Tác giả: Tử Tử Tú Nhi
Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015
Lượt xem: 134477
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/477 lượt.
không phát ra âm thanh gì nữa, tôi xoay sang bên nước nóng, một chút nước ban đầu vẫn hơi lạnh, tôi khẽ rửa đi nước mắt trên mặt mình. Lau sạch sẽ…
Nhìn vào gương, tôi gằn lên từng tiếng “Lộ Tịch Ngôn, nhớ cho kỹ, mày là cảnh sát, mày là cảnh sát!!!!”
Tôi đã nói rồi, chúng tôi vẫn không thể quay về năm năm trước đây, tôi biết rõ cô ta kia đáng nghi, biết rõ lần chạy trốn này là một ván bài sinh tử, tôi vẫn cam tâm tình nguyện chơi một ván.
Tôi chỉ là đã sắp đặt một chút, Sơn Khẩu Lý Mĩ có vị tri lớn bên cạnh Nghiêm Diệu, tôi để viên thuốc trên bồn rửa mặt là cố ý để Nghiêm Diệu thấy, để Nghiêm Diệu có thể tìm được chúng tôi, để Nghiêm Diệu vì tôi mà đấu một trận quyết liệt với cô ta. Lấy lại tất cả tiền đặt cược.
Bởi vì tôi rõ hơn những người khác, muốn rời khỏi nơi này dứt khoát phải biết được trụ cột lớn nhất ở sau lưng Nghiêm Diệu, một khi bọn họ sụp đổ, thế lực của Nghiêm Diệu mới có thể suy yếu, lúc ấy, anh mới có thể không kiêng nể gì tôi, khi đó, chúng tôi mới có thể chính thức chấm dứt một cách rõ ràng!
Mà tôi trong lúc bị Nghiêm Diệu dùng cái mà anh gọi là “yêu” kia tổn thương tôi, cuối cùng tôi cũng học được cách dùng “tình” để đặt bẫy.
Và lần này, tôi đã thắng!
Thực sự muốn cười…. Tôi đưa tay xoa trán mình, dùng âm thanh khàn khàn nói với bản thân “Mày thắng, mày thắng, mày đã thắng……..”
Nhưng, rốt cuộc tôi đã thắng cái gì?
Tôi thua trước chữ tình, tôi còn có thể thắng cái gì đây.
Tranh chấp
Sau đó, Sơn Khẩu Lý Mĩ làm như lời cô ta đã nói, cô ta sẽ không bỏ qua cho tôi, càng không bỏ qua cho Nghiêm Diệu.
Ít nhất, mấy hôm gần đây, Nghiêm Diệu đều xuất hiện với vẻ mặt lo âu, mọi chuyện không hề đơn giản, Sơn Khẩu Lý Mỹ từng nói, thế lực của cha cô ta năm năm nay đã len lỏi vào trong tổ chức của Nghiêm diệu, thậm chí, bọn họ gần như là một thể thống nhất, bây giờ lại xảy ra chuyện này, nhất định quyền lực của anh cũng ảnh hưởng ít nhiều, tôi biết, Nghiêm Diệu lần này phải chịu tổn thất không nhỏ.
Hai ngày sau đó trôi qua rất bình yên, đến buổi tối ngày thứ ba, Nghiêm Diệu trở về sách sạn trong trạng thái mệt mỏi, chuyện đầu tiên chính là giúp tôi thu dọn hành lý, sau đó chúng tôi nhanh chóng lên xe rời khách sạn, xe đi thẳng một mạch không dừng lại, quang cảnh hai bên đường vô cùng quen thuộc, cho đến khi ngôi biệt thự xa hoa lộng lẫy kia xuất hiện trong tầm mắt tôi, cơ thể tôi không nhịn được run lên. Là Nghiêm gia…
Tại sao lại trở về nơi này? Trong hai cuộc đời hai mươi bảy năm của tôi, giai đoạn đen tôi và đau khổ nhất chính là ở đây, cùng với giấc mộng hằng đêm quấn lấy tôi trong giấc ngủ, khoảnh khắc Lí Thấm ngã xuống trước mặt, tôi sao có thể quên được, sao có thể chứ?
“Sau này sẽ ở lại đây!” Không còn nghi ngờ gì nữa, lời nói của Nghiêm Diệu đã dập tắt tia hi vọng duy nhất trong mắt tôi.
Vị trí bên cạnh tôi lõm xuống, hương vị quen thuộc của anh phả vào mũi tôi, không cho tôi thời gian thích ứng đã bá đạo ôm lấy cơ thể tôi, tôi trốn tránh theo bản năng lại bị cánh tay anh kéo lại, ánh mắt mông lung, giọng nói anh mang theo sự mệt mỏi “Đừng động đậy, anh không làm gì cả!”
Sau đó thật sự không hề làm gì, một lúc sau tôi đã bắt đầu nghe thấy hơi thở đều đặn của Nghiêm Diệu.
Nhanh như vậy đã ngủ rồi sao?
Nhưng vì chuyện gì lại cố tình chạy đến phòng tôi chỉ để ngủ cơ chứ? Nghiêm Diệu càng ngày càng thích làm những chuyện khiến tôi không thể nào hiểu nổi. Rất nhanh sau đó, cơn buồn ngủ tập kích tôi, mí mắt càng ngày càng nặng trĩu, ý thức cũng dần trở nên mơ hồ, tôi từng mong muốn được như lúc này, chỉ cần hai người nằm bên nhau trong đêm động lạnh lẽo là tốt rồi. Dù sao cũng có cảm giác ấm áp!!!
Khi tôi tỉnh lại, phần giường bên cạnh đã lạnh lẽo, mấy ngày nay đều như vậy, anh đi từ rất sớm, khi trở về đều là bộ dạng mệt mỏi quá độ.
Tôi nhanh chóng rửa mặt, đi đến ban công, đưa mắt nhìn về phía xa, từng nhánh cây ngọn cỏ ở đây đối với tôi vô cùng quen thuộc, thậm chí tôi còn nhận thấy chúng không hề có chút thay đổi. Giờ phút này nhìn thấy chúng, trong lòng tôi không khỏi dâng lên cảm giác đau đớn tận tâm can, chính ở bãi cỏ xanh phía trước kia, đã từng có người dùng máu tươi của chính mình nhuộm đỏ.
Lý Thấm, chị đang ở thiên đường đúng không?
Nhìn xung quanh một lượt, những chi tiết nhỏ ở xung quanh đều không thay đổi, giống hệt như thù hận giữa hai chúng tôi, có muốn thay đổi cũng không thể được. Tôi chậm rãi ngẩng đầu, đưa mắt về bờ vực thẳm phía xa, không tự chủ được mà lùi lại một bước.
Lộ Tịch Ngôn, mày nhất định phải nhớ kỹ, mày mà cảnh sát, là người tiếp tục công việc mà Lộ Tịch Duy chưa làm được. Không được do dự, không được sợ hãi, chỉ cần thực hiện theo đúng kế hoạch đã định, ánh mặt trời sẽ buông xuống nhanh thôi.
Cứ như vậy chờ đợi… Cho đến khi…..
Nhìn mầy người giúp việc đem hành lý vào phòng khách, Nghiêm Diệu nãy giờ vẫn ngồi trên sô pha, một câu cũng không nói, tôi đứng bên cạnh lạnh lùng nhìn bọn họ ra ra vào vào,nhướn mày nói giọng mỉa mai “Xem ra a