Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấu Kết

Cấu Kết

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341969

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1969 lượt.

ành ngựa đực."
Dư Kim Kim bĩu môi, quyết định tiếp tục giấu giếm bí mật của đoàn trường đại nhân: "Kỹ thuật hôn như thế nào?"
"Ưmh." Cố Hoài Nam nằm ở trên giường nhìn trần nhà hồi tưởng: "Khiến tớ rất giật mình, anh ta rất tình cảm, thật sự có thể thỏa mãn được trái tim đang khát khao tình yêu của các bà chị."
Dư Kim Kim cười khanh khách, nói chuyện tào lao mấy câu rồi cúp điện thoại, từ dưới bàn chui ra chuẩn bị tiếp tục công việc, còn chưa ngồi vững vàng liền bị lão tổng gọi vào phòng làm việc.
"Chương Tổng, ngài tìm tôi?"
"Cho cô một cơ hội." Sắc mặt Chương Huy vẫn khó coi như cũ, nhưng so với vừa rồi thì đỡ hơn nhiều, ông ta ném cho Dư Kim Kim một cặp tài liệu."Giải quyết người trong này, tôi nghe ngóng thấy người họ Trần này có giao tình cá nhân với công tử Trác thị."
Dư Kim Kim có dự cảm không tốt, vừa mở ra xem biểu tình liền trầm xuống, nhất thời hiểu ông có chủ ý gì: "Tôi không làm, ngài tìm người khác đi, chuyện quy tắc ngầm này là chuyện tôi làm không được."
"Dư Kim Kim, cô có muốn đi làm hay không!" Chương Huy vỗ bàn, bộ dáng như muốn ăn thịt người.
Cô ổn định tinh thần, cố gắng thay đổi ngữ điệu: "Chương Tổng, chuyện buôn bán không xong, làm mất hóa đơn tôi thừa nhận là tôi có trách nhiệm, nhưng đối phương cũng phải có trách nhiệm a, ngài trừ tiền thưởng của tôi đi, dù sao trừ hay không trừ cũng không sai biệt lắm."
Chương Huy tức giận khiến lông mày không ngừng nhảy lên: "Trong thời gian vừa qua cô không chỉ làm hư một cuộc làm ăn của tôi, tôi nhắc cho cô nhớ! Cô cho rằng chỉ trừ tiền thưởng đơn giản như vậy sao? Cấp trên mà muốn truy cứu sợ cô chịu không nổi! Nếu cô không đi thì chờ bán mình bồi thường tổn thất cho công ty đi!"
Thấy Dư Kim Kim yên lặng, chương Huy nhân cơ hội thay đổi chiến thuật, giọng nói hòa hoãn lại: "Cũng không phải kêu cô đi ngủ với người ta, đây chính là “Nhị Thế Tổ” của chúng ta a, dụ dỗ anh ta cao hứng là được, cái gì mà quy tắc ngầm hay không quy tắc ngầm, không đến nỗi nghiêm trọng như vậy, nếu hoàn thành thì công ty để cho cô thua thiệt hay sao? Tăng tiền lương cho cô, còn thêm tiền thưởng nữa."
Chương Huy khoa tay múa chân ra dấu tay, Dư Kim Kim hỏi ngược lại: "Vậy nếu không hoàn thành?"
"Vẫn là câu nói kia, xem xem cô có thể đem mình bán được bao nhiêu tiền thôi."
Dư Kim Kim nhụt chí nhún vai, hung dữ trừng mắt nhìn ông ta: "Không dám nói trước, không bảo đảm nhất định khiến ngài hài lòng, tôi. . . . . . chỉ biết cố gắng hết sức thôi."
Chương Huy đẩy cô ra bên ngoài cái rầm, "Mấy ngày này không cần đi làm, chuyện của cô tôi giao cho người khác làm, không cần biết tôi hài lòng hay không hài lòng, “Nhị Thế Tổ” hài lòng là được, nhớ đem tính khí này của cô thu hồi lại, đó là tài chủ của chúng ta, tổ tông của chúng ta."
"Tổ tông của tôi cùng họ Kim giống tôi." Dư Kim Kim được tôn sùng đi ra ngoài, đem tài liệu ném lên trên bàn, buồn bực vò tóc của mình.
Ông Trời già không có mắt a, cô mới yên tĩnh được bao nhiêu ngày? Vui mừng vì anh ta không đến phiền mình, không nghĩ tới quay đầu lại vẫn không thoát được ma trảo của anh ta.
Tên khốn kiếp Trần Nam Tầm này làm sao lại âm hồn bất tán chứ?






Hôn Em


Giường mới cùng vật dụng trong nhà lần lượt được đưa tới, Cố Hoài Nam hưng phấn liên tục lăn lộn mấy vòng trên chiếc giường khổng lồ, bốn chi duỗi ra, hai tay chắp lại, nằm giữa giường cười ngây ngô, chợt như nhớ tới cái gì đó, bỗng ngồi phắt dậy bấm số điện thoại của Diệp Tích Thượng, bên kia rất nhanh tiếp.
"Có chuyện muốn nói cho anh!"
Nhắc tới cũng khéo, Diệp Tích Thượng cũng vừa chuẩn bị gọi điện thoại cho cô. "Giường tới?"
"Tới rồi!" Giọng điệu cô vội vàng. "Chuyện này em không hiểu rõ, tại sao em đi dạo ba giờ đồng hồ để chọn được cái giường mới, thế nhưng lại chuyển vào phòng ngủ của anh cho anh ngủ?"
Diệp Tích Thượng buồn cười, nhưng nhịn xuống. "Không đúng chỗ nào? Không phải em nói giường của anh quá cứng, mãnh liệt yêu cầu đổi sao?"
"Người một nhà không cần khách sáo."
Thành công lại đem anh đùa giỡn một trận mới cúp điện thoại, tâm tình Cố Hoài Nam cực kỳ tốt. Vốn là muốn hẹn Dư Kim Kim Nhất ăn cơm tối, nhưng điện thoại di động của cô ấy vẫn tắt máy liền từ bỏ không gọi nữa, bình thường tình huống như thế này chỉ có hai khả năng: làm thêm giờ hoặc là lêu lổng cùng Tiết gia nhà cô ấy.
Nhưng mà lần này, Cố Hoài Nam đã đoán sai.
Dư Kim Kim bế quan ở nhà ăn liên tục trong hai ngày, giờ phút này ở bên ngoài gian phòng bao của Câu lạc bộ là một người đã đợi cả một buổi chiều cộng thêm một buổi tối, rót vào một bụng cà phê, đói mờ mắt. Lúc kim giờ điểm 22h, rốt cuộc cô cũng không nhịn được rồi, đem ly cà phê đặt mạnh trên bàn trà, hung hăng đạp giày cao gót đi tới trước cánh cửa khép chặt, hai tay nắm thành quyền hướng về phía cánh cửa —— nhẹ nhàng gõ mấy cái.
Đợi một lúc lâu mới có người mở cửa, Dư Kim Kim lộ ra nụ cười ngọt ngào, giọng nói ôn nhu. "Làm ơn gọi giùm Trần tiên sinh, anh ta muốn tôi chờ a