pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấu Kết

Cấu Kết

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341947

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1947 lượt.

ự cảm. Cố Hoài Nam là người anh gặp qua nhiều mâu thuẫn nhất, một mặt tâm niệm thành tro, một mặt không cam lòng, một mặt bị thương an tĩnh, một mặt yêu kịch liệt.
Cố Hoài Nam cô độc, từ vừa mới bắt đầu Diệp Tích Thượng cũng cảm giác được, có lẽ nói một khắc cô không có nhà kia, cũng đã chạm được đến sợi dây nào đó trong lòng anh. Khi cô trải qua tương tự như là Diệp Tiểu An duy nhất trong sinh mạng anh, mà Diệp Tiểu An ít nhất còn có anh, cô gái này thì có người nào có thể cung cấp chỗ dựa vào?
Diệp Tích Thượng không có đi đóng băng tài khoản, cảm giác này mang cho cô hi vọng cuối cùng, một đường lui cuối cùng, anh sẽ không hi vọng cô cô độc chết đi ở chỗ nào trên thế giới.
Cố Hoài Nam không chào mà đi, đi nước Mĩ. Trước khi đi đến chỗ Dư Kim Kim, trừ Dư Kim Kim, cô không thể cáo biệt ai.
Ban đầu ở trước mặt Cố Minh Triết dùng tính mạng thề không phải là Trần Nam Thừa không lấy, hôm nay tựa hồ chỉ là nửa giờ uống cạn chung trà đã là người và vật không còn.
Thực tế tàn khốc, tàn nhẫn rút cái miệng rộng của cô, hàm răng cũng bị đánh nát, lẫn vào máu, nuối không trôi lại ói không được.
Cố Hoài Nam không còn mặt mũi gặp lại bất luận kẻ nào, lời thề son sắt ban đầu người người đều biết, bây giờ nghiền xương thành tro không chỗ ẩn núp.
Cố Minh Triết sẽ dùng biểu tình như thế nào chĩa về phía cô, một bộ tư thái "Cha sớm biết" làm tim cô lại cắm một dao: con xem, đây chính là người đàn ông con chọn, con bất chấp tất cả đổi lấy cái gì? Quả đắng như vậy, con ăn không vô được, đều muốn ăn, đường tự chọn, xem con đi xuống như thế nào. . . . . .
Cô không cách nào đối mặt với Cố Minh Triết, không muốn thừa nhận ông đều nói trúng.
Chuyến máy bay hạ xuống nước xa lạ đã là buổi tối, Cố Hoài Nam không có hành lý, cũng không nơi có thể đi, cô lang thang đầu đường người đến người đi, vừa đi vừa rơi nước mắt, cho đến cuối cùng đứng tại chỗ ngửa đầu lên tiếng khóc rống không ngừng. Đó là lần đầu tiên cô càn rỡ rơi lệ như thế, đó chân thật là tuyệt vọng tê tâm liệt phế đến chết, thực sự phá thành mảnh nhỏ mơ hồ.
Lời thề rõ ràng trôi trong đầu cô chưa từng phai màu nửa phần, mà người thề muốn cùng cô một đời một kiếp, anh đang nơi đâu?
. . . . . .
Cố Hoài Nam thử bắt đầu cuộc sống lần nữa, nhưng cô đem mình vây quá chặt, Trần Nam Thừa lừa gạt cùng phản bội đã để cho cô bị lật nghiêng triệt để thậm chí là tan biến. Thế giới bị anh tự tay hủy diệt, cô không đi ra được, người khác cũng không vào được, cô còn sót lại kiêu ngạo chống đỡ sinh hoạt như người bình thường ở trước mặt người. Cô có thể cười, có thể nói chuyện, cũng đồng thời cảm thấy một người khác trong thân thể mình thờ ơ lạnh nhạt, cô lừa mình dối người, thời thời khắc khắc tan rã cô buồn cười kiên trì: liều chống cho ai nhìn, còn tưởng rằng cõi đời này còn có ai có thể giống như anh yêu mày, sau đó vứt bỏ mày chứ. . . . .
Nhớ nhung cùng hận ý đan vào, tạo thành lưới khổng lồ, kỹ càng bao cô. Từ đầu đến cuối Cố Hoài Nam không nghĩ ra, đã từng yêu như thế, anh thế nào chịu đem đồ cưới trên người choàng lên cho cô? Nếu như đó không phải là yêu, vậy chuyện anh đã nói đã làm, anh cho cô hi vọng cho cô ấm áp, bọn họ đi qua những năm kia lại coi như là cái gì?
Cố Hoài Nam lâm vào nước xoáy, không cách nào tự kiềm chế, cô muốn một đáp án, Trần Nam Thừa không chịu cho cô, cô nghĩ đến sắp điên rồi.
Cô không ngừng tự nói với mình không cần nghĩ, không cần nhớ lại, nhưng căn bản không cách nào khống chế suy nghĩ của mình, cô cảm giác Trần Nam Thừa đang ở bên người cô. . . . . . Cơn ác mộng nhiều như vậy, cũng không cảm thấy là cơn ác mộng, ngược lại càng tham luyến ấm áp hư ảo trong mộng. Cố Hoài Nam tình nguyện không chịu được ấm áp chân thật mang cho cô đau đớn khó có thể ức chế, cũng không nguyện ở trong khoảng không sinh mệnh đáng sợ không có anh tan rã.
Khi rượu cồn đã bắt đầu không có tác dụng, Cố Hoài Nam rốt cuộc bắt đầu đụng chạm ma túy. Cô nhốt mình , thân ở thế giới hư cấu, hãm sâu, trầm luân. Dần dần, ngày thứ hai tỉnh lại thấy ống chích bên tay thì cô đều sẽ không khóc nữa.
Nước mắt không dậy nổi bất, sẽ chỉ làm cô sỉ nhục hơn. Thù hận cùng không cam lòng giống như một con côn trùng không biết thoả mãn, gặm thức ăn linh hồn cô, Cố Hoài Nam cảm giác mình từ từ chỉ còn lại một cái xác. Rốt cuộc có một ngày, Cố Hoài Nam thấy mình trong gương giống như quỷ, lòng chết lặng rốt cuộc có một tia dãn ra.
Đó là một ánh nắng buổi sáng tươi sáng, Sách Thế Kỳ nhìn thấy một cô gái châu Á sợ hãi đứng ở bên ngoài phòng khám bệnh của mình, da trắng, vóc người mỏng như trang giấy. Đầu tiên anh dùng Anh văn hỏi cô, thấy cô không có phản ứng liền thử thăm dò dùng Trung văn chú ý cô.
"Cần trợ giúp gì sao?"
Cố Hoài Nam bỗng dưng ngẩng đầu lên, ánh mắt đen tối thoáng chốc tràn đầy ươn ướt. "Tôi bị bệnh. . . . . ."






Diệp Tích Thượng nói xong câu đó, trong phòng nhất thời một hồi an tĩnh ngắn ngủi.
Cố Hoài Nam nhìn anh, kinh ngạc đáy mắt biến mất, cô không phải ng