Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cha Con Tranh Sủng: Mẹ! Cha Không Phải Người !

Cha Con Tranh Sủng: Mẹ! Cha Không Phải Người !

Tác giả: NÁO NÁO

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341145

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1145 lượt.

trên đầu. Cô tỏ vẻ không hiểu, sao con trai lại cốc đầu cô chứ.
“Mạn Mạn còn biết đau sao, có người mẹ nào lại nói con trai mình như thế chứ?” Thường Khoái Khoái vẫn chưa hết giận, hung hăng lườm cô một cái.
“Thật xin lỗi, mẹ không phải cố ý, bảo bối đừng giận mẹ mà.” Mạn Mạn nói lấy lòng. Thật đáng buồn, sao cô lại là một người mẹ đần độn như thế chứ
“Lần này con tha thứ, lần sau nếu Mạn Mạn phạm lỗi con không phải dễ dàng tha thứ như vậy đâu.” Bé con đại lượng như nhóc không chấp nhặt với mẹ như vậy.
“Mẹ biết con trai mẹ tốt nhất.” Thường Mạn Mạn ôm lấy Khoái Khoái, bất ngờ hôn lên mặt nhóc một cái. Thật tốt quá, rốt cuộc cô cũng được hôn nhóc, bình thường nếu cô muốn hôn con trai quả vô cùng khó khăn nha.
“Được rồi, nói thẳng vào vấn đề đi.”Khoái Khoái lau lau nước miếng trên mặt mình, thúc giục. Nhóc biết Mạn Mạn nhất định là có cái gì rất quan trọng muốn nói với nhóc.
Mà ở trong phòng khách, Bạch Kiểu Thiên đang thấp thỏm bất an, thỉnh thoảng rướn cổ lên nhìn vào trong, thật không biết hai mẹ con này đang ở bên trong nói cái gì, sắc mặt mới vừa rồi của Mạn Mạn không tốt lắm, hắn thật lo lắng.






MUỐN BẮT ĐƯỢC TIM CỦA CÔ ẤY, TRƯỚC PHẢI BẮT ĐƯỢC DẠ DÀY
“Thật ra thì mẹ muốn nói cuộc sống giữa cha và mẹ không giống nhau, mẹ thấy hiện tại con cũng đã trưởng thành, mẹ muốn hỏi con là, con nguyện ý đi theo mẹ hay theo cha ?.” Mặc dù cô rất không nỡ rời xa con, nhưng cô càng không muốn con trai hận cô. Hiện tại, mặc dù con cô còn nhỏ, nhưng cô luôn xem con trở thành một người bạn mình, hơn nữa con trai lại có phần thông minh hơn cô, cho nên cô muốn con trai mình tự quyết định.
Khoái Khoái lườm cô một cái, chuyện như vậy mà cần hỏi sao.
“Thật ra, nếu con muốn theo cha con, mẹ cũng không oán trách gì con, dù gì sống với cha, sẽ tốt với con hơn. Oa oa, mẹ thật sẽ không oán trách gì con đâu. Oa oa ” thật sự là nếu con trai rời xa cô, cô sẽ đau lòng lắm, mấy năm nay chính con trai là người mang dũng khí sống cho cô, nếu con trai rời xa cô, cô không biết phải sống tiếp thế nào.
“Mạn Mạn ngốc đến thế ư, chuyện như vậy còn phải hỏi sao.” Thường Khoái Khoái vô cùng khó chịu, mẹ nghĩ nhóc là ai vậy.
Bạch Kiểu Thiên nhìn hai mẹ con họ giờ đã đi ra, lo lắng liền được để xuống một ít, nhưng vẫn có chút bất an. “Ừ, anh làm ngay. Hai mẹ con chờ một chút nhé, sẽ có cơm ngay.” Muốn bắt được tim đàn ông, không phải phải bắt được dạ dày trước ư, phụ nữ cũng vậy, trước phải bắt được dạ dày của Mạn Mạn đã, khiến cho cô không thể rời bỏ mình, rồi làm cô yêu mình. Bạch Kiểu Thiên tính toán kĩ lưỡng.
Bạch Kiểu Thiên chạy nhanh vào phòng bếp.
Thường Mạn Mạn nhìn bóng dáng bận rộn kia, sau khóe mắt cô có chút ướt át, nếu như người đàn ông này bình thường một chút, cô sẽ không bỏ được hắn, nhưng chuyện này vốn không thể. Bây giờ không cần suy nghĩ quá nhiều, hãy hưởng thụ giờ khắc hạnh phúc này trước đã, giờ khắc này vĩnh viễn sẽ lắng đọng trong tâm trí cô. Lúc này Mạn Mạn không hề phát hiện trong mắt cô đang tràn đầy tình yêu.
NGỌT NGÀO
Buổi tối.
Mạn Mạn ép Khoái Khoái đi ngủ sớm, cô muốn nói rõ với Thiên, cứ kéo dài như vậy cũng không phải là biện pháp.
Bạch Kiểu Thiên ôm Mạn Mạn vào trong ngực, “Nói đi, em có lời gì muốn nói với anh !?.” Hắn đã sớm biết Mạn Mạn có lời muốn nói với hắn, cô có thể nhịn đến bây giờ thật không dễ dàng.
“Ách” Mạn Mạn nhất thời không biết mở miệng thế nào. Cứ kết thúc quan hệ của hai người như vậy ư, nói thật, cô có chút không nỡ.
“Nói đi, nghĩ thế nào thì nói ra thế ấy, không được để chúng trong lòng.” Chỉ có nói ra, hắn mới có thể giải quyết những băn khoăn trong lòng cô.
“Thật ra thì em muốn nói, chúng ta nên kết thúc.” Mạn Mạn len lén liếc nhìn Bạch Kiểu Thiên, khi cô thấy hắn mãi không nói gì, trong lòng không khỏi có chút mất mác. Khẽ cắn răng, dù gì vẫn nên nói rõ mọi chuyện.
Lúc Mạn Mạn đang định nói tiếp, Bạch Kiểu Thiên đột nhiên lên tiếng.”Em ghét anh vì anh không phải là loài người sao?” Hắn cố đè nén xuống lửa giận, ép giọng mình dễ nghe một chút.
“Không phải.” Thường Mạn Mạn trả lời.
“Vậy là cái gì?” Hắn nghĩ không ra, nếu Mạn Mạn không ghét bỏ hắn vì hắn không phải loài người, vậy thì vì lý do gì.
“Là vì thân phận của anh, em thích một cuộc sống đơn giản, mà anh, về sau lại chính là vua của Hồ Tộc, rồi sẽ có hậu cung, em không thích phải chia sẻ anh cùng với các cô gái khác, nếu về sau phải đau, vậy thà để em buông tay anh trước.” Ai nói cô ngốc chứ, thật ra thì cô không muốn mình quá nghiêm túc thôi.
“Cái suy nghĩ ngu ngốc này ở đâu ra.” Hắn thật muốn đánh mạnh vào cái mông cô, sao cô lại nghĩ hắn là hạng người như vậy.
“Sách không phải đều viết như vậy sao?” Mạn Mạn kinh ngạc, chẳng lẽ cô lại nhớ sai.
“Về sau cách xa mấy loại sách ấy một chút.” Bạch Kiểu Thiên tức giận nói, hắn không ngờ cô lại vì mấy quyển sách nát ấy mà muốn rời xa hắn, hắn không tức giận sao được.
“Ách” Tình huống hiện tại là thế nào đây
“Nghe anh nói, em là cô gái d


XtGem Forum catalog