vai mà tôi thấy rất hợp với cô, không biết cô có hứng thú không?
Hả? Tôi trợn mắt, Tôi ngây ra nhìn cái xe buýt đỗ lại, mở cửa, đóng cửa, rồi lái đi. S