Không Nghe Lời, Vậy Mời Xuống Giường!
Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341980
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1980 lượt.
iết gì nói đó) ~ ừ ~MUA~
Địa Vị
Trong đầu Cố Hoài Nam giờ phút này chỉ có một ý tưởng: cô cần phải làm gì đó mới có thể chứng minh mình không bị người ta vứt bỏ.
Hoặc là, cô cần Diệp Tích Thượng làm gì đó để chứng minh anh sẽ không vứt bỏ cô, mùi cỏ xa lạ trên người anh khiến cho người ta an tâm, nhưng cánh tay có lực của anh giam cầm cảm giác không thay đổi.
Cố Hoài Nam có làm thế nào cũng không tránh được cơ thể đụng chạm vào nhau, không thể diễn tả được cảm giác này, không thể giải thích được lý do tại sao, trong khảnh khắc nhìn thấy Diệp Tích Thượng, cô chỉ có cảm giác muốn đem những uất ức, những mất mát sợ hãi cùng với cảm giác bị vứt bỏ không hề báo trước tích góp từng tí một trong mấy ngày qua tất cả phát tiết hết ra ngoài.
Diệp Tích Thượng không biết nỗi sợ hãi sâu nhất trong lòng Cố Hoài Nam là gì, nụ hôn của cô so với mình còn mạnh mẽ hơn, cắn xé môi và lưỡi của anh, đau đến độ khiến anh cau mày. Khi ôm cô thì mới phát giác thân thể của cô vẫn còn run rẩy, không biết là do vừa rồi mắng quá mức kích động hay là bởi vì lúc này hôn quá mức kích động.
Diệp Tích Thượng nặng nề ngủ thẳng tới giữa trưa ngày hôm sau.
Cố Hoài Nam không ở nhà, trong nồi có ít thức ăn cô đã chuẩn bị, đều là khẩu vị nhẹ, vừa lúc hợp với dạ dày của anh trong mấy ngày không ăn dầu muối.
Trong lúc ăn cơm Diệp Tích Thượng mới rảnh rỗi chú ý đến sự thay đổi trong nhà, nội thất và rèm cửa hoàn toàn mới, gối ôm trên ghế sa lon viền nhiều ren hơn, khăn trải bàn màu trắng đổi thành màu sắc cầu vồng, bọc nệm ghế là những nụ hoa đáng yêu, ở một góc thêu chữ "Nam". Diệp Tích Thượng cúi đầu nhìn tấm nệm mình đang ngồi, quả nhiên thêu một chiếc lá cây.
Chắc là cô tự làm, tay nghề tương đối khá, điểm này khiến anh có chút ngoài ý muốn, nhưng rất nhanh nhớ lại xuất thân của Cố Hoài Nam vốn là nhà thiết kế thời trang, áo cưới tinh xảo như vậy cũng được tạo ra từ bàn tay của cô.
Anh vuốt ve hoa văn trên chiếc chén kiểu, ngay cả bát đũa cũng đều là đồ mới.
Bên cạnh bụi cây vạn niên thanh trong phòng khách có thêm một chiếc kệ để hoa màu trắng, phía trên bày ba chậu hoa nhỏ rất đáng yêu, bên trong hoa hoa cỏ cỏ dày đặc sinh trưởng tùy ý. Diệp Tích Thượng từ tốn nhai, một lần nữa lại nhìn xung quanh cả căn phòng.
Cái nhà này kể từ ngày anh vào ở thì thứ duy nhất thay đổi chỉ là thời gian, vậy mà hôm nay đang được một người phụ nữ thay đổi từng chút một, giống như cuộc sống của anh. Nhớ lại trong khoảng thời gian này dường như là kinh nghiệm khác nhất của anh.
Năm đó Cảnh Thiên ly khai nhà họ Diệp lúc anh và em gái đều còn nhỏ, Diệp Tiểu An còn bé nên không hiểu cái gì là ly biệt lâu dài, không hiểu vốn là một nhà bốn người bỗng nhiên thiếu đi một người rất quan trọng. Nhưng Diệp Cẩm Niên hiểu, anh cũng hiểu. Mỗi người đều có thứ họ muốn giữ gìn, nhà so với Diệp Tích Thượng đã là như thế.
Trải qua 32 năm, anh gần như sử dụng toàn bộ tinh lực chăm sóc hai người, đối với anh mà nói là hai người quan trọng nhất của anh trên cõi đời này, nhất là Diệp Tiểu An có số mạng giống mình. Một không hề liên hệ máu mủ với anh nhưng là người thân cận nhất, người anh tin tưởng nhất, bọn họ dùng phương thức của mình để nương dựa vào nhau, nâng đỡ lẫn nhau, dùng mối quan hệ này để chứng minh mình tồn tại có ý nghĩa.
Diệp Tích Thượng vẫn cho rằng không có một ai có thể khiến cho anh cam tâm tình nguyện chia sẻ sức lực ra để chăm sóc, để thương yêu, để cưng chiều, nhưng rất dễ nhận thấy, Cố Hoài Nam đã bất tri bất giác trở thành một ngoại lệ.
Anh bất giác nhếch miệng: Tiểu Diệp Tử, có người muốn tranh đoạt địa vị của em trong lòng anh, tình huống này có điểm giống. . . . . . Ban đầu khi Giang Thiệu xuất hiện.
Cố Hoài Nam vẫn không liên lạc với Dư Kim Kim, điện thoại không nhận, thỉnh thoảng chỉ trả lời mấy cái tin nhắn, thông báo đi công tác ở bên ngoài. Cô cảm giác tình huống này có chút khác thường, không nhịn được đi hỏi Tiết thần.
"Quả thật lúc ra khỏi nhà, cũng nói với tôi như vậy, gần đây cô ấy rất bận, muốn thu phục một khách hàng quan trọng." Tiết Thần cười cô, "Cô ấy có thể xảy ra chuyện gì a, nha đầu hoạt bát nhanh nhẹn."
Tiết Thần nói như thế, Cố Hoài Nam cũng cảm thấy tự mình suy nghĩ quá nhiều, tám phần là bị chuyện Diệp Tích Thượng "Mất tích" gây ra.
Vừa nghĩ tới Diệp Tích Thượng liền nhớ tới hành động khác người của mình tối ngày hôm qua, Cố Hoài Nam lập tức bỏ ý niệm về nhà, kêu tài xế quay đầu đến nhà Cố Hoài Tây, cô thật sự xấu hổ khi đối mặt anh .
Cố Hoài Tây không có ở nhà, ly nước trên bàn vẫn còn nóng hổi, túi xách cũng không cầm, nhìn có vẻ mới vừa đi. Trên đường tới đây Cố Hoài Nam cố ý mua hoa để thay bình hoa trong phòng em gái, trong lúc xoay người muốn đi về thì bỗng nhiên dừng lại.
Bên cạnh Bình hoa bày rất nhiều khung hình, nhiều nhất là hình của cố Hoài Tây, còn có hình chụp chung với Trác Vệ. Cố Hoài Nam nhớ rất rõ, vốn là 12 tấm hình, mười hai khung hình, không biết thiếu một cái lúc nào. Cô do dự kéo ngăn kéo, khung hì