Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấu Kết

Cấu Kết

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341956

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1956 lượt.

yện cùng anh.
"Tại sao muốn cứu tôi. . . . . ."
Diệp Tích Thượng trầm mặc chốc lát, "Bản năng."
"Tôi sẽ hận anh." Cô rù rì lầm bầm lầu bầu, Diệp Tích Thượng chỉ coi cô nói mớ. Vốn định đưa cô về nhà, cô nói mình không có nhà, vạn bất đắc dĩ, Diệp Tích Thượng tạm thời thuê gian phòng ốc cho cô ở.
Diệp Tích Thượng cho là qua một thời gian ngắn cô sẽ tỉnh táo lại, nào biết rằng mới một tuần sau chủ cho thuê nhà gọi điện thoại tới nói vẫn chưa từng thấy cô đi ra ngoài, hoài nghi cô xảy ra chuyện.
Nếu như không phải là cú điện thoại này, Cố Hoài Nam có lẽ thật sẽ chết trong phòng kia. Diệp Tích Thượng đi đến thì cô đã hấp hối, hai gò má gầy gò khuôn dung tiều tụy cũng không quá đáng. . . . . .
Như thế nào cứu sống một người căn bản không muốn sống, Diệp Tích còn chưa có tiếng nói an ủi cô khích lệ cô, chỉ chọn thủ đoạn bắt buộc ép cô ăn cơm.
Cố Hoài Nam không biết người đàn ông này rốt cuộc đang làm gì, bàn tay to tùy tiện đặt lên huyệt vị trên người cô, đau đến mức cô không cách nào nhịn được thét chói tai, sau đó anh sẽ nhân cơ hội cứng rắn đem thức ăn nhét vào trong miệng cô, bịt miệng mũi chỉ chờ cô không có lựa chọn nào khác đem thức ăn nuốt xuống.
Vì không để cho Cố Hoài Nam khi anh không có ở đây tìm chết, Diệp Tích Thượng sẽ đem cô cột vào trên giường, trong miệng đút khăn lông sạch sẽ, để ngừa cô cắn lưỡi tự vận, chờ anh tan việc trở lại cho cô ăn.
Anh tìm nhân viên tới tắm cho cô, bày tỏ tinh thần của cô không tốt, sợ đả thương người nên trói chân tay hạn chế tự do.
Cứ như vậy qua hơn một tháng, Cố Hoài Nam từ từ biết nghe lời, không hề kháng cự giống như trước nữa, nhưng cô không chịu nói, thường núp ở một cái góc nhỏ co rúc thân thể của mình. Diệp Tích Thượng nhớ đông tác thường xuyên nhất chính là vuốt ve vòng chân bên mắt cá chân bên phải, một sợi dây đỏ quấn quanh mắt cá chân tinh tế của cô.
Diệp Tích Thượng đem thức ăn bưng đến trước mặt cô, Cố Hoài Nam sẽ giương mắt nhìn, giống như sủng vật thuận theo.
Ngày đó cô rốt cục mở miệng nói chuyện, hỏi tên anh.
"Diệp Tích Thượng." Anh không có giấu diếm, nói cho cô, nào biết rằng ánh mắt Cố Hoài Nam nhìn lại anh, trong nháy mắt đó giống như là muốn đem anh cắn nát. . . . . . Hận.
Hai tháng sau, Diệp Tích đã không nhìn thấy trong mắt cô có dấu hiệu tìm chết, liền thả cô tự do. Trước khi Cố Hoài Nam đi muốn phương thức liên lạc với anh, cũng không nói cám ơn, cũng không có nói gặp lại.
Một đêm khuya, anh nhận được điện thoại của cô, đó là lần đầu tiên Cố Hoài Nam chủ động tới tìm anh, bộ dạng cô đứng ở ngoài cửa lớn anh nhớ rất rõ ràng.
"Anh kết hôn chưa?"
"Chưa."
"Anh có đối tượng chưa?" Cố Hoài Nam lại hỏi, Diệp Tích Thượng lắc đầu.
Cố Hoài Nam cúi đầu, lại ngẩng đầu lên nhìn anh, vẻ mặt nghiêm túc. "Anh lấy tôi chứ."
Diệp Tích Thượng kéo cô, xác định cô không có uống rượu, sau khi trầm ngâm lâu, chỉ nói một câu. "Cô suy nghĩ kỹ càng, tôi là quân nhân, một khi kết hôn, cũng sẽ không chủ động ly hôn."
Cố Hoài Nam gật đầu, "Tôi chỉ có một yêu cầu, càng nhanh càng tốt, ngày mai sẽ —— không, tối nay viết báo cáo kết hôn, được không?"






Tôi Từng Yêu Một Người
Diệp Tích Thượng đồng ý kết hôn, Cố Hoài Nam không phải là không kinh ngạc, cô cho là bọn họ khi đó qua lại với nhau rất hiểu rõ có chừng một cái tên, nhưng lúc ấy biểu tình chắc chắn của Diệp Tích Thượng cơ hồ khiến Cố Hoài Nam sinh ra một loại ảo giác: đối với cuộc hôn nhân này anh đã trải qua nghĩ sâu tính kỹ, mặc dù nghe vào có chút buồn cười.
Ngày lấy được giấy hôn thú, Cố Hoài Nam mang theo hành lý đơn giản chuyển vào nhà Diệp Tích Thượng, anh dùng tốc độ nhanh nhất chuẩn bị phòng kết hôn. Phòng chỉ lắp đặt thiết bị đơn giản, mua thêm dụng cụ cơ bản nhất, cho nên có vẻ cực kỳ trống trải.
Diệp Tích Thượng đem một cặp da cùng một chuỗi chìa khóa cùng nhau giao vào trên tay cô, Cố Hoài Nam đoán trong cặp da này đại khái sắp xếp vợ của anh.
"Tất cả phiếu cùng mật mã sổ tiết kiệm anh đã đi sửa đổi rồi, là ngay cưới của chúng ta, bình thường muốn mua gì đều có thể dùng phiếu tiền trong cặp thứ nhất, sổ lớn dùng cặp thứ hai, không cần xin phép. Chìa khóa nhà là cái lớn nhất đó, cái nhỏ là chìa khóa hòm thư dưới nhà, cuối cùng là nhà để xe, điện nước trong nhà em không cần phải để ý đến, đủ dùng mấy năm, giây điện cũng nối tốt rồi."
Cô mở to mắt, nháy mắt đều không nháy mắt một cái nhìn Diệp Tích Thượng, để cho anh cảm thấy tựa hồ cô không phải muốn cảm thụ mình tại sao động phòng, mà là muốn mình chết thế nào, giống như chỉ cần anh đụng cô, tựa như giết cô.
"Cố Hoài Nam, anh cũng sẽ không ép em làm bất cứ chuyện gì, dồn ép người trước sau đều là em." Diệp Tích Thượng thật không làm, suốt đêm trở về bộ đội.
Hai người không yêu nhau, có thể nào làm việc người yêu nhau làm.
Chờ anh về nhà nữa thì tất cả đều như trước khi đi, nhưng Cố Hoài Nam đã không thấy, cô mang theo tiền anh cho cô.
Diệp Tích Thượng không kinh hãi, tựa hồ trong đầu đã có d


Polly po-cket