Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341992
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1992 lượt.
hật, khu chung cư C, nhà số 1106."
Xe Diệp Tích Thượng mới lái được mười mấy thước, vừa nghe tới địa chỉ này liền một cước đạp thắng xe lại, quay mặt qua nhìn cô, lặp lại lặp lại từng chữ: "Bờ biển Lạc Nhật, khu chung cư C, nhà số 1106?"
Cô gật đầu, "Anh có biết đường đi tới đó không?"
". . . . . . Biết." Diệp Tích Thượng nổ máy xe lần nữa, lái vào đường chính, "Đó là nhà tôi."
Phụ Lòng
Khu chung cư bờ biển Lạc Nhật ở phía bắc thành phố, vị trí tương đối xa. Diệp Tích Thượng có nhà ở đó, là ngôi nhà trước đây ở cùng với Diệp Tiểu An, trước khi kết hôn hai anh em vẫn luôn ở đó. Diệp Tiểu An là một họa sĩ vẽ tranh minh họa rất có danh tiếng trong nghề, sau khi có kinh tế độc lập mới dời vào thành phố. Còn ngôi nhà nhỏ mà Cố Hoài Nam ở đó là phòng tân hôn khi Diệp Tích Thượng kết hôn với cô đã tự mình đặt mua, từ đó nhà này để trống.
Cố Hoài Nam đã từng cùng anh tới một lần, lúc ấy khi xe vừa vào tới chung cư cô còn có một chút kinh ngạc nho nhỏ. Vốn cho rằng nơi này sẽ là một địa phương xinh đẹp giống y như tên của nó, nhưng không ngờ lại là một khu chung cư cũ đã xây cách đây khoảng 10 năm. Không rộng rãi nhưng đường xá cũng xem như bằng phẳng, hai bên đường cây cối xanh um tươi tốt, thỉnh thoảng có một ngọn đèn đường không sáng, trụ đèn đã rỉ sét tróc hết nước sơn, ở dưới lầu là một nhà để xe đơn giản, kế bên là một hộp thư, còn có cửa sổ lầu bên cạnh quấn đầy dây leo, giữa những lá cây xanh nở rộ những bông hoa nhỏ màu vàng, vây quanh dưới một tàng cây mát mẻ ở trước chung cư là những người mang dép lê đang phe phẩy chiếc quạt làm bằng lá hương bồ.
"Đến rồi." Diệp Tích Thượng dừng xe vào chỗ đậu dưới lầu vừa tính đưa tay qua giúp cô cởi dây nịt an toàn thì lại phát hiện Cố Hoài Nam đã tự mình cởi ra. Động tác của anh dừng một chút, không khỏi khẽ nheo mắt lại. Dây nịt an toàn bên ghế phụ của anh có một khuyết điểm nho nhỏ, trước tiên phải kéo nghiêng về sườn bên kia rồi ấn xuống mới có thể rút ra, chỉ có người nào thường ngồi xe của anh mới biết điểm này.
Thật lâu không nghe thấy có tiếng của anh, Cố Hoài Nam nghi ngờ đặt câu hỏi: "Sao?"
". . . . . . Không có gì, tôi đỡ cô xuống xe."
Nói dứt lời liền xoay người đi ra ngoài, khi quay trở về thì đạ thấy Cố Hoài Nam ngoan ngoãn đứng ở cửa nhà số 1106 đợi anh.
Bên tay phải tổng cộng có ba hộ gia đình, nhà anh là căn hộ ở chính giữa, anh cố ý không nói rõ ràng, vậy mà cô "Cố Hoài Tây" này đoán thật chính xác. Khóe miệng Diệp Tích Thượng khẽ cong, móc chìa khóa ra mở cửa.
Lần trước tới đây đã cách một thời gian rất dài, vì vậy khắp nơi ở đây đều tích một lớp bụi. Cố Hoài Nam ngoan ngoãn ngồi một chỗ lặng lẽ nhìn anh quét dọn, đáng tiếc cô không đeo mắt kiếng, Diệp Tích Thượng trong tầm nhìn của cô chỉ là một cái bóng mơ hồ.
Người đàn ông này quả thật là tiết tiệm lời nói, Cố Hoài Nam lại một lần nữa thể nghiệm sâu sắc, cô hỏi một câu anh trả lời một câu, cô nếu không nói, thì anh cũng không nói tiếng nào. Tình huống này rất giống lúc hai người mới bắt đầu ở chung, anh giống như một cái bình im lìm, có thể cả ngày không nói tới ba câu, chỉ có cô là luôn ríu rít.
Nhưng do Cố Hoài Nam mạnh mẽ yêu cầu nên quan hệ của hai người cũng từ từ được cải thiện, Diệp Tích Thượng thật sự thay đổi rất nhiều. Vì thế Tiết thần đặc biệt bội phục Cố Hoài Nam, anh ta và Diệp Tích Thượng từ là bạn học đến bạn chiến đấu đã nhiều năm, người có thể khiến anh thay đổi bản thân mình dường như Cố Hoài Nam vẫn là đầu tiên.
Lúc ấy Cố Hoài Nam cho rằng anh ta nói tính tình Diệp Tích Thượng vô cùng nghiêm túc và trầm lắng, Tiết thần lắc đầu, chỉ chỉ vào vị trí ở ngực anh: anh ta thay đổi ở chỗ này.
Cô không hiểu, hỏi tới, thế nhưng Tiết thần thế giả vờ thần bí chỉ cười không nói.
"Tôi nên xưng hô với anh như thế nào?" Giọng nói của Cố Hoài Nam mềm mại lại mang chút nhẹ nhàng, cực kỳ giống Cố Hoài Tây: "Anh Diệp?"
"Có thể." Diệp Tích Thượng tìm drap giường và chăn mới vội tới trải giường cho cô.
"Anh là bạn thế nào với Nam Nam? Lần đó cảm giác anh và chị ấy giống như có thâm thù đại hận vậy, sao lúc này lại chịu giúp chị ấy?"
"Tôi là……” Diệp Tích Thượng hơi ngưng lại, "Hai người không phải chị em sao? Cô ấy không nói với cô chuyện của cô ấy sao?"
Cố Hoài Nam nhún nhún vai, "Chúng tôi không thường gặp mặt, gặp mặt cũng rất ít hỏi tới chuyện riêng tư của nhau, chị ấy cũng không đề cập về tôi với anh sao? Nếu không lần trước làm sao anh biết chị ấy còn một người em gái sinh đôi?"
Cố Hoài Nam gần như không nói bất cứ chuyện gì về quan hệ của cô và nhà họ Cố ở trước mặt anh, ngược lại thỉnh thoảng có một hai lần đề cập tới Cố Hoài Tây, nhưng chỉ như thế mà thôi. Diệp Tích Thượng chợt nhớ lại những lời Diệp Cẩm Niên đã từng nói, xoay người nhìn cô: "Đôi mắt của cô sao bị như thế?"
"Một việc ngoài ý muốn mà thôi." Cô hồi tưởng, "Đại khái khoảng bảy năm trước."
"Có liên quan đến chị cô?"
Cố Hoài Nam nhẹ nhàng nhắm hờ mắt, một lúc lâu sau gật đầ