Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cha Con Tranh Sủng: Mẹ! Cha Không Phải Người !

Cha Con Tranh Sủng: Mẹ! Cha Không Phải Người !

Tác giả: NÁO NÁO

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341144

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1144 lượt.

ải loại vấn đề này chứ, ai cũng cho rằng nhóc bị người nhà ngược đãi, nhóc không ngược đãi mẹ nhóc là may lắm rồi, mẹ nhóc có bản lãnh đó ngược đãi nhóc ư.
“Người bạn nhỏ, con đừng sợ, cứ nói thật với bà, bà sẽ thay mặt giúp con.” Bà lão vẫn khăng khăng giữ ý nghĩ của mình.
“Bà à, bà thật hiểu lầm rồi, cha mẹ đối xử với con rất tốt, cho nên con mới giúp họ làm những việc này, cũng như muốn chứng tỏ cho cha mẹ biết là con của bọn họ trưởng thành, có thể giúp bọn họ làm vài chuyện.” Khoái Khoái giải thích, nhóc thật không biết vì sao nhóc lại phải cứ giải thích đi giải thích lại những chuyện này chứ.
“Thật !?.” Bà lão vẫn có chút không tin.
“Thật, bà xem sắc mặt của con hồng hào như vậy, trên người lại không có vết thương nào, y phục chỉnh tề, có chút nào giống như bị ngược đãi không !?. Nhưng, con thật cám ơn sự quan tâm của bà.” Mặc dù có chút bực tức, nhưng nhóc vẫn lễ phép nói.
Bà lão lại nhìn trái rồi lại nhìn phải, thấy thật không có chút nào là giống như bị ngược đãi, bèn nói.”Không có là tốt rồi, người bạn nhỏ, con một mình đi ra ngoài phải cẩn thận một chút, bên ngoài có rất nhiều người xấu đấy.”. Bà lão chỉ có thể buông tha với suy nghĩ vừa rồi của mình. Càng xem nhóc, bà càng thích, nếu bà cũng có một nhóc cháu nội biết suy nghĩ thế này, thì tốt biết bao nhiêu nha.
“Con biết rồi, cám ơn bà. Hẹn gặp lại bà.” Khoái Khoái kiên nhẫn cùng lễ phép chào hỏi bà. Rồi, nhóc xoay người rời đi. Có ai biết, nhóc muốn nổi điên đến cỡ nào không !?. Nhóc vốn không phải là người có kiên nhẫn, trừ đối với mẹ nhóc ra, những người khác, một chút kiên nhẫn nhóc dành cho họ cũng không có.
“Hẹn gặp lại.” Bà lão có chút mất mác, đứng tại chỗ nhìn Khoái Khoái đi xa.
“Ừ, thơm quá.” Mạn Mạn bị mùi thơm làm cho tỉnh lại.
“Ùng ục, ùng ục…” Mạn Mạn vuốt bụng “Đừng kêu nữa, ta biết ngươi đói rồi, ta sẽ đi tìm đồ ăn ngay bây giờ đây.”
Mạn Mạn nhanh chóng bò xuống giường, đi tới phòng bếp.
Nhìn đứa con nhà mình đang đứng ở trên cái bục nhỏ ngồi nấu cơm, lòng cô không khỏi cảm thấy ngọt ngào, con trai cô thật ngoan, tuổi còn nhỏ mà đã biết thương người, nhưng cô cũng có chút cảm thấy xót xa, mấy năm nay, đều là con trai cô chăm sóc cô, cô đúng là một người mẹ thật sự rất thất bại, không biết cách chăm sóc con trai mình.
“Bảo bối, con thật tốt, lại biết mẹ đang đói bụng rồi.” Mạn Mạn đi tới ôm con vào lòng, hạ xuống một cái hôn trên mặt nhóc.
Khoái Khoái liếc cô một cái “Nhanh đi tắm, rồi ăn cơm đi, bụng Mạn Mạn nhất định đói rồi?”
“Khoái Khoái, nếu không có con, mẹ nhất định không sống được. Oa oa” kiếp trước cô nhất định đã làm rất nhiều chuyện tốt, nên đời này mới có con trai tốt như vậy.
“Được rồi, Mạn Mạn đừng tỏ thái độ ghê tởm như vậy nữa, nhanh đi tắm một cái rồi ăn cơm, con có làm cho Mạn Mạn món thịt kho tàu đấy.” Thứ nhóc chịu không nổi chính là nước mắt của mẹ. Nhóc rất không thích nhìn thấy bộ dạng rơi lệ của mẹ, nhóc chỉ thích nhìn thấy mẹ cười, lúc ấy tâm tình của nhóc cũng tốt theo.
“Tuân lệnh con trai.” Nói xong, cô hướng về phía con trai “chào cờ”.
“Tốt lắm, nhanh đi, nếu không, Mạn Mạn sẽ bị lạnh mất.”
Mạn Mạn lại hôn trộm một cái lên mặt con trai, sau đó mới chạy đi rửa mặt.
Khoái Khoái nhìn mẹ chạy đi, nhóc thật muốn cả đời đều có thể nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của mẹ mình.






SAO CÔ LẠI Ở ĐÂY
“Bảo bối, em cất cái tư liệu kia vào đi, chút nữa sẽ có khách hàng đến lấy.” Bạch Kiểu Thiên nói với Mạn Mạn.
“Ừ, biết.” Mạn Mạn cất tài liệu, những tư liệu này sắp được giao cho khách hàng ngay, tuyệt đối không thể để sai chỗ.
“Bảo bối, em nghỉ ngơi chưa?” Bạch Kiểu Thiên đi tới trước mặt cô, ôm lấy cô.
“Đã nghỉ ngơi rồi, buông ra á…, đây là công ty, người khác sẽ nhìn thấy.” Mạn Mạn đỏ mặt nói.
Tư Đồ Hoàng cũng phản ứng theo, bò dậy.
“Tại sao lại là anh?”
“Tại sao lại là em?”
Mới vừa rồi, vì bất ngờ nên cả hai không kịp thấy rõ đối phương, bây giờ khi nhìn rõ, hai người liền đồng thời hỏi.
Triệu Linh Linh trừng mắt nhìn hắn, mỗi lần gặp phải người này đều không có chuyện tốt.
“Bà xã, sao em lại ở đây? Con chúng ta thế nào rồi?”. Người nào đó tỏ vẻ uy hiếp nói, cũng không để ý xem ai đó đối với lời nói này cực kì chấn động
Mặt Triệu Linh Linh co rút lại, cô tức giận đến mức không nói nên lời rồi.
Mọi người cũng vì lời nói chấn động kinh hoàng kia mà không nói gì. a3 Nữ nhân viên thì càng không cần phải nói, tan nát cả cõi lòng, họ không biết Phó Tổng Giám Đốc đã kết hôn, còn có cả con nữa, Vương Lão Ngũ* nạm kim cương của họ, ôi thật đáng tiếc. Còn nam nhân viên thì vui mừng, bọn họ lại bớt đi một đối thủ cạnh tranh rồi.
Mạn Mạn cuối cùng cũng từ trong khiếp sợ phục hồi tinh thần lại. Chạy đến bên cạnh Linh Linh.
“Linh Linh, cậu kết hôn cùng có con khi nào thế, sao không nói với tớ?”
“Thường Mạn Mạn ” tiếng hô kia thật Kinh Thiên Địa Khiếp Quỷ Thần, hình tượng thục nữ của cô bị phá nát toàn bộ.
“Ách thật xin lỗi, tớ sai rồi.” Lấy kinh nghiệm có được