Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấu Kết

Cấu Kết

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 1342080

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2080 lượt.

br>Diệp Tích Thượng trầm mặc chốc lát, "Trần Nam Thừa đã từng cùng tớ nói lời tương tự."
"Trần Nam Thừa, người đó ở trong mắt người khác thì tiêu chuẩn là người chồng thật là tốt, thật là biết người biết mặt nhưng không biết lòng." Tiết Thần châm chọc một phen. "Lúc trước anh ta đến sư đoàn 57 nhảy dù lục đặc biệt, Giang Thiệu là cộng sự chiến hữu, nghe Giang Thiệu nói qua sáu năm trước Trần Nam Thừa cùng đội trưởng bọn họ đơn độc xảy ra một nhiệm vụ, đó là một nhiệm vụ cuối cùng trước lúc anh ta rời khỏi lục đặc biệt, cuối cùng tớ cũng cảm thấy lần đó anh ta và Cố Hoài Nam chia tay cùng nhiệm vụ có quan hệ."
Có đồ vật gì đó ở trong lòng Diệp Tích Thượng hiện lên, uống một ngụm rượu. "Đừng nói lảng sang chuyện khác, Kim Kim tìm cậu đã nhiều ngày."
Tiết Thần rầu rĩ uống rượu, Diệp Tích Thượng lại nói: "Cậu là ra quyết định gì cũng có đạo lý của cậu, tớ không muốn khuyên cậu quá nhiều, chẳng qua là có nghĩ tới hay không cậu thấy được một chút ít coi như là sự thật cũng chưa hẳn là thật tình?"
Anh đem lời nói chi tiết của Cố Hoài Nam nói cho Tiết Thần nghe, Tiết Thần cũng không nói lời nào, nắm cổ chai kinh hoảng thưởng thức, mâu sắc chiếu vào bóng đêm càng lúc càng sâu.
*
Bởi vì tâm trạng của Dư Kim Kim quá mức không ổn định, Cố Hoài Nam không yên lòng, không thể làm gì khác hơn là đem cô mang về nhà mình, cùng cô khóc, cùng cô điên, cùng cô mắng. Diệp Tích Thượng trở lại nhìn thấy chính là đống hỗn độn trên đất, Cố Hoài Nam nghe thấy thanh âm, từ phòng ngủ đi ra ngoài, nhẹ nhàng đóng cửa, khẩn trương chạy tới hỏi anh.
"Tiết Thần đâu? Sao không trở về cùng anh?"
Diệp Tích Thượng thu gom lại vỏ chai rượu cùng đống giấy trên bàn, ánh mắt hướng về trước cửa phòng kia. "Thế nào?"
"Khóc mệt rồi ngủ." Cố Hoài Nam hỏi tới tình hình của Tiết Thần, Diệp Tích Thượng chẳng qua là vỗ vỗ vai cô, không nói gì.
Cố Hoài Nam cắn môi, cùng anh cùng nhau thu thập canh cặn thịt thừa, trong mắt đều là hận, động tác rửa chén dừng lại. "Ông xã."
"Hả?" Diệp Suất đem rượu còn dư lại đặt vào tủ rượu, vừa mới xoay người qua thì Cố Hoài Nam lại nhào vào trọng ngực của mình, ôm hông của anh, đầu ru rú trước ngực anh, thân thể run lên. Diệp Tích Thượng đem đầu cô nâng lên, sờ sờ đôi mắt ửng đỏ của cô.
"Thay Kim Kim khó chịu?"
"Trừ năm đó ba mẹ cô ấy ly hôn, em cũng không thấy cô ấy khóc thành như vậy, tại sao tâm Tiết Thần ác như vậy? Cũng là Trần Nam Tầm cặn bã kia giở trò quỷ thiết kế bẫy, Kim Kim chơi đùa qua anh ta á!" Cố Hoài Nam nức nở, "Trên tay Trần Nam Tầm có cái còi Kim kia cũng là lúc nhỏ đoạt lấy của cô ấy, Kim Kim cho rằng anh ta đánh mất, trước khi Kim Kim và mẹ di dân có mua cho cô ấy một cái tương tụ như vậy, cái còi Kim là vật đính ước của ba mẹ cô ấy, mặc dù sau này bọn họ đều xây dựng gia đình riêng của mình, Kim Kim mang theo trực giác là phảng phất lại gia đình ban đầu còn tồn tại."
Cô nói xong lời cuối cùng thì nghẹn ngào nói không ra lời hoàn chỉnh, Diệp Tích Thượng ôm cô, từng cái vỗ về lưng của cô. khuôn mặt nhỏ nhắn chứa đựng nước mắt của Cố Hoài Nam ở trên áo sơ mi của anh liều mạng lau chùi. "Bất kể trước kia Kim Kim yêu Trần Nam Tầm bao nhiêu, nhưng nếu cô ấy lựa chọn cùng Tiết Thần ở chung một chỗ thì đại biểu địa vị Tiết Thần trong lòng cô ấy là tương đối trọng yếu, cho dù Kim Kim lúc còn trẻ không thể hoàn toàn thoải mái để cho Trần Nam Tầm là thương tổn như thế nào, người cô ấy cũng là anh ta, tâm sớm muộn gì cũng là anh ta, đạo lý này cũng không hiểu sao!"
Diệp Tích Thượng bỗng nhiên cười khẽ, ngón tay lau nước mắt như hạt châu trên quai hàm cô. Cố Hoài Nam dẩu môi, "Cười cái gì, em nói sai sao?"
Đôi bàn tay to của Diệp Tích Thượng giữ hông cô nhấc lên, lần nữa quay người lại, đem cô đặt ở trên bàn bếp, một tay chống bên người cô, nâng cằm của cô, nhìn cô thật sâu, một hồi lâu mới ý vị sâu xa mở miệng. "Không sai."
Đáy mắt đen nhánh phản chiếu ánh sáng, trong lòng Cố Hoài Nam bỗng dưng vừa động, bỗng ý thức được câu nói kia của cô càng giống như đang nói cùng anh. Tay nhỏ bé của cô đâm cái nơ trên cổ áo anh, vuốt nơ, gương mặt lặng lẽ đỏ lên. "Hỏi anh một vấn đề nhé?"
"Ừ."
"Tại sao vẫn không nói cho em biết, rất sớm trước đây chỉ thấy em?"
"Mẹ nói?" Diệp Tích Thượng cũng không cảm thấy ngoài ý muốn, lập tức đoán ra cô là từ chỗ kia biết được tin tức.
Cố Hoài Nam gật đầu, muốn nói lại thôi, Diệp Tích Thượng kiên nhẫn đợi cô.
Cho tới bây giờ bọn họ cũng là như vậy, Diệp Tích Thượng nhìn qua cũng không phải là nguyện ý đem thời gian tùy ý lãng phí vô ý nghĩa trên người, anh đối với hết thảy đều có được kế hoạch tính toán rất nghiêm khắc, hết lần này tới lần khác đối với cô rất có kiên nhẫn. Mỗi lần Cố Hoài Nam bởi vì chuyện gì đó mà do dự, anh sẽ yên lặng đợi cô có đầy đủ thời gian suy tư.
Càng cùng anh chung đụng, Cố Hoài Nam càng cảm giác người người đàn ông này thật tốt, thật trân quý, hiếm có như vậy. Anh tựa như, cô trong lúc vô tình nhặt được một khối bảo vật, vừa bắt đầu không cảm thấy có nhiều quan trọng, mà hôm nay thời gian lưu ch


Polaroid