Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341972
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1972 lượt.
giặt quần áo cho anh sao? Nấu cơm cho anh sao? Trải giường cho anh sao?"
"Cũng không phải là chưa từng có."
"Vậy bọn họ gọi anh là ông xã sao? Có thể đóng giả vợ chồng với anh sao?"
". . . . . ."
"Không giống nhau chứ?" Cố Hoài Nam hài lòng.
"Cũng không sai biệt bao nhiêu, đều là trách nhiệm của tôi." Diệp Tích Thượng nhấp một ngụm sữa tươi, thong thả ung dung nói, "Chúng ta là vợ chồng giả? Giấy hôn thú là giả hay sao?"
"Hôn thú là thật, nhưng tình cảm là giả . . . . . .Không đúng." Cố Hoài Nam gãi gãi mặt, suy nghĩ: "Tình cảm không thật, cũng không đúng, anh đang theo đuổi tôi, phải không? Diệp Tích Thượng."
Diệp Tích Thượng giương mắt không tiếng động thăm dò, nhìn thấy cô chợt thần bí cười hề hề: "Anh yêu tôi sao?"
Tốc độ nhai của anh chậm lại, thản nhiên nhìn chằm chằm đôi mắt to trong suốt của cô một lát, không nói gì tiếp tục cúi đầu ăn. Cố Hoài Nam hiển nhiên không hài lòng, bất mãn hừ mạnh: "Tôi nhắc nhở anh a, chúng ta có nói yêu nhau rồi, anh có chút đạo đức diễn trò có được hay không, lời ngon tiếng ngọt cũng không mong đợi vào anh, nhưng lời nói lời thật cũng khó khăn như vậy sao?"
"Cố Hoài Nam."
"Cái gì?"
"Em yêu tôi sao?" Diệp Tích Thượng mang vấn đề ném trả lại cho cô.
Cố Hoài Nam nâng lên môi, trịnh trọng gật đầu: "Cho tới bây giờ, anh khiến tôi thật sự hài lòng, chỉ là một phần mười thôi."
"Phần nào bị trừ?"
Cố Hoài Nam kéo bàn tay bóng nhẫy ra, vừa đếm từng ngón vừa nói: "Tính tình khó chịu, nghiêm túc cứng nhắc, không có tình cảm, không lãng mạn, khi nói chuyện thích ra lệnh cho tôi."
Diệp Tích Thượng đang uống sữa tươi thiếu chút nữa phun ra ngoài, cô và Diệp Tiểu An trong điện thoại chỉ trích giống nhau như đúc: “Còn một điều nữa?"
"Còn cái giường cứng đờ của anh nữa! Mới ngủ có một đêm mà tôi như bị người ta đánh một trận, toàn thân đều đau!"
Cô trừng mắt, phồng cái miệng bóng mỡ béo ngậy lên. Cửa sổ phòng ăn đang mở, làn gió nghịch ngợm phong thổi mái tóc cắt ngang trán của cô rối tung, vô cùng đáng yêu. Diệp Tích Thượng theo bản năng đưa tay vuốt vuốt tóc.
"Hôm nay tôi không đi làm, một lát đến sư đoàn làm ít chuyện, buổi chiều có thể cùng em đi dạo phố mua chiếc giường mới, còn có thứ gì trong nhà muốn đổi, tiện đường cũng đổi luôn."
Cặp mắt Cố Hoài Nam sáng lên, "Thật sao? Vậy tôi có thể theo ý thích của của mình dem những thứ không thuận mắt gì đó trong nhà cũng đổi đi sao?"
"Có thể."
"Anh bỏ tiền?"
"Tôi bỏ."
Cố Hoài Nam vui vẻ vỗ tay hoan hô: "Ông xã cố gắng lên, anh đã được hai phần mười rồi!"
Diệp Tích Thượng hạ mi mắt, chứa đựng nụ cười nhẹ:"Tôi biết rồi."
*
Ởcửa hàng nội thất, Cố Hoài Nam nhìn trúng ba cái giường, nghĩ tới nghĩ lui cũng không biết chọn cái nào, Diệp Tích Thượng ra vẻ như vô tình nói một câu: "Dáng vẻ đứng thứ hai, ngủ thoải mái mới là trọng điểm."
Trên một chiếc giường Cố Hoài Nam cũng đều thử qua, cuối cùng quyết định chọn cái giường lớn có cột: "Đến lúc đó kéo một cái màn che ở đây, giống như công chúa, thật tốt!"
Khao khát biểu hiện trên vẻ mặt của cô, hoàn toàn đã quên đây là chọn giường cho Diệp Tích Thượng chứ không phải cho cô, càng không chút nào chú ý tới ánh mắt của người đàn ông bên cạnh đàn ông này ý vị sâu xa.
Sau khi đặt hàng và xác định thời gian giao hàng, tâm trạng của Cố Hoài Nam vô cùng tốt, tiếp đó lại kéo anh tới trung tâm mua sắm.
Cố Hoài Nam đặc biệt thích cùng Diệp Tích Thượng đi dạo phố, anh không nói nhiều, không thúc giục, không phiền chán, lại càng không qua loa, sẽ nghiêm túc cho ý kiến và đề nghị, ngay cả cô nhân viên bán hàng cũng ghen tỵ không dứt.
"Thưa cô, bạn trai của cô đối với cô thật tốt."
"Cám ơn, anh ấy là chồng tôi."
Cố Hoài Nam xách túi giấy lên, cong mắt thân mật kéo cánh tay của anh ra vẻ thắm thiết.
Mười lăm phút sau ở tiệm giày bên cạnh.
"Thưa cô, chồng cô đối với cô thật tốt."
"Cám ơn, anh ấy là bạn trai của tôi."
Cố Hoài Nam cười dịu dàng nhu thuận, mười ngón tay đan chặt nhau, cô như chim nhỏ nép vào người anh.
Từ trong tiệm đi ra ngoài Cố Hoài Nam cười không ngừng, Diệp Tích Thượng vẫn là vẻ mặt thản nhiên: "Có đáng vui mừng như vậy không?"
"Đáng." Cố Hoài Nam thỏa mãn kéo tay của anh: "Phụ nữ anh không hiểu đâu."
Đàn ông em cũng chưa chắc hiểu được bao nhiêu. Trong lòng Diệp Tích Thượng bồi thêm một câu.
Cố Hoài Nam và Diệp Tích Thượng ở chung một chỗ càng ngày càng cảm thấy thời gian qua mau, chỉ chớp mắt đã đến buổi tối. Hai người giải quyết cơm tối ở bên ngoài, không đi nhà hàng lớn mà là tới một quán bán hàng ở ven đường, gọi ít xiên thịt nướng cộng thêm bia đá, được kêu một cái là đã thỏa nguyện.
Cố Hoài Nam thật ra thì không có khả năng uống rượu, khuôn mặt nhỏ nhắn trong chốc lát liền đỏ lên, nhưng ánh mắt sáng lên, cô hếch cằm lên nhìn anh cười híp mắt.
"Diệp Suất, chơi với anh một trò chơi?"
"Nói."
"Trong vòng một phút, anh chỉ được phép nói một chữ ——“Đúng”, được không?"
Diệp Tích Thượng gật đầu. Cố Hoài Nam cúi người về phía trước, "Có phải anh yêu tôi hay không