Tác giả: NÁO NÁO
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341139
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1139 lượt.
uy nhất trong lòng anh, cũng là mẹ của con anh, đừng có bất kì suy nghĩ lung tung nào, không có bất kỳ ai khác có thể thay thế vị trí của em trong lòng anh. Bất kể về sau như thế nào, em chỉ cần biết anh không thể không có em, em muốn có một cuộc sống đơn giản, anh có thể trao nó cho em, em muốn có cái gì, anh đều có thể đáp ứng em, nhưng chỉ có một thứ anh không thể đáp ứng em, đó chính là em muốn rời xa anh.” Bạch Kiểu Thiên thâm tình nhìn cô.
Mạn Mạn bị ánh mắt thâm tình của hắn làm cho kinh hãi, cô không ngờ Thiên lại có thể nói những lời này với cô.
“Lỡ như về sau anh hối hận?” Cô vẫn bất an, khoảng cách địa vị giữa hai họ quá xa.
“Điều này em không cần lo lắng, anh mới phải lo lắng, anh thật sự sợ em hối hận, không quan tâm anh nữa.” Bạch Kiểu Thiên vừa nói vừa ôm chặt cô vào trong ngực, hắn thật muốn hòa cô vào trong thân thể mình, hắn cũng thật không ngờ, hắn lại yêu Mạn Mạn như thế, chỉ cần một nụ nười nhẹ của cô đã có thể hấp dẫn hắn.
“Ách”
“Anh lo lắng em ghét bỏ thân phận của anh, lo lắng em không yêu anh, lo lắng em sợ anh. Anh thật sợ. Nhưng khi em biết thân phận của anh, gương mặt em lại không có lấy một tia sợ hãi, ngược lại còn rất cao hứng, em không biết khi ấy anh vui như thế nào đâu. Anh không muốn em buông tay, rời bỏ anh vì bất kì lý do gì. Cho nên, anh xin em hãy thử yêu anh một lần được không?”
Đôi mắt Mạn Mạn đẫm lệ, mông lung nhìn Bạch Kiểu Thiên, cô bị lời nói của hắn làm cho cảm động, cô thật không ngờ hắn lại cầu xin cô thử yêu hắn, cô có thể không cảm động sao.
“Có thể không?” Câu hỏi ấy đầy chân tình.
Mạn Mạn đỏ mặt gật đầu, cô hiện tại không thể suy nghĩ được gì, cô chỉ biết cô bị chân tình của người đàn ông trước mắt này làm cho cảm động.
Bạch Kiểu Thiên mừng rỡ như điên, hắn hôn một cái lên gương mặt của cô gái khiến hắn yêu thương hết mực này, tất cả mọi lời nói ngọt ngào đều không thể diễn tả cảm xúc của hắn, hắn chỉ có dùng nụ hôn biểu thị cảm xúc lúc này của mình.
“NHÀ” HOÀN CHỈNH
Ánh nắng sáng sớm dương dương tự tức chiếu vào gian phòng.
Mạn Mạn lấy tay ngăn trở ánh mặt trời chói mắt đang chiếu thẳng vào đôi con ngươi thùy mị, dịu dàng của cô.
“Tỉnh rồi à.” Thanh âm trầm thấp, khiêu ngợi, khiến cho Mạn Mạn trở nên điên cuồng cùng hắn vào tối hôm qua, Thiên cứ một lần rồi lại một lần đòi hỏi, hắn cứ nhất mực đòi lấy tình yêu của cô, cho đến khi cô ngất xỉu mới thôi.
“Ừ.” Đỏ bừng cả mặt, cô đưa tay ý muốn thoát đi khỏi cái lồng ngực khiến cho cô để cho cô “mặt hồng, tim đập” kia. Bạch Kiểu Thiên sao có thể đáp ứng mong muốn của cô, hắn đã sớm hơn một bước, ôm chặt cô vào trong ngực.
“Bảo bối em có hài lòng với công phu của chồng em không?” Bạch Kiểu Thiên mặc quần áo tử tế ngồi ở bên giường hôn một cái lên mặt của Mạn Mạn, không để ý đến ánh mắt bất mãn của cô.
Chỉ cần một câu nói của hắn, khuôn mặt của Mạn Mạn lại thêm một lần đỏ lên “Đi thôi, nhanh đi làm.”
“Bà xã xấu hổ à. Được rồi, anh không trêu chọc em nữa, em tốt nhất nên nghỉ ngơi đi, buổi trưa anh sẽ đến đón em.” Bạch Kiểu Thiên yêu thương, lại hôn một cái lên môi cô.
“Ừ, em biết rồi.” Bây giờ, cô thực rất mệt, chỉ muốn ngủ, chút hơi sức để nói chuyện cũng không có.
Bạch Kiểu Thiên dặn dò con trai đừng quấy rầy Mạn Mạn xong liền vui vẻ đi làm.
Khoái Khoái nhìn cha mình vui vẻ như vậy, liền biết mẹ mình lại bị cha thu phục rồi. Nhưng mà hiện tại, nhóc cũng không phản đối nữa, dù gì năng lực của nhóc bây giờ có hạn, không thể bảo vệ được mẹ nhóc trăm phần trăm được, pháp lực của cha nhóc lại rất mạnh, có cha ở bên cạnh mẹ, nhóc cũng yên tâm, hiện tại nhóc chỉ muốn cấp tốc nâng cao pháp lực của bản thân.
Hơn nữa, nhóc thấy mẹ đối với cha có cảm tình, vậy nhóc cũng không cần thiết phản đối, nhưng nếu cha đối với mẹ không tốt, nhóc sẽ không có chút do dự đem mẹ rời đi.
Chỉ hy vọng, cha không lãng phí khổ tâm của nhóc. Hơn nữa, có cha mới là một gia đình hoàn chỉnh.
Khoái Khoái không suy nghĩ gì nữa, cầm tiền đi ra ngoài mua thực phẩm, sau khi mẹ dậy, câu đầu tiên khẳng định sẽ là “đói quá”. Nhóc nên mau chuẩn bị đồ ăn thôi.
Bên trong siêu thị
Khoái Khoái đẩy đẩy cái xe hàng so với nhóc còn cao hơn. 8 Mọi người đi bên cạnh nhóc, ai nấy đều tò mò, cha mẹ nào lại nỡ bắt đứa trẻ nhỏ như vậy tự mình đi mua hàng thế nhỉ.
“Người bạn nhỏ, cha mẹ con đâu?” Một bà lão khuỵu người xuống hỏi nhóc. Đứa trẻ đáng yêu như vậy chẳng lẽ lại bị ngược đãi.
“Bọn họ đang làm việc.” Khoái Khoái khéo léo trả lời, ở bên ngoài nhóc luôn là giả dạng là một cậu bé thật ngoan ngoãn cùng đáng yêu, như vậy có cái gì khó khăn, người ta mới giúp nhóc giải quyết chứ.
“Có phải cha mẹ ngược đãi con không, nói với bà đi, bà sẽ đi kiện bọn họ. Họ tại sao lại có thể bắt một đứa bé như con làm chuyện này.” Bà lão nhìn thực phẩm đang chất cao ngất trong xe hàng của nhóc, liền cảm thấy đau buồn thay nhóc.
NGƯỢC ĐÃI TRẺ EM
“Bà nội, bà hiểu lầm rồi, cha mẹ đối xử với con rất tốt.” Tại sao nhóc luôn gặp ph