pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấu Kết

Cấu Kết

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341981

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1981 lượt.

ười ngu, nếu có người nói cùng Diệp Tích Thượng chuyện mắt cá chân chân phải của cô, cô như thế nào lại không đoán được người nọ là ai. "Có phải Tiểu Tây nói cái gì với anh hay không?"
Diệp Tích Thượng cho là cô do dự, ôm cô lên đưa về trên giường trong phòng ngủ, bộ dạng xoay người muốn đi. Cố Hoài Nam nào chịu để cho anh đi, tay nhỏ bé bắt lại vạt áo anh. "Anh đi đâu?"
Diệp Tích Thượng không có ứng, gạt tay cô liền đi ra ngoài. Cố Hoài Nam sốt mấy ngày, chưa ăn thứ gì, thân thể vốn suy yếu, gấp gáp không nhịn được ho khan, ho khan tựa như không dừng lại được, cả người đều đau.
Diệp Tích Thượng đi vào nữa thì Cố Hoài Nam mới vừa khụ xuống, vô lực nằm lỳ ở trên giường, giống như con mèo nhỏ đáng thương. Anh nhìn, không nói gì, bàn tay lần vào trong chăn túm ra chân phải của cô. Lúc này Cố Hoài Nam mới nhìn thấy trên bàn tay của anh lại cầm một con dao nhỏ, sắc mặt trắng nhợt.
Cố Hoài Nam vẫn nhớ Sách Thế Kỳ nói: người không thể vẫn sống ở trong quá khứ, nhưng không thể đều quên tất cả những thứ đã qua, đau đớn có thể từ từ quên lãng, dạy dỗ lại nhất định phải nhớ, mới sẽ không dẫm lên vết xe đổ.
Diệp Tích Thượng không nói, Cố Hoài Nam sợ anh không tin, tay nhỏ bé giãy giụa từ trong chăn ra giơ lên ngón tay thề, còn bồi thêm một câu: "Thật!"
"Mới vừa rồi anh đang suy nghĩ, nếu như ở đây còn có tên cậu ta, muốn hay không muốn anh đánh em một bữa."
Đầu ngón tay Diệp Tích Thượng miêu tả gò má cô, Cố Hoài Nam ủy khuất nhìn anh. "Anh làm một lần em sẽ như vậy, nếu thật động thủ, em còn có thể sống sao?"
Ánh mắt Diệp Tích Thượng trầm trầm, so mới vừa rồi lại thêm mấy phần nhiệt độ. "Cố Hoài Nam trước đây nhảy sông đã chết, cô gái anh cứu lên, mạng là của anh, không có sự đồng ý của anh, ngay cả tư cách chết em cũng không có."
Anh cúi đầu xuống, lấy môi vuốt ve môi của cô, thì thầm nói. "Tương lai sẽ là hình dáng gì cũng không ai biết, anh có thể cam đoan với em chính là sẽ không có lừa gạt, cũng không có phản bội. . . . . . Em không cần sống cẩn thận, nhớ vết sẹo em lưu lại ở trên người anh sao?"
Cô gật đầu, Diệp Tích Thượng cầm mặt của cô hôn cô một cái, "Nhớ đó chính là minh chứng anh thuộc về em, anh sẽ luôn ở đây, nơi nào cũng không đi."
Trong hai tháng Cố Hoài Nam tìm chết, từng có một lần nhân viên làm công tắm cho cô nhất thời khinh thường sơ sót bị đánh ngất xỉu, Cố Hoài Nam đập bể cửa sổ muốn từ cửa sổ lầu một chạy trốn, trùng hợp đụng Diệp Tích Thượng vào mới từ bên ngoài trở về.
Diệp Tích Thượng mấy bước đuổi theo cô nắm trở lại, nhưng không ngờ trong tay cô cất giấu một mảnh thủy tinh, lúc giãy giụa hung hăng cứa trên người anh một vết thật dài, bên bụng nghiêng qua thẳng vươn dài đến phân nửa bụng bên trái.
Lúc ấy anh chảy nhiều máu như vậy, cô làm sao sẽ quên. . . . . .
Cố Hoài Nam cắn môi, nước mắt mới vừa ngừng lại tràn đầy hốc mắt. "Em vẫn không biết, thời điểm anh đã cứu em coi như xong, tại sao còn giúp em nhiều như vậy?" Cô mân mê cái miệng nhỏ, "Chẳng lẽ cảm thấy tiểu cô nương không chỗ nương tựa liền sắc tâm nổi lên nghĩ muốn chiếm thành của mình?"
Diệp Tích Thượng tức giận cũng cười. "Khi đó em vừa gầy vừa khô héo, bẩn thỉu không có gì tên ăn xin, anh lại bụng đói ăn quàng nhìn thấy bộ dáng của em cũng không muốn làm, bệnh điên."
Cố Hoài Nam hút hút lỗ mũi, "Cũng may, anh không thấy em đáng sợ hơn dáng vẻ, nếu không nhất định sẽ không muốn em, Sách Thế Kỳ nói lần đầu tiên nhìn thấy em xiêu vẹo cho là từ trong phim kịnh dị chạy ra —— ưmh!"
Cô còn chưa nói hết, đã bị Diệp Tích Thượng lấy hôn bịt kín. Anh nâng cổ của cô hôn cô thật sâu, cạy môi của cô níu lấy cái lưỡi cô lộn xộn, anh hôn sâu hung ác, tay trong chăn cũng càng không an phận. Cố Hoài Nam nóng vốn không lui hết toàn bộ, yếu đuối giống như chăn bông, anh bóp nghiến chà xát, muốn làm gì thì làm, một chút năng lực chống cự cũng không có, cũng không muốn phản kháng.
Diệp Tích Thượng muốn nói cho cô biết, tất cả quá khứ đã qua, cám ơn cô dũng cảm cùng kiên cường, cám ơn cô chịu trở lại, mới để cho bọn họ không có bỏ qua lẫn nhau mà tiếc nuối cả đời.
Hai người môi dán môi, lưỡi quấn lưỡi, hô hấp cùng nghe thấy —— tương cứu trong lúc hoạn nạn.
Trong đầu Cố Hoài Nam chợt toát ra cái từ này, không ngừng nước mắt, không tiếng động chảy xuống.
Chính là anh, không bao giờ thay đổi nữa, không sợ, người đàn ông này, chính là vì anh chết một lần cũng đáng —— không, không chết, nên vì anh sống thật khỏe, mới để anh thương yêu mình không chạm đến ranh giới cuối cùng.
. . . . . .
. . . . . .
"Ông xã. . . . . . Diệp Tích Thượng. . . . . ."
"Hả?"
Diệp Tích Thượng chuyên tâm thưởng thức vai cô, bàn tay vuốt ve trước ngực cô, dục vọng rục rịch ngóc đầu dậy. Cố Hoài Nam kiều mị thở dốc, tay nhỏ bé ngăn anh, ngực phập phồng phập phồng.
"Em, em bệnh còn chưa hết. . . . . . Có thể chờ em khỏe hẳn. . . . . . Làm tiếp. . . . . ."
Diệp Tích Thượng dừng động tác lại, khẽ ngẩng đầu lên, không được tự nhiên nhíu nhíu mày, khi nào thì anh bắt đầu trở thành người đàn ông chữ sắc đư