Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấu Kết

Cấu Kết

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341995

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1995 lượt.

nh thứ mười hai nằm ở ngăn kéo dưới cùng.
Cô lấy ra liếc mắt nhìn, lại yên lặng để trở lại, đóng kỹ ngăn kéo rồi đi xuống lầu.
Đó là một trong những tấm hình mà cô và Cố Hoài Tây chụp chung, thời điểm chụp tấm hình này ánh mắt của em cô còn chưa gặp chuyện không may, là lúc sinh nhật mười tám tuổi chụp làm kỷ niệm. Nhiều năm như vậy mà hai người chỉ ăn mừng ba lượt sinh nhật cùng với nhau, năm ấy là lần cuối cùng.
Trong hình là hai cô bé ngây thơ có nụ cười gần giống nhau, nếu không phải là người vô cùng thân thiết thì rất khó phân biệt sự khác nhau giữa họ. cô bé bên phải mắt cong hơn một chút, đó là chính cô. Nhưng giờ phút này, vị trí ánh mắt của cô bị vết dao vạch mất, chỉ còn lại một lỗ thủng.
Khi còn bé Cố Hoài Nam vẫn không hiểu các cô là một cặp sinh đôi tại sao cha mẹ chỉ yêu một người, cô vẫn luôn hâm mộ và ghen tỵ với Cố Hoài Tây. Sau khi lớn lên cô mới hiểu xuất thân ở trong một gia đình quân nhân là một sự hy sinh mà không thể làm gì được.
Nhưng hiểu thì cũng không đại diện cho sự có thể tiếp nhận. Mặc dù sau đó công việc của Cố minh triết được điều về thành phố S, nhưng Cố Hoài Nam cũng không mong đợi cô sẽ nhận được sự thương yêu và coi trọng cần có. Dường như thời gian quá lâu đã khiến vợ chồng Cố Minh Triết quên mất phải sống chung với một người con gái khác của mình như thế nào. Giữa bọn họ cũng có quá nhiều mâu thuẫn không cách nào hòa giải được, ví như mối quan hệ của Cố Hoài Nam với anh em họ Trần không giống bình thường.
Khi đó anh em họ Trần ở trong mắt bề trên là nhân vật điển hình, nói khó nghe một tí thì chính là cặn bã bại hoại của xã hội chỉ biết gây chuyện sinh sự, không có tiền đồ đáng nói nào. Cố Minh Triết không chấp nhận nổi chuyện con gái của mình quan hệ với những tên côn đồ như vậy, không chỉ một lần ra lệnh bắt buộc bọn họ cắt đứt quan hệ lui tới, nhưng vô dụng.
Ông chuyển trường cho Cố Hoài Nam hoàn toàn không ngăn được Trần Nam Thừa. Ông sắp xếp người bên cạnh trông chừng Cố Hoài Nam, nhưng Trần Nam Thừa luôn có thể tìm cơ hội mang cô ra khỏi tầm mắt những người đó. Cố Minh Triết dứt khoát khóa Cố Hoài Nam nhốt ở trong phòng, Trần Nam Thừa liền leo lên cửa sổ lầu hai đưa cô ra ngoài.
Còn có một lần Trần Nam thừa đánh nhau bị thương được đưa vào bệnh viện, vì vậy Cố Hoài Nam cả đêm không về canh giữ ở bên cạnh anh, sáng sớm sau bị Cố Minh Triết tìm được. Cố Minh Triết không thể nhịn được nữa, lần đầu tiên động thủ đánh cô, lên án mạnh mẽ sao cô có thể không nghe lời dạy dỗ như vậy.
Mặt Cố Hoài Nam sưng rất to, một giọt nước mắt cũng không có, ngược lại cười."Dạy dỗ? Tôi nghe lời dạy dỗ của ai? Ông sao chính ủy Cố? Ông quản lý tôi hay dạy dỗ tôi? Trong lúc ông cho rằng mọi thứ tôi không bằng Tiểu Tây thì ông có từng nghĩ tại sao không?"
Cố Minh Triết bị á khẩu không trả lời được, mặt đỏ lên chỉ hỏi cô một câu, "Ta hỏi con một lần nữa ——"
"Không cần hỏi, tôi tuyệt đối không rời anh ấy, không chỉ bởi vì tôi thích anh ấy, mà là còn lệ thuộc vào anh ấy, tin tưởng anh ấy, Trần Nam Thừa đã cho tôi những gì ông vĩnh viễn cũng không so được, trong mắt các người anh ấy là người không tốt, nhưng anh ấy coi tôi như bảo bối, chỉ có ở bên cạnh anh ấy tôi mới biết mình còn có ích, anh ấy quan tâm tôi cũng giống như các người quan tâm đến Tiểu Tây vậy."
"Đầu óc con xảy ra vấn đề sao? Vì một người đàn ông tương lai chết ở đâu cũng không biết mà ngay cả người nhà con cũng không cần?"
Trong lúc Trần Nam Thừa vẫn còn hôn mê, Cố Hoài Nam nắm chặt tay của anh, vẻ mặt kiên định."Cha, có chuyện cha vẫn không biết, có lẽ cha biết nhưng chưa bao giờ để ở trong lòng. Có một năm trường học tổ chức đi về nông thôn ở thành phố X chơi, không biết tại sao con bị sốt cao, ho ra máu, người ở đó nói con bị côn trùng độc cắn, nếu như không sớm đưa đến bệnh viện sẽ chết, nhưng nọc độc của côn trùng này sẽ lây bệnh, không ai dám đến gần con, con cũng cảm giác mình sẽ chết, bởi vì này hai ngày mưa to nên đường vào thành phố gần như không thể đi được. Bạn học của con đã gọi điện cho anh ấy, cả đêm anh ấy lái xe chạy tới, không làm bất kỳ biện pháp phòng hộ nào mà ôm lấy con đưa đi bệnh viện."
Nói tới chỗ này, Cố Hoài Nam cười nhẹ, "Con cũng không biết làm sao anh biết một con đường tắt mà ngay cả dân bản xứ cũng chưa từng đi qua, anh ấy không bị con lây bệnh, mà con cũng còn sống. Anh ấy nói cho con biết trong lúc con đau đớn muốn chết mà trong miệng vẫn kêu ba mẹ không ngớt, nhưng khi con mở mắt chỉ thấy duy nhất một người là anh ấy. . . . . . Cha, chuyện sau này con không thể xác định, nhưng bây giờ con có thể nói cho cha biết, anh ấy có tàn tật thì con nuôi anh ấy, anh ấy có chết thì con nhặt xác cho anh ấy. Trong lòng con, so với anh ấy, các người giống như người giúp việc của con, muốn con rời bỏ anh ấy trừ phi anh ấy không quan tâm con nữa."
Sau chuyện này Cố Minh Triết không còn phản đối bọn họ lui tới nữa, nhưng quan hệ của Cố Hoài Nam và Cố Minh Triết giống như tờ giấy bị xé rách, vĩnh viễn không cách nào phục hồi như cũ, mà trang giấy là tự tay cô xé .


XtGem Forum catalog