XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấu Kết

Cấu Kết

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341938

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1938 lượt.

ui mừng, căn bản không chú ý tới một người ngồi ở cửa lầu. Người nọ đợi mấy giờ, đợi cơ hồ ngủ thì chợt bị một đôi yêu nhau đánh thức. Cô dụi mắt ngẩng đầu nhìn.
Vừa nhìn nhất thời liền đơ ngay tại chỗ, miệng nhỏ hé mở, mắt trợn tròn, sâu ngủ trong nháy mắt chết sạch, nửa ngày mới tìm lại thanh âm.
". . . . . . Anh?"
Diệp Tích Thượng cũng dừng lại, một tiếng "Anh" này vòng vo vô số vòng trong đầu anh, bỗng dưng phản ứng kịp, để Cố Hoài Nam xuống tìm kiếm hướng thanh âm. Anh hé mắt, thấy rõ người nọ thì cảm giác mình ông ông một tiếng.
". . . . . . Tiểu An?"
Cố Hoài Nam hít vào một hơi, che môi lại, nghĩ thầm hỏng, lần đầu tiên gặp em chồng lại mất thể diện như vậy.






Ở trong ấn tượng của Diệp Tiểu An, Diệp Tích Thượng vẫn luôn là người nghiêm túc, người đàn ông không cười nói tùy tiện, không hút thuốc lá cũng không thấy anh uống rượu, thời thời khắc khắc vẫn duy trì lý trí tỉnh táo. Cho nên khi một người mùi rượu, trong ánh mắt người đàn ông mang chút ít men say, hưng phấn ôm một cô gái xinh đẹp vào trong ngực xuất hiện trước mặt cô, Diệp Tiểu An cơ hồ không dám tin vào hai mắt của mình.
"Anh, đây là. . . . . . Bạn gái của anh?" Lúc ban đầu hơi kinh ngạc, sau đó Diệp Tiểu An không nhịn được chậm rãi nhếch khóe miệng lên, đứng lên kéo va ly hành lý qua, làm ra bộ dạng muốn đi. "Xem ra em trở lại không đúng lúc rồi, buổi tối hôm nay em tìm một chỗ thích hợp nghỉ ngơi, đi trước, em không quấy rầy hai người."
Trên miệng cô nói như vậy, nụ cười lại không kìm được bó cứng. Diệp Tích Thượng làm sao có thể để cô rời đi như vậy, một tay lôi cô trở lại, thuận tay nhận lấy hành lý của cô. "Đợi bao lâu rồi? Sao không biết gọi điện thoại cho anh sao?"
"Em có gọi, không ai nghe, có thể anh đang bận bịu." Dĩ nhiên, đang bận cái gì cũng không ai biết. Diệp Tiểu An chứa đựng nụ cười xấu xa liếc nhìn Cố Hoài Nam, lấy găng tay mập mạp xuống, đưa tay nhỏ bé ra. "Chị chính là chị Nam Nam à? Em là Diệp Tiểu An, chị gọi em là Tiểu An là được rồi."
Diệp Tiểu An biết cô? Cố Hoài Nam thầm giật mình, nghĩ lại lại cảm thấy có cái gì không đúng, tựa hồ Diệp Tiểu An chỉ biết sự tồn tại của cô, cũng không biết quan hệ giữa cô và Diệp Tích Thượng. Cố Hoài Nam thấy hài hước không chút che giấu ở trong mắt cô, vừa lúng túng vừa khẩn trương vươn tay nắm tay cô. "Trực tiếp gọi tôi là Nam Nam là được, chúng ta cùng tuổi, không có kém mấy tháng."
Diệp Tích Thượng trở lại gian phòng, Cố Hoài Nam đã chui vào chăn rồi, chờ anh tắm rửa xong bò lên giường, rượu cồn trong thân thể tiếp tục quấy phá như cũ. Cố Hoài Nam ở bên cạnh anh cám dỗ, anh làm sao nhịn được?
Cố Hoài Nam vốn đã ngủ rồi, trong giấc mộng cảm thấy một đôi bàn tay nóng hầm hập di chuyển trên người mình, sau mông có một vật thô sáp nong nóng đẩy mình. Cô giật giật, chân đã bị tách ra, vật cứng rắn cứ như vậy cãi lại đi vào.
"Đừng. . . . . . Tiểu An ở nhà đấy." Cố Hoài Nam muốn kháng cự, giãy dụa, bị Diệp Tích Thượng dùng sức ngăn trở về.
"Cô ấy ngủ."
"Không được. . . . . . Cô ấy nghe thấy."
"Em nhỏ giọng một chút là tốt rồi." Dứt lời, tăng nhanh tốc độ công chiếm. "Nam Nam. . . . . ."
Cố Hoài Nam nhẹ giọng ứng tiếng, cô nằm úp sấp, cắn vỏ gối không dám phát ra âm thanh, ngực bị anh xoa, không hề có năng lực phản kháng, cái chăn bị anh giam cầm, giác quan ý thức vui vẻ cũng là hỗn độn.
Chuyện xong xuôi, Diệp Tích Thượng khẽ cắn môi cô, trong miệng hỏi mơ hồ không rõ. "Hôm nay nói những lời đó với Trần Nam Thừa, thật ra là vì tức cậu ta?"
"Còn không phải là vì cho anh mặt mũi, cho thoải mái, nếu không em đâu già mồm cãi láo nói lời như thế?" Cố Hoài Nam không vui đập anh, mệt mỏi ngáp liên tục, thể lực tiêu hao, không cần thiết chốc lát đã ngủ.
Diệp Tích Thượng ôm sát cô, trong trái tim ấm áp.
"Cô gái ngốc. . . . . ."
*
Diệp Tích Thượng rời giường kinh ngạc phát hiện Diệp Tiểu An thế nhưng ở phòng bếp làm bữa ăn sáng, anh nếm thử, phát hiện mùi vị cũng không tệ, không khỏi trên dưới đánh giá cô gái nhỏ trước mắt.
Phải biết rằng không phải tất cả cô gái đều giống như Cố Hoài Nam, đối với chuyện nấu cơm dễ như trở bàn tay, không khoa trương nói Diệp Tiểu An chính là một sát thủ phòng bếp.
Diệp Tiểu An bị anh nhìn không thoải mái, lại giương cằm nhỏ lên. "Này coi là cái gì, cơm Tây em cũng biết một chút, van xin chủ cho thuê nhà dạy em làm."
Diệp Tích Thượng để đũa xuống ngoắt ngoắt tay hướng cô, Diệp Tiểu An bịch bịch chạy đến trước gót chân anh chờ được khen ngợi, nào biết Diệp Tích Thượng dùng sức vò đầu cô, vuốt vuốt mặt cô. "Diệp Tử, em có thể không cần ép mình như vậy, có anh trai đây."
Có lẽ là từ trước Diệp Tiểu An được anh và Diệp Cẩm Niên nuông chiều quá, luôn có thể đem cuộc sống của mình hỏng bét như vậy, Diệp Tích Thượng luôn luôn cảm thấy cô là đứa trẻ không cách nào sống độc lập, cho nên anh không thể tưởng tượng được thời gian gần ba năm cô ở nước ngoài một mình đến tột cùng đã ăn bao nhiêu khổ, mới có thể biến thành Diệp Tiểu An