Tối Nay Khai Trai Sếp Thật Mạnh Mẽ
Tác giả: Tử Tử Tú Nhi
Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015
Lượt xem: 134514
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/514 lượt.
là như vậy, nếu cô thực sự yêu anh trai tôi… Cô lên đứng ra! Anh trai tôi không thể hy sinh vô ích như vậy!”
Sắc mặt Lí Thấm biến đổi rất nhanh, tái nhợt đến đang sợ, thậm chí, bàn tay của cô ấy bắt đầu run run, tôi không biết cô ấy nghĩ đến chuyện gì, nhưng nét kinh hoàng trong mắt cô ấy đủ để khiến tim tôi đập nhanh.
“Tịch Ngôn, cô sẽ không hiểu được Nghiêm Dịch thủ đoạn như thế nào đâu, tôi không thể, tôi đã phản bội hắn một lần, tôi không thể lại phản bội hắn, cô hãy đi đi, cô đấu không lại hắn đâu, cô và Nghiêm Diệu, hãy đi khỏi nơi này!”
“Không, Lí Thấm, cô có nghĩ đến không? Cô hiện tại đang che giấu thủ phạm giết Tịch Duy, cô không yêu anh ấy sao, nếu cô yêu anh ấy sao có thể để cho anh ấy chết không nhắm mắt như vậy chứ?” Tôi lớn tiếng, tôi biết, Lí Thấm đang do dự, nét ưu thương kia của cô ấy không phải là giả, chính nó cũng khiến tôi đau lòng, cô ấy từng yêu Lộ Tịch Duy, chỉ cần cô ấy yêu Tịch Duy, tôi vẫn còn cơ hội.
Sự kích động quá mức của tôi khiến Lí Thấm im lặng, cô ấy đứng đó, như đang suy nghĩ, thật lâu, cô ấy mới nói “Để tôi suy nghĩ một chút được không?”
Tốt lắm, tôi biết, những lời nói của tôi đã có tác dụng.
Tôi vội vàng gật đầu, chỉ cần tôi cố gắng chút nữa, tôi tin tưởng cô ấy nhất đính ẽ đao dộng.
Mặt khác, tôi cũng không từ bỏ việc tìm kiếm sổ sách, quan hệ giữa tôi và Nghiêm Diệu chop phép tôi được vào phòng sách, tôi cuối cùng cũng được tiếp cận với căn phòng xa hoa này, tôi không thể khẳng định căn phòng này có thiết bị ghi hình không, cho nên động tác của tôi không quá mức độ cho phép, nhưng sau vài ngày cẩn thận quan sát, tôi có thể khẳng định, nếu nơi này Nghiêm Diệu có thể cho phép tôi ra vào, khẳng định Nghiêm Dịch sẽ không đem loại sổ sách trọng yếu như vậy để ở đây, như vậy…
Bắt hắn giao cho chúng ta…
Tôi cố gắng nhớ lại cuộc đối thoại giữa Trát Nhân với Nghiêm Dịch, giao cho…
Không lẽ trước đây Nghiêm Dịch đã giao sổ sách cho ai, là thủ hạ của hắn? Là Nghiêm Diệu? Hay là Lí Thấm?
Có rất nhiều khả năng, như vậy ai mới là người giữ sổ sách.
“Thím Trương, thím lên phòng tôi thu dọn một chút, nhớ kỹ, đừng động đến ngăn kéo màu đen ở tủ quần áo!” Ngoài cửa bỗng truyền đến tiếng Lí Thấm phân phó việc với người làm.
Ngăn kéo màu đen?
