Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 1342957
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2957 lượt.
rách anh ta, là ta muốn anh ta giám thị con hai mươi bốn giờ!" Bất quá hắn khi đó không có suy nghĩ chuyện ngủ, tắm, cùng đi vệ sinh, đây là hắn sơ sót.
"Con mặc kệ, tóm lại đừng đưa người đàn ông gọi Hổ Phách ấy đến, bằng không ba để cho thúc thúc cao hai thước kia tới giám thị con đi, con thấy chú ấy cũng tới Anh quốc, ba làm cho chú ấy tới giám thị con đi, có được hay không?" Tay nhỏ bé của cậu nắm lấy ống tay áo Mặc Tử Hàn, không ngừng khẩn cầu.
"Cái này....." Mặc Tử Hàn do dự nói, "Kim Hâm, anh ta còn có chuyện trọng yếu phải làm, