Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Câu Được Con Rùa Vàng

Câu Được Con Rùa Vàng

Tác giả: Không Hữu Cố Sự

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341554

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1554 lượt.

ó gái đẹp!
- Lâm Sảng à! - Đầu dây bên kia cười giả lả. - Có chuyện gì mà nóng nảy thế?
- Chuyện kia tớ đã nói với bên nhà anh họ tớ rồi, khi nào tiện thì hẹn nhau một buổi ra nói chuyện là được! - Lâm Diệu mất tích rồi nhưng điều đó không có nghĩa ngày tận thế đã đến, những chuyện cần phải làm thì vẫn phải làm.
- Ờ, lúc nào cũng được, cậu quyết định đi! - Lưu Hi Hoa vội vàng nói.
- Chỉ có điều, cậu đã gặp anh họ tớ rồi nhưng tớ vẫn chưa gặp em họ cậu, phải để tớ gặp mặt trước đã!
- OK, không thành vấn đề!
Hẹn thời gian, địa điểm xong, thế là tôi đã giúp anh họ qua cửa ải đầu tiên.
Đến quán trà, tôi nhìn thấy Lưu Hi Hoa ngồi một mình, em họ cậu ta vẫn chưa đến.
- Gì thế này, lại còn chơi trò bất ngờ nữa à? - Gần đây nhìn thấy ai tôi cũng chướng mắt, ra sức chỉ trích Lưu Hi Hoa làm việc chẳng ra làm sao, còn bắt tôi phải chờ đợi nữa. Tôi từ trước đến giờ đều để cho người ta phải đợi có phải đợi ai bao giờ. Lưu Hi Hoa cũng không buồn cãi lại, chỉ cười và rót cho tôi một ly trà hoa cúc. Chà, hoa cúc giúp hạ hỏa, tôi đúng là thất bại thê thảm, ai cũng nhìn thấy tôi bây giờ giống như một bó đuốc.
Lưu Hi Hoa lấy ra một cái điện thoại di động đưa cho tôi:
- Cậu xem cái này có hợp với cậu không. Cũng chẳng biết con gái thích dùng kiểu gì, thấy nó nhỏ nhắn xinh xắn nên chọn đại, chức năng cũng tàm tạm.
- Sao thế? Chuyện này vẫn chưa thành mà đã có quà tạ lễ rồi à? Mỗi một cái điện thoại mà định mua chuộc tớ sao? - Tôi thờ ơ nói. Cậu ta dám coi thường lòng tham của tôi ư?
- Không có chuyện đó đâu,chẳng phải cậu bảo điện thoại của cậu hỏng rồi sao, thế nên tớ mua cho cậu một cái dùng tạm. Nếu không thích chúng ta có thể đổi mà, không có điện thoại liên lạc bất tiện lắm! - Lưu Hi Hoa trở nên tâm lý từ khi nào thế nhỉ?
Đúng là có tiền có khác, không thích cái gì là đổi luôn, vợ không thích cũng có thể đổi chứ gì, tôi khinh bỉ nhìn cậu ta.
- Tớ không có tiền nên không tự mua được à? - Tôi không thèm nể mặt cậu ta.
Lưu Hi Hoa cũng không nài ép nữa, chỉ hỏi:
- Cậu… có chuyện gì à?
- Đúng vậy, có chuyện rồi, bị người ta đá rồi! - Tôi cũng chẳng muốn bịa chuyện để làm gì, đâu phải bị đá lần đầu, bị đá nhiều đến mức “thành danh” rồi ấy chứ. - Đàn ông các người đều bị mỡ lợn làm mờ đôi mắt rồi, không nhận ra ưu điểm của tôi!
- Đâu có, tớ vẫn nhận ra mà!
- Cậu nhận ra thì có tác dụng quái gì đâu, cậu sẽ lấy tớ chắc? - Tôi vừa định đưa tay ra gõ cho cậu ta một phát thì thấy cậu ta tròn mắt nhìn tôi chằm chằm, chẳng nhẽ tôi lại nói gì sai rồi?
- Cậu… cậu nói thật chứ?
- Sao, lấy tớ khiến cậu khó xử đến thế sao? - Tôi nổi đóa.
- Không, chỉ có điều tớ chưa từng nghĩ đến việc sẽ lấy cậu, ha ha!
Càng ngày tôi càng thất bại thê thảm, ngay cả Lưu Hi Hoa cũng có thế hù dọa được tôi.
- Em họ tớ đến rồi! - Tôi ngẩng đầu lên, nhìn theo hướng tay cậu ta chỉ, nhìn thấy một người, một cô gái đang đi về phía chúng tôi, dáng người cao ráo, khoảng một mét bảy, một cảm giác sợ hãi lan tràn trong lòng tôi, chỉ có điều rất xứng với thân hình một mét tám của anh họ tôi, cho sáu mươi điểm; số đo ba vòng: không biết, nói chung khá thon thả, thân hình cũng không kém lắm, cộng thêm cho hai mươi điểm. Khuôn mặt… gần đây tôi cận thị nên nhìn không rõ lắm. Tổng điểm dành cho cô ta qua cái nhìn đầu tiên là: tám mươi điểm.
Cô ta vừa ngồi xuống bên cạnh Lưu Hi Hoa, lấy giấy ăn lau những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán, lúc này tôi mới nhìn rõ mặt cô ta, nước da trắng ngần, mịn màng, chỉ có điều dung mạo cũng bình thường, mắt hơi nhỏ, nhưng được nước da bù lại, thôi chỉ trừ nửa điểm.
- Ngại quá, để anh chị chờ lâu! - Cô ta mỉm cười với chúng tôi. Cô ta vừa cười là trong tôi như sụp đổ, răng xỉn. Tính tôi ghét nhất là răng xỉn màu, trừ hẳn hai mươi điểm, vậy là tổng thành tích: năm chín điểm rưỡi. Không đạt tiêu chuẩn.
- Không sao đâu! - Ở trước mặt người lạ, tôi vẫn giữ được phong độ của mình, hơn nữa biết đâu trong tương lai không xa, cô ta sẽ trở thành chị dâu của tôi. Phải thể hiện cho tốt, tránh hậu họa về sau
- Em không để bụng chị đòi gặp em trước chứ? Đương nhiên đây không phải là ý muốn của anh họ chị, đây chỉ là ý của chị thôi. Chị muốn gặp em trước, nghe Lưu Hi Hoa nói em là người rất nhẹ nhàng, không hay nói chuyện, sợ đến lúc gặp mặt anh họ chị, em lại không dám nói nhiều nên giờ có vấn đề gì em cứ hỏi đi! - Tôi cảm thấy hơi ngại ngùng trước hành động của mình, thế nên đành phải bày ra chiêu này.
- Dạ không ạ! - Cô ta đỏ mặt, bẽn lẽn lắc đầu. - Anh họ đã nói với em cả rồi ạ!
- Còn chưa giới thiệu mà, em họ tớ tên Bạch Hi Hi. Còn đây là bạn học của anh,
Chúng tôi mỉm cười với nhau như một lời chào hỏi. Lại nhìn thấy răng xỉn, cũng may là màu không sậm lắm, vẫn có thể chấp nhận được.
Sau đó chúng tôi nói chuyện phiếm về các đề tài khác. Cô ta đúng là ít nói, cũng chẳng mấy khi nói chen vào, chỉ lẳng lặng lắng nghe chúng tôi nói chuyện.
Tôi với Lưu Hi Hoa cứ như là người thân mấy chục năm không gặp lại, kể lể hết chuyện này đến chuyện khác, từ hồi còn đi h


pacman, rainbows, and roller s