Chẳng lẽ nói…
Đúng vậy, mặc dù chuyện trước đây thế nào, người con gái này đã đi theo Nghiêm Dịch mười năm, rất có thể…
Chỉ cần tôi tìm được… Thì cho dù Lí Thấm không muốn nói cho tôi cũng phải nói…
Tôi cẩn thận chờ thím Trương dọn phòng Lí Thấm xong xuôi, tôi lén vào phòng cô ấy, cố gắng tìm kiếm nhanh chóng, bỗng căn phòng trở nên sáng bừng. Tôi còn chưa kịp phản ứng, Lí Thấm đã đứng ở cửa.“Quả nhiên, cô đã sớm đoán được mọi chuyện?”
Tôi từ từ đứng lên, nhìn cô gái trước mắt mình, chợt hiểu ra tất cả. Tôi không nghĩ đến chuyện cô ấy có thể dùng cách này thử tôi, là tôi quá vội vàng rồi, cô ấy quá thông minh, tôi thật sự không nói được gì.
“Cô đã biết mọi chuyện, vậy lí do cô ở bên Nghiêm Diệu là vì… Tịch Ngôn, cô đi đi, coi như tôi trả lại Lộ Tịch Duy cho cô!”
“Trả lại? Trả lại thế nào, Lộ Tịch duy đã mất đi mạng sống, cô còn nói cô trả lại anh ấy cho tôi sao?” Nếu cô ấy đã chuẩn bị từ sớm, tôi sẽ không giấu diếm gì nữa.
“Ngay cả một chút kỹ xảo nho nhỏ của tôi cô cũng không nhìn ra, cô làm sao có thể đấu được với Nghiêm Dịch? Cô cũng chỉ có một cái mạng này mà thôi!”
“Tôi mặc kệ, tôi nhất định khiến cho kẻ hại chết Lộ Tịch Duy nhận sự trừng phạt thích đáng!” Dù sao cũng chỉ là tôi nhất thời sơ ý mới mắc mưu cô ta.
“Nhưng như vậy ngoài hy sinh vô ích, cô không thu được kết quả nào hết!”
“Vậy cô thì sao, một người đàn ông vì cô mà bị Nghiêm Dịch hại chết, cô lại có thể thờ ơ được hay sao? Nói cách khác, cô hiểu được cảm giác hai người đàn ông tranh giành một người con gái, cô lại nói cô yêu Lộ Tịch Duy, như vậy chính là dồn Tịch Duy vào chỗ chết!”
“Lí Thấm! Cô không xứng!”
Trước mặt tôi, Lí Thấm suy sụp ngồi xuống giường, chỉ nhìn tôi, hồi lâu không nói.
“Tịch Ngôn, đi thôi, bây giờ vẫn còn kịp, tôi có thể phát hiện được bí mật của cô, Nghiêm Dịch không thể không biết được, cô không đấu lại được hắn đâu.”
Đấu không lại, đấu không lại, chẳng lẽ cô ấy chỉ có thể nói được câu này thôi sao?
“Lí Thấm, tôi nói rồi, tôi sẽ không đi, cô muốn nói chuyện này cho Nghiêm Dịch cũng tốt, vạch trần tôi cũng tốt, tôi không để ý, nhưng tôi nhất định phải tìm ra chứng cớ chứng minh tội ác của Nghiêm Dịch, cho dù có phải chết đi chăng nữa!”
Đúng vậy, cho dù chết!
Không chết thì tôi cũng không thể sống sót rời đi nơi này.
Tôi thong dong đi đến cửa, phía sau tôi truyền đến giọng nói lạnh lẽo của Lí Thấm.
“Tịch Ngôn… Đừng ép tôi! Tôi biết, đôi khi không phải ai cũng có thể chấp nhận được kết quả.” Ép?!!! Tôi ép cô ấy sao? Ai có thể đến đây, ai có thể nói cho tôi biết, từ trước tới giờ, tất cả mọi chuyện chỉ là một giấc mơ, chỉ là một cơn ác mộng!
Ác mộng khác sự thật ở chỗ nó sẽ kết thúc sau giấc ngủ của ta, nhưng sự thật, nó sẽ tàn nhẫn đi theo chúng ta suốt cả cuộc