Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cây Thuốc Phiện Thiên Đường

Cây Thuốc Phiện Thiên Đường

Tác giả: Tử Tử Tú Nhi

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 134512

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/512 lượt.

đời.
Tôi thậm chí đã chuẩn bị sẵn tâm lí, chuẩn bị đón nhận việc Lí Thấm đem hết bí mật của tôi nói cho Nghiêm Dịch, sau đó Nghiêm Dịch sẽ dung phương pháp ngoan độc nào đến xử lý tôi. Nhưng mọi chuyện không diễn ra như những gì tôi tưởng tượng, hai ngày sau đó tôi vẫn bình an vô sự, buổi tối Nghiêm Diệu về nhà tôi cũng không phát hiện ra hắn có điểm gì khác thường, có lẽ như Lí Thấm nói, coi như cô ấy trả lại Tịch Duy cho tôi.
Trả lại anh trai cho tôi.
Không thể dễ dàng như vậy, chỉ có thể dùng mạng đền mạng, chỉ có thể dùng tính mạng của Nghiêm Dịch mới có thể đổi lấy mạng của Lộ Tịch Duy.
Hôm nay, Trát Phi đã lâu không đến lại bỗng nhiên xuất hiện, hắn cùng hai anh em Nghiêm gia sau khi ăn cơm xong liền vào thư phòng, hồi lâu không trở ra,do dự một lúc, tôi quyết định mạo hiểm đi thăm dò một chút tin tức, dù sao tôi cũng không còn nhiều thời gian, nếu còn do dự tôi sẽ không thu được kết quả, nếu sớm muộn gì cũng có ngày bị vạch trần thì ít nhất tôi cũng phải có được một chút ít tin tình báo quan trọng. Tôi nắm chặt hai tay, lén lút đi đến cửa thư phòng, lần này cửa đóng chặt, như vậy khẳng định lần này bọn họ thương lượng hoạt động tội ác, như vậy cũng khẳng định Nghiêm Diệu đối với chuyện làm ăn phi pháp của Nghiêm Dịch là có liên quan, cho dù không tham dự, thì hắn cũng giống như Lí Thấm nhất định biết mọi chuyện. Mà chúng tôi, lại đứng ở vị trí đối lập với nhau.
Đúng lúc tôi đang ngẩn người, bỗng nhiên nghe thấy tiếng bước chân, tôi nhanh chóng trốn vào hành lang cạnh thư phòng. Một lúc sau, một người đàn ông áo đen tiến đến gõ cửa thư phòng, Trát Phi mở cửa, Nghiêm Dịch và Nghiêm Diệu cũng đi ra theo, người đàn ông kia ghé vào tai Nghiêm Dịch nói gì đó, giây tiếp theo đã bị Nghiêm Dịch đá một cước, Nghiêm Dịch phẫn nộ, hướng về phía người đàn ông kia hét lên “Nếu chuyện phải lộ, tao cho mày chết không toàn that, lập tức đi giải quyết cho tao!” Người đàn ông kia khúm núm đứng lên, liều mạng cúi thấp người. Sau đó chạy trối chết rời đi, Nghiêm Dịch quay lại nói với Trát Phi vài câu, Trát Phi gật đầu rồi cũng rời đi, xem ra bọn chúng đã gặp phải chuyện gì. Tôi rất nhanh trở về phòng ngủ, vừa kịp nằm lên giường thì cửa mở ra.
“Em sao vậy?” Nghiêm Diệu vừa vào đã nhìn tôi, đi đến bên giường, đưa tay lên xoa xoa trán tôi “Không thoải mái sao? Anh gọi bác sĩ cho em!”
“Không cần đâu!” Tôi giữ chặt lấy hắn, nhẹ nhàng lắc đầu “Chỉ là em cảm thấy mệt mỏi một chút thôi!” Những lời này của tôi không phải nói dối, gần đây tôi luôn có cảm giác lo sợ, bởi vậy thường xuyên mất ngủ, cơ thể cảm thấy mệt mỏi.
Nghiêm Diệu vẫn lo lắng xoa xoa hai má và trán tôi, xác định tôi không sốt, lấy cho tôi một cốc nước “Vậy em cố gắng nghỉ ngơi một chút đi, anh phải đi ra ngoài bàn bạc chút chuyện, sau hai ngày nữa, chúng ta có thể rời khỏi đây, đến lúc đó anh đưa em đi du lịch cho thoải mái!” Nói xong, Nghiêm Diệu nhẹ nhàng hôn lên trán tôi, tôi cười suy yếu.
Nghiêm Diệu nhanh chóng nghe điện thoại rồi dời đi, cửa vừa đóng tôi đã vội nhảy dựng lên, hai ngày nữa, tin này đối với tôi như tặng cho tôi một quả bom, hai ngày, làm sao tôi có thể giải quyết tất cả? Nghiêm Diệu lần này tuyệt đối nhượng bộ đối với tôi, tôi dám chắc chắn, sau này, tôi không còn cơ hội tiếp cận Nghiêm Dịch, không còn cơ hội biết được sự thật, thậm chí tôi có thể không còn cơ hội đến Thị. Không thể được, tôi nhất định phải thành công.
Ngay lúc tôi đang như con kiến trên chảo nóng, bỗng nhiên phát hiện trên sàn nhà có một mẩu giấy màu trắng, tôi nhặt lên, mặt trên đúng là có một địa chỉ, nhà kho ở quảng trường. Mặt trái, ghi chạng vạng tối. Tôi bắt đầu suy nghĩ, đây nhất định là do Nghiêm Dịch cho bọn họ địa điểm và thời gian giao hang, nhưng chuyện này, lại dễ dàng để tôi biết được sao? Liệu đây có phải là âm mưu của Nghiêm Dịch? Suy nghĩ đến nát óc, cuối cùng tôi quyết định nói tin tức này cho Tả Lăng, dù sao tôi cũng không thông thạo Thị.
Mất một lúc lâu để giấu diếm người làm trong nhà, tôi mới ra được bên ngoài. Vì không muốn để lại phiền toái, tôi và Tả Lăng đều không liên hệ với nhau, anh ấy chỉ cho tôi một dãy số, nói khi nào khẩn cấp thì gọi điện đến đây. Sau khi ra ngoài, xác định không có ai bám theo sau, tôi đến buồng điện thoại công cộng, đưa tay ấn dãy số kia. Bởi vậy, tôi biết được một tin động trời, thì ra cục cảnh sát vừa phát hiện ra Nghiêm Dịch gần đây có buôn bán với người Miến Điện, đáng tiếc là để mất liên hệ với trinh sát nằm vùng, bởi vậy cảnh sát không thể tìm thấy địa điểm giao hàng của bọn chúng, lúc này tôi báo cho bọn họ tin tức này, không ngờ được lại cùng với trinh sát nằm vùng kia không hẹn mà gặp.
Chẳng lẽ, đây là Nghiêm Diệu sơ xuất đánh rơi sao?
Treo điện thoại, Tả Lăng luôn miệng dặn dò tôi không can thiệp vào chuyện này, tôi vẫn băn khoăn, anh ấy nói đây là việc quan trọng, phải trình báo và xin chỉ thị của cấp trên, nếu không được cho phép hành động, hoặc đợi đến lúc được cho phép hành động chẳng phải quá muộn rồi sao… Tôi không dám nghĩ nữa, lúc này không biết được mình đang muốn đ


Ring ring