Tác giả: Không Hữu Cố Sự
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341557
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1557 lượt.
ốt ruột chờ xe đến, thế mà lúc xe đến tôi lại không đi. Thế giới nội tâm bé nhỏ của tôi bắt đầu bùng nổ, có phải là nhan sắc tiềm tàng hơn hai mươi năm nay của tôi giờ mới có người phát hiện ra? Anh ta định mời tôi đi đóng vai nào trong Tứ đại mỹ nhân đây? Dương Quý Phi chắc chắn không hợp với tôi rồi, tôi quá gầy; Triệu Phi Yến chăng? Triệu Phi Yến cũng không tồi, rất hợp với hình dáng của tôi. Cuối cùng tôi cũng nhận ra được giá trị của bản thân. Cảm ơn anh nhé, chàng trai! Chỉ có điều liệu anh ta có phải một tên lừa đảo không nhỉ?
Tôi trấn tĩnh lại, cố gắng kiềm chế cảm giác phấn khích xen lẫn hoang mang ở trong lòng. Tôi thò tay vào túi lấy ra một cái gương nhỏ, bình thản nói: “Thế sao?”. Nhìn vào trong gương tôi hoàn toàn sụp đổ. Giờ thì tôi dã hiểu vì sao có nhiều người lại nhìn tôi như vậy. Hai bên lông mày chỉ kẻ có một bên. Dám mang bộ dạng này ra đường chắc chắn phải có dũng khí và quyết tâm ghê lắm. Mẹ ơi, mẹ hại con rồi đấy! Tôi muốn khóc mà không được. Tôi liếc nhìn anh chàng kia, khuôn mặt anh ta vì nhịn cười mà đỏ bừng lên. Mặt tôi phút chốc sa sầm. Tôi phải giết anh!
Tôi vội vàng lấy một cái khăn giấy ra. Anh chàng kia rất biết điều cho tôi một chai nước suối. Tôi lạnh lùng lườm anh ta rồi đi vào bồn cây ven đường. Sau khi chấm hết sương đọng trên lá cây, miếng khăn giấy cũng đủ ướt để xóa đi đường kẻ lông mày chết tiệt kia.
Anh chàng kia ngại ngùng giữ lại chai nước, nói: “Nếu cô cảm thấy hứng thú thì cứ đến công ty chúng tôi quay thử!”
- OK!
- Thế tôi không làm phiền cô nữa! - Anh ta quay người định đi.
- Đợi đã! - Tôi gọi giật.
- Còn gì thắc mắc sao?
- Tôi muốn hỏi vai gì thích hợp với tôi?
- Một người phụ nữ bị bỏ rơi.
Anh ta chắc chắn không để ý đến khuôn mặt đang méo xệch đi của tôi, miệng bắt đầu bô lô ba la kể tình tiết kịch, thế nhưng ngoài cụm từ “người phụ nữ bị bỏ rơi” ra, tôi chẳng để lọt tai cái gì. Chẳng nhẽ Lâm Sảng này thực sự đang diễn rất tốt vai người đàn bà bị bỏ rơi đó sao, để đến mức ngay cả một người đi đường cũng nhận ra.
- Câm miệng! - Tôi gào lên. Anh ta lập tức im bặt, mắt ngơ ngác nhìn tôi.
- Tại sao anh lại nghĩ tôi thích hợp? Trên mặt tôi có viết ba từ “Bị bỏ rơi” hay sao? - Tôi cố gắng kìm nén cơn phẫn nỗ trong lòng, điềm đạm nói.
- Sự u uất và ai oán trong mắt cô rất có sức truyền cảm! - Anh ta chậm rãi nói.
Tôi không thể nào bình tĩnh được nữa, gào lên:
- Cút!
Anh kia sợ đến nỗi hồn vía lên mây, vội vàng co giò vọt lẹ.
Tôi biết mình không thể cứ thế này mãi, cho dù không có đàn ông cũng không thể giày vò bản thân như thế này được, tôi phải tìm lại con người thực sự của mình.
Tôi bắt một chiếc taxi, đi thẳng đến thẩm mĩ viện của Tiểu Phụng, tôi phải chỉnh lại cái mặt ai oán của người đàn bà bị bỏ rơi này, cũng đến lúc phải đối diện với nó rồi.
Gặp Tiểu Phụng, chưa để cô ấy kịp mở lời, tôi đã nói trước:
- Tớ với bạn trai chia tay rồi!
- Hả? - Tiểu Phụng kinh ngạc thốt lên.
- Hả cái gì mà hả? Chia tay thì chia tay, cậu đừng có hỏi gì cả, mau giúp tớ sửa sang lại đi, tớ phải dựng cờ nổi dậy, tớ không tin mình sẽ thất bại dưới tay một người đàn ông!
- Đúng, gặp ai tốt tớ sẽ giới thiệu cho cậu! - Tiểu Phụng quả nhiên tâm lý, không hỏi gì thêm mà chỉ dịu dàng giúp tôi xoa bóp thái dương. Tôi mơ màng chìm vào giấc ngủ.
Lúc tỉnh lại tôi nhìn thấy mắt Tiểu Phụng đỏ hoe.
- Cậu đang làm cái gì thế hả?
- Ban nãy ngủ say cậu cứ gọi tên Lâm Diệu mãi!
Mắt tôi cũng đỏ hoe.
Trên đời chẳng có trắc trở nào là không thể vượt qua, tôi vẫn phải kiêu hãnh mà sống tiếp.
Tôi cố làm cho mình trở nên bận rộn, chẳng còn thời gian để nghĩ đến Lâm Diệu nữa. Cuối tuần tôi thường đến chỗ Doctor Hoàng để làm việc công ích, đồng thời để anh ta miễn phí kiểm tra sức khỏe cho tôi.
Kể từ sau hôm chia tay Lâm Diệu và tình cờ gặp lại Doctor Hoàng, chúng tôi bỗng trở nên thân thiết hơn. Tôi rất thích thái độ làm việc nghiêm túc, những lời hỏi han quan tâm đến bệnh nhân, nụ cười dịu dàng và những lời dặn dò cẩn thận của anh. Thỉnh thoảng anh cũng quay lại mỉm cười với tôi lúc tôi đang đo nhiệt độ cơ thể cho bệnh nhân. Những khoảnh khắc rất ấm áp giúp tôi gần như quên đi Lâm Diệu và tất cả những gì gắn với anh. Tình yêu không phải là tất cả của cuộc đời, tôi tin không có anh tôi vẫn có thể kiên cường mà sống tiếp, bước chân càng trở nên vững chãi hơn. Thậm chí trong lòng tôi còn thấy cảm kích anh bởi anh đã giúp tôi học được cách yêu thương từ trong thất bại. Nếu như lúc này Lâm Diệu xuất hiện trước mặt tôi, thờ ơ với tôi, tôi vẫn sẽ tiến về phía trước, gõ đầu anh và nói: “Đồ đáng ghét, có phải bây giờ ngay cả làm bạn cũng không được không hả?”. Chỉ có điều tôi biết anh ấy chắc chắn sẽ tóm lấy tay tôi, từ từ thả ra, mắt không chớp lấy một cái. Chỉ có mắt tôi là đỏ hoe.
Đúng lúc ấy có người kéo vạt áo của tôi, tôi ngoảnh đầu lại, nhìn thấy một bà cụ đang chớp mắt với tôi. Hình như tôi đã gặp bà ở đâu rồi, nhưng tạm thời chưa nhớ ra, chỉ thấy mặt rất quen.
- Cháu chào bác, có chuyện gì thế ạ? - Tôi đến trước