Tác giả: Tử Tử Tú Nhi
Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015
Lượt xem: 134525
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/525 lượt.
ghiêm Dịch tranh giành Tịch Duy!!!” Lí Thấm như nổi cơn điên, rống to “Cô biết không? Anh trai cô mới là người yêu của Nghiêm Dịch!!!!!!”
“Không!!!!” Tôi kêu to, trong đầu như có dòng điện chạy qua, thoáng hiện lên khuôn mặt của Tịch Duy.
“Nha đầu, nếu không có được thứ em muốn, cho dù có được cả thế giới cũng không vui vẻ gì!” Cho dù có được cả thế giới.
Không, sẽ không, không thể như thế được, sẽ không…
“Ngay cả người mình yêu nhất Nghiêm Dịch cũng có thể hạ độc thủ, huống hồ là cô, Tịch Ngôn, cô biết không? Anh trai cô, cũng là vì yêu Nghiêm Dịch nên mới bại lộ thân phận, nếu cảnh sát tiếp tục điều tra sâu hơn, anh ấy ngay cả huân chương cũng không có được, anh ấy đã yêu ‘Độc Phiến’!”
“Sẽ không, không phải, cô lừa tôi, cô đang nói dối tôi!!!!” Lộ Tịch Duy không thể như vậy, anh ấy sao có thể yêu Nghiêm Dịch, sao lại có thể, anh ấy không phải như vậy. Không phải!!!!
“Thật sự rất phấn khích!” Một giọng nam lạnh lẽo cắt đứt lời cuộc cãi vã của tôi và Lí Thấm, tôi nhìn ra cửa, một thân quần áo tây trang an nhàn thong dong đứng lặng lẽ ở đó, cười mà như không cười nhìn chúng tôi.
Đáng sợ
“Nghiêm Dịch, anh hãy bỏ qua cho Tịch Ngôn đi, cô ấy căn bản không phải đối thủ của anh… Coi như là.. Vì Tịch Duy đi!” Lí Thấm đẩy tôi ra sau lưng, đau khổ cầu xin Nghiêm Dịch.
Nghiêm Dịch cười lạnh lùng “Cô cho rằng nhắc đến Tịch Duy có thể thay đổi được chuyện gì sao?”
Sắc mặt Lí Thấm trở nên trắng bệch.
“Lí Thấm, tôi thật không tưởng tượng được, Tịch Duy đã chết mà cô vẫn yêu cậu ta như vậy!”
Tịch Duy. Vừa nghe đến tên của anh trai tôi, cơ thể đang dại ra không có chút phản ứng nào của tôi lập tức tỉnh táo, tên ác ma này, chính là hắn ta giết Tịch Duy, tôi đẩy Lí Thấm ra, rút chiếc dao đã chuẩn bị sẵn “Đồ ác ma. Súc sinh!” Tôi nổi cơn điên lao về phía Nghiêm Dịch, hắn ta lại không hề tránh né, cười lạnh nhìn chiếc dao đang đâm tới, nhưng giây tiếp theo, tay của tôi đã bị một người giữ lại, trước mặt, là đôi mắt màu đỏ tươi, lạnh lẽo khiến cho người ta tim đập chân run. Là Nghiêm Diệu!
Nhìn Lí Thấm vứt hết tôn nghiêm cầu xin Nghiêm Dịch, tôi tuyệt vọng nhắm mắt.
Sau đó, tôi bị đưa về Nghiêm gia, ném vào một phòng tối, tôi không biết Lí Thấm hiện giờ ra sao, còn có Tả Lăng, đây là cái bẫy Nghiêm Diệu đặt ra, một mũi tên trúng hai đích. Nếu Tả Lăng cũng đến… Tôi thực không dám tưởng tượng nữa, thật ra, thủ đoạn của hắn ta không được gọi là cao tay, chỉ là hắn ta biết lợi dụng tình hình, lợi dụng nhược điểm của người khác. Hắn ta biết tôi nóng lòng muốn biết sự thật, biết tôi rất hận hắn ta, bởi vì thù hận khiến tôi bị che mắt, nên cho dù tôi biết đó có thể là một cạm bẫy, tôi vẫn không oán không hối mà lao đầu vào, nhưng tôi đã không nghĩ đến một câu nói của tôi, một hành động vội vàng của tôi lại làm tổn thương một người. Bây giờ, ngoài cầu nguyện, tôi còn có thể làm gì nữa?
Nơi này rất tối, đên nỗi tôi còn không nhìn được cả ngón tay của mình, lại yên tĩnh tới mức tôi có thể nghe được tiếng tim đập của chính mình. Như là một lời nguyền đòi mạng, tôi ngẩng đầu lên, hiện tại, mọi chuyện đã chấm dứt, vì nóng lòng muốn thành công, tôi đã khiến mọi thứ đổ vỡ. Mà trận này, ngoài trừ bị tổn thương, ngoại trừ bị thất bại thảm haij, tôi chẳng làm được gì.
Nhưng tôi vẫn không tưởng tượng được, địa ngục thực sự vẫn chờ tôi ở phía sau. Nó ở một nơi không xa, đứng nhìn tôi, chậm rãi, thích ý nhích dần dần về phía tôi, khiến cho tôi vạn kiếp bất phục.
Tôi không còn nhận thức được thời gian trôi qua như thế nào, hiện tại thế giới của tôi chỉ là một màu đen, tôi không biết bọn họ định xử lý tôi như thế nào, ngay lúc họ đưa cho tôi bữa cơm thứ mười ba, tôi nắt đầu có ý nghĩ rất điên rồ, liệu có phải đây chính là một thủ đoạn của Nghiêm Dịch, hắn ta muốn tôi ở trong này suy nghĩ, cho đến khi tôi bị bức đến điên thì thôi. Trong khoảng thời gian này, cuộc sống của tôi thật sự rất đáng sợ, ngoài tiếng người đưa cơm, thi thoảng bên ngoài có tiếng bước chân thì không còn âm thanh nào khác, yên tĩnh đến đáng sợ, sự yên tĩnh này khiến cho tôi hít thở không thông. Thật sự rất đáng sợ.
Sau đó tôi lại nghĩ đến Nghiêm Diệu, từ đầu tới cuối tôi không nhìn thấy vẻ mặt của hắn, nhưng lời nói lạnh lùng bên tai khi ấy lại khiến tôi nhớ rất rõ, rất lạnh lẽo, như mũi dao đâm thẳng vào tim tôi, thậm chí không có do dự, hắn vẫn đứng về phía Nghiêm Dịch, hắn cũng ngầm đồng ý cho Nghiêm Dịch xử lý tôi sao? Hắn nói yêu tôi, nói tôi vĩnh viễn không rời xa hắn, mà tôi lại lừa hắn, tôi nói không rời xa hắn, tôi còn nói tôi yêu hắn, nhưng tôi đã thực sự lừa dối hắn.
Sau đó tôi lại nghĩ đến Lí Thấm, nghĩ đến sự khó xử của cô ấy. Tôi còn nghĩ đến cha tôi, mẹ tôi, bạn bè, người thân, nhưng phần lớn thời gian tôi nghĩ đến Tịch Duy, tại sao có thể như vậy, Lí Thấm đã từng cảnh báo tôi không nên biết sự thật này, nhưng tôi vẫn không tưởng tượng được Lộ Tịch Duy tại sao lại cam tâm tình nguyện ở bên Nghiêm Dịch, thậm chí tôi còn nghĩ rằng anh ấy bị Nghiêm Dịch tự tay