Tác giả: Tử Tử Tú Nhi
Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015
Lượt xem: 134537
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/537 lượt.
ợp nhất!” Mẹ tôi bắt đầu có ảnh hưởng của nghề cảnh sát rồi đấy.
Mặc dù tôi buốn mở miệng, nhưng lại nhịn xuống tất cả.
“Như vậy nhé, chủ nhật tuần này, chúng ta đến tiểu khu bên cạnh dùng cơm!” Sợ tôi đổi ý, mẹ không ngừng dặn dò, mắt bà sáng ngời nhìn tôi, đến khi tôi gật đầu, mở miệng nói đồng ý, tâm tình của bà tốt lên rất nhanh, vui vẻ ôm thân mình mập mạp của Tiểu Tự, hôn lên một cái lên má nó.
Tôi thở dài, vừa bực mình lại vừa buồn cười.
“Bà dì thật đáng xấu hổ!” Nhóc con Tiểu Tự ra vẻ mặt né tránh, Tiểu Đao lại ở bên cạnh thêm mắm thêm muối “Mặt đỏ rồi kìa, bà dì không biết ư, Tiểu Tự thích hôn môi kìa!” Bên cạnh, khuôn mặt Tiểu Tự đỏ bừng lên.
Tôi cùng mẹ cười lớn, hai đứa nhóc này đúng là hai đứa dở hơi mà.
Nhìn thấy mẹ tôi cười vui vẻ như vậy.
Đúng là không còn gì hơn..
Như vậy là đủ rồi.
Tôi có thể hi sinh mọi thứ, chỉ cần, chỉ cần người thân tôi được vui vẻ là đủ rồi.
Bọn họ hạnh phúc, tôi mới có thể hạnh phúc được.
Tuy rằng, hạnh phúc thực sự đã sớm rời xa tôi.
Rất lâu rồi, năm năm trước, tôi đã đánh mất hạnh phúc của chính mình.
Quen thuộc
“Ngô” không được xem là nhà hàng nổi tiếng, đó chỉ là một nhà hàng được mở trong tiểu khu gần nhà tôi, cách bài trí và các món ăn đều rất tuỳ ý nhưng lại rất phù hợp với sở thích của mẹ tôi.
Tôi thật không hiểu nổi, người tôi gặp mặt ngày hôm nay sao có thể để cho mẹ tôi tuỳ ý sắp xếp như vậy, dù sao, tôi vẫn canh cánh trong lòng câu nói ngày hôm qua của mẹ “Khó có người có thể chấp nhận công việc của con!”
Nói ra thực đáng xấu hổ, công việc của tôi không nguy hiểm hay vất vả như Tả Lăng, hơn nữa “Nửa đường xuất sư” như tôi, đặc biệt là nữ sinh đều được ở cục quản lý đảm nhiệm việc soạn thảo công văn, phân tích vụ án, năm năm này, vụ án lớn nhất tôi xử lý cũng chỉ là việc điều tra tội phạm tháng trước dám trộm đồ của tiểu khu mà thôi, còn lại đều là những việc rất nhỏ nhặt, hoàn toàn không có dù chỉ là một chút nguy hiểm nào.
Chúng tôi ở quán ăn tên Ngô này đợi khoảng mười phút, nhìn thấy thời gian hẹn gặp mặt sắp đến nhưng không thấy bóng dáng ai xuất hiện ở cửa quán, như vậy có thể khẳng định, người kia hoặc là rất đúng giờ, đúng thời điểm sẽ xuất hiện, hoặc là luôn luôn trễ hẹn, hoàn toàn không biết việc giờ giấc.
Cô gái làm việc trong quán ăn tiến đến chỗ chúng tôi thêm một lượt trà, cười hì hì, tôi cảm nhận được ánh mắt ái muội của cô ấy, đúng lúc đấy mẹ tôi lại gọi điện tới hỏi, tôi thành thật trả lời mẹ, lơ đãng nói ra người mẹ hẹn giúp tôi kia không tuân thủ thời gian, nhưng hiển nhiên mẹ giả mắt điếc tai ngơ, ngoài dặn dò tôi phải nói chuyện khôn khéo ra sao thì không nói gì khác, tôi không còn lời nào để nói, rầu rĩ ngắt điện thoại, lúc đầu cảm thấy cha mẹ hai bên không đi cùng sẽ thoải mái, thật không thể tưởng tượng được mọi chuyện không hề như vậy, ngược lại còn rất phiền hà, mọi chuyện còn tệ hơn khi tôi không mang theo ảnh chụp của anh ta, đành liều mạng lật dở lại ký ức nhớ lại khuôn mặt kia, cuối cùng, một người đẩy cửa bước vào quán ăn.
Xem ra “Cơ sở ngầm” thấy người đàn ông này rất hợp ý, đã thông báo cho mẹ tôi rồi.
Tôi mím môi, quay đầu lại, nhìn người đối diện, cố gắng nở nụ cười.
“Đây là cửa hàng lâu đời, món ăn rất ngon, bà chủ quán nấu món đậu hũ ngon lắm…” Tôi nghĩ, mỗi người có một sở thích ăn uống khác nhau, quan trọng hơn, đề tài này có thể khiến đối phương nhàm chán là tốt nhất!!!
Tôi cố ý nói những chủ đề nhàm chán, mặc kệ mẹ muốn tôi nói chuyện khôn khéo cùng anh ta, không phải tôi mới là nhân vật chính hay sao?
“Tiểu Thâu, Trảo Tiểu Thâu!” Ngoài cửa bỗng nhiên truyền đến tiếng hét kinh hãi, một bóng người lao nhanh ra khỏi quán, phía sau là một người phụ nữ trung niên vừa chạy theo vừa thở hổn hển, chính là người hét lên khi nãy.
Tôi đứng phắt dậy, chạy nhanh theo bọn họ.
Chưa đến mười phút sau, đã thấy Tiểu Thâu trốn vào một ngõ nhỏ, tôi chạy theo anh ta vào đó, là một cái ngõ cụt.
“Cảnh sát ư, không ngờ được chạm mặt ở đây!” Người đàn ông kia hướng tới tôi hét lên, người đứng phía sau anh ta giơ cao cây gậy trong tay, trừng mắt nhìn tôi “Tiếc rằng không cho cô đi được, như vậy khác nào tôi tự chuốc phiền phức cho mình!”
Nói xong, anh ta liếc mắt nhìn tôi, trong mắt tràn đầy vẻ đắc ý.
Tôi quay đầu, không biết từ khi nào, có vào người đàn ông dâm loạn đến phía sau tôi, xem ra là cùng một hội. Tôi nhất thời nghĩ ra, tôi đã quên rằng những người thế này đều cùng một bang hội, có kẻ phụ trách cướp, có kẻ phụ trách việc trông chừng.
Tôi theo bản năng lùi lại phía sau, lùi đến tường, nhưng lúc này hai bên đều có địch, nếu không bị bao vây, mấy năm học võ của tôi miễn cưỡng có thể đối phó bọn chúng, nhưng, hiện giờ tôi bị bao vây như vậy…
“Các anh đừng làm càn, tôi ở bang ‘Xuất Sở’!”
“Bang ‘Xuất Sở’ sao? Mày là đại ca mới của bang đó sao? Mấy người cầm đầu ‘Xuất Sở’ không phải mới bị chúng tao dằn mặt sao? Còn cái loại kỹ nữ thối nhà mày, dám xen vào chuyện của người khác, hôm nay, bọ