Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấu Kết

Cấu Kết

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 03:57 22/12/2015

Lượt xem: 1342071

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2071 lượt.

br>“Anh cũng biết những chuyện đó đều có liên quan đến cộng việc của công ty."
Tiết Thần giật nhẹ khóe môi: "Anh biết anh ta là người mà đời này em hoài niệm và khó quên nhất, anh ta có ý nghĩa đặc biệt với em không thua gì Trần Nam Thừa có ý nghĩa với Cố Hoài Nam, anh không phải là người không phân rõ phải trái, ngay cả khi em ở trên giường của anh mà nhớ tới tên anh ta anh cũng có thể tiếp nhận, nhưng Kim Kim à, bất quá anh cũng chỉ là một người bình thường, tiếp nhận chuyện đó nhưng không có nghĩa là anh có thể tiếp nhận sau khi em và anh tới lui mà em vẫn còn có thể bò lên giường của anh ta, cho dù trong miệng em vẫn gọi tên anh."
Điện thoại di động trong tay Tiết Thần phát ra tiếng kêu tích tích, ánh mắt anh lạnh lùng: "Anh không muốn so đo mỗi khi hai người gặp mặt có liên quan hay không liên quan đến công việc, chỉ muốn hỏi em làm sao có thể sau khi làm những chuyện như vậy còn có thể ở trước mặt anh làm bộ như không có chuyện gì xảy ra? Vốn anh cho rằng điều em không biết làm ……..nhất chính là nói dối, nhưng không ngờ em lại là cao thủ."
Vẻ khinh bỉ và châm chọc trong mắt anh dễ dàng chọc giận Dư Kim Kim, hai mắt cô nhíu lại, cười lạnh: "Người sáng mắt không nói tiếng lóng, nghe ý tứ của anh giống như tôi đã làm chuyện gì có lỗi với anh sao? Tôi trộm người hay làm gì?"
Cô càng như thế thì Tiết Thần càng cho rằng cô dựa vào sự tin tưởng của anh mà phản bội không chút kiêng kỵ, anh bỗng nhiên cười khẽ, rồi đưa điện thoại di động cho cô: "Có lẽ hai người không xem cái này là trộm người, mà gọi là tình cũ bốc cháy, hay là gương vỡ lại lành."
Dư Kim Kim nghi ngờ mở điện thoại di động ra, nhìn thấy ảnh một người nằm trên giường chính là cô, trong tấm ảnh cô trần trụi nằm ở trên giường, lộ đến mông, mái tóc dài tản mạn khắp nơi, từ cảnh vật và tư thế trong tấm ảnh có thể dễ dàng đoán được tấm hình đó được chụp trong tình huống nào.
Hai cánh tay Tiết Thần khoanh trước ngực: "Những chữ viết này, đừng nên nói cho anh biết đó là bút tích của người khác bắt chước em."
Dư Kim Kim cắn môi, đầu ngón tay run rẩy trượt trên màn hình điện thoại di động, phóng to hơn, nhìntừng chữ từng chữ, chữ viết trong đó chính xác là từ chữ viết của cô, nhưng cô lại hoàn toàn không nhớ nổilà viết những chữ này lúc nào.
"Nếu như em muốn giải thích, hi vọng em có thể nói ra một lý do đầy đủ để cho anh có thể tin tưởng."
Tiết Thần vẫn ung dung, cười như không cười để che dấu sự phẫn nộ và đau xót trong lòng anh, mà Dư Kim Kim một hồi lâu mới ngẩng đầu, đôi mắt đỏ hồng, đôi môi trắng bệch:"Em không biết."
"Em không biết? Vậy anh nhắc nhở cho em nhớ." Tiết Thần dừng lại một chút, "Anh đi huấn luyện tại núi Thanh Phong còn em đi “công tác” trong một khách sạn ở Maldives, xem ra cái này cái gọi là khách hàng lớn không chỉ xem trọng Thịnh Đường của em, mà còn xem trọng Dư Kim Kim hơn."
Trong khoảnh khắc nước mắt Dư Kim Kim rơi xuống, trái tim như chìm tới đáy cốc, ban đầu vì sợ mọi chuyện bại lộ sẽ phiền phức mà chuẩn bị giải thích, nhưng nhìn tấm hình và tờ giấy trước mặt khiến cô hoàn toàn không mở miệng được.
Cô sắp mất Tiết Thần rồi, đây là cảm nhận chân thật nhất trong lúc này của cô.






Giữa đêm khuya, tiếng điện thoại phiền lòng vang lên, lông mày Trần Nam Tầm nhíu lại, xoay người tiếp tục ngủ. Một cánh tay mãnh khảnh đẩy đẩy anh, tiếng nói ngấy người ghé vào lỗ tai anh vang lên. "Điện thoại di động của anh kêu kìa."
Người phụ nữ lại liếc nhìn cái tên trên màn hình: "Là người tên là Kim ——"
Lời còn chưa dứt, điện thoại di động liền rơi vào trong tay Trần Nam Tầm, chống đỡ nửa thân trên lẳng lặng dựa trên đầu giường, khoảng khắc nhìn thấy hai chữ trên màn hình, khóe miệng nhếch lên, kết nối máy.
"Có chuyện gì sao?"
"Ảnh chụp kia là thế nào?"
Dư Kim Kim “bụp” cúp điện thoại, Trần Nam Tầm nắm điện thoại di động khóe miệng càng cong hơn.
*****
Ngoài cửa sổ tiếng chim líu lo ríu rít, Dư Kim Kim nằm ở trên giường, tầm mắt thẳng tắp nhìn ngoài cửa sổ suốt một đêm, nước mắt lẳng lặng chảy xuôi, ướt gối.
Đêm đó sau khi Tiết Thần đi không thấy trở lại, điện thoại vĩnh viễn là gọi không thông. Vài ngày sau, Dư Kim Kim tan việc trở lại, ngoài ý muốn nhìn thấy đôi giày da nam ở ngưỡng cửa, vội vàng chạy vào phòng. Tiết Thần đang thu dọn đồ đạc, trong lòng Dư Kim Kim chua xót, đè bàn tay của anh. "Điện thoại di động của anh hỏng sao? Em gửi tin nhắn thoại anh không nghe sao?"
Tiết Thần nhàn nhạt đáp lại, tiếp tục thu dọn đồ đạc. Anh chỉ đưa vào chút trang phục cùng đồ dùng hàng ngày, lấy dao cạo râu trong phòng vệ sinh, Dư Kim Kim bướng bỉnh – hờn giận hỏi: "Bàn chải đánh răng cũng không mang đi luôn à?"
Nghe lời này, Tiết Thần xoay người trở về lấy bàn chải đánh răng ra, tròng mắt Dư Kim Kim đỏ hồng đứng ở một bên nhìn. Chờ anh kéo khóa nắp va li, Dư Kim Kim đã ngồi chồm hổm trên mặt đất khóc không thành tiếng.
Tiết Thần nhìn cô một cái, vẻ mặt lạnh nhạt. Dư Kim Kim cắn răng, hung hăng lau nước mắt. "Vật gì đâ


Lamborghini Huracán LP 610-4 t