Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấu Kết

Cấu Kết

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341963

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1963 lượt.

ước mắt lưng tròng mắng anh: "Anh phải nhìn rõ tôi là ai rồi hãy động thủ! Có thù oán gì với tôi à?"
Diệp Tích Thượng hướng về cơ thể cô, nâng cô lên rất cẩn thận chu đáo, đáy mắt đen như mực so với bình thường nhiều thêm mấy phần lười biếng, nhưng ít đi mấy phần nghiêm túc, lại càng sâu không lường được, giống như một cái động không đáy đáng sợ muốn hút cô vào.
Cố Hoài Nam lúc này mới phát hiện ra tư thế hai người dường như rất mập mờ, theo bản năng nuốt nuốt nước miếng, khẩn trương: "Anh muốn làm gì?"
"Tôi cái gì cũng muốn làm, bao gồm. . . . . ." Lời nói của anh không đầy đủ, cố ý giữ lại nửa câu sau.
CM anh —— Trong đầu Cố Hoài Nam nhất thời xuất hiện những chữ này, da đầu tê dại.
Gương mặt của Diệp Tích Thượng càng nhích tới gần cô hơn, Cố Hoài Nam trơ mắt nhìn môi của anh rơi xuống, trước tiên rơi vào trán của cô, sau đó theo sống mũi một đường trượt xuống, dường như sắp đi tới môi của cô .
"Diệp Tích Thượng!"
"Hả?"
"Anh uống quá nhiều, bình tĩnh một chút."
"Vậy sao?"
"Chính xác!" Đàn ông mà uống rượu nhiều mới có thể đột nhiên kích động như vậy, Cố Hoài Nam tự nói với mình không thể mạnh mẽ phản kháng vào lúc này, chỉ biết làm như vậy càng thêm kích thích anh. Lần "Tiếp xúc thân mật" đó là lúc anh tỉnh, lần này cô dám đoán chắc thật sự là anh uống nhiều quá, đàn ông say rượu đều rất nguy hiểm.
Môi của anh treo ở trên môi của cô, ánh mắt nhìn thẳng vào mắt cô, Cố Hoài Nam ngay cả hô hấp cũng ngừng lại rồi, bàn tay nhỏ bé thử thăm dò nhẹ nhàng đẩy anh ra: "Tôi không quấy rầy anh nữa, tốt nhất anh nên ngủ đi."
Anh nhìn cô chòng chọc một hồi lâu, rồi khẽ gật đầu, "Được."
Trong lòng Cố Hoài Nam cũng buông lỏng hơn, nhưng hiển nhiên cô bông thả hơi sớm. Diệp Tích Thượng cũng không rời khỏi cô, chỉ là không đè cô nữa mà thôi, nhưng cánh tay lại mạnh mẽ khóa chặt thân thể của cô, đầu tựa vào cô . . . . . . Ngủ thiếp đi.
Không thể nào!
Cố Hoài Nam thất bại rên rỉ, dùng hết sức lực gỡ tay anh ra, nhưng không được, nghiêng đầu nhìn chằm chằm gường mặt của anh gần ngay trước mắt mình: "Về sau mà còn uống nữa rượu thì anh cũng đừng về nhà!"
Diệp Tích Thượng nhíu nhíu mày, thu hẹp cánh tay ôm cô chặt hơn.
*
Ngày hôm sau Cố Hoài Nam bị đánh thức bởi tiếng chuông cửa.
Cô vuốt mặt mê hoặc từ trong chăn bò ra ngoài đi mở cửa, đi tới phòng khách mới ngáp được một nửa liền ngây ngẩn cả người, Diệp Tích Thượng và một người đàn ông mặc quân phục đang nói chuyện ở trước cửa.
Người đàn ông mặc quân phục lễ phép hướng cô gật đầu, cùng Diệp Tích Thượng chào hỏi là được rồi.
Diệp Tích Thượng mang hai hộp trái cây anh ta mang đến sắp xếp lại trong tủ lạnh, ngay cả liếc cũng không liếc cô một cái, nhưng Cố Hoài Nam cảm thấy dáng vẻ xa lạ trên người anh đã tan thành mây khói, thật là “Nhất Túy Giải Thiên Sầu” a.
Cô chợt nhớ tới chuyện tối hôm qua, đi tới từ trên tay anh cướp lấy một quả táo, hung hăng cắn một cái: "Xin hỏi anh đã tỉnh rượu chưa?"
Diệp Tích Thượng cướp quả táo lại, mang tới bồn nước rửa sạch sẽ rồi mới đưa cho cô: "Tôi có say sao?"
Cố Hoài Nam không khách khí cười gượng hai tiếng châm chọc: "Tôi cho rằng người uống say mới nói những lời này, thì ra là người tỉnh rượu cũng sẽ nói."
"Vậy thì chứng tỏ tôi không có say." Diệp Tích Thượng sắp xếp xong trái cây đóng tủ lạnh lại: "Cha phái người đưa tới, đều là thứ em thích ăn."
"Uống rượu say lại không mất mặt, có cái gì không dám thừa nhận." Cố Hoài Nam không so đo với anh, vặn vặn cái hông đau, nhíu khuôn mặt nhỏ nhắn oán trách: "Lần sau không cho như vậy a, lỗ chết tôi, không hiểu sao bị anh trêu chọc, cũng may anh không vì say rượu mà mất lý trí."
"Em tiếc nuối sao?" Diệp Tích Thượng bưng bữa sáng nóng hổi lên bàn.
Cố Hoài Nam cười nhạo, "Nào chỉ là tiếc nuối, là cả đời tiếc nuối."
Cô rửa mặt xong ra ngoài nhưng lại phát hiện Diệp Tích Thượng ngồi ở đàng kia xem ti vi, điểm tâm sáng một miếng cũng chưa động tới, trứng gà đã bóc vỏ sạch sẽ đặt ở trong đĩa của cô: "Đang đợi tôi à?"
Diệp Tích Thượng không lên tiếng, bắt đầu ăn cơm. Cố Hoài Nam cầm cái bánh bao liền dồn vào trong miệng, Diệp Tích Thượng liếc nhìn cô, âm thầm nhếch miệng: "Ở bên ngoài ra vẻ thục nữ như vậy, sao ở nhà không thể giả bộ được?"
"Có thể không cần giả bộ thì không giả bộ, cái này gọi là quay về bản tính." Cố Hoài Nam nhấp một muỗng cháo, "Tôi không giống người khác, ở bên ngoài đã khó chịu như vậy mà về nhà vẫn thế. Chao ôi! Anh có mệt hay không?"
"Gọi điện thoại cho cha em chưa?" Diệp Tích Thượng trực tiếp đổi đề tài.
Cố Hoài Nam giả bộ không nghe thấy cầm tô húp cháo.
"Chẳng lẽ lâu như vậy mà em cũng không trở về nhà sao?" Diệp Tích Thượng đưa tay kéo cái tô đang che kín mặt cô xuống.
Cố Hoài Nam nhún vai: "Ngày mai "
"Hôm nay phải chiến đấu, thì đừng cố gắng kéo dài."
Cố Hoài Nam lơ đễnh: "Tôi không phải là lính của anh, không thuộc quyền quản lý của anh, đừng có dùng giọng điệu ra lệnh này nói chuyện với tôi."
"Em còn không bằng lính của tôi."
Cố Hoài Nam không vui, "Bọn họ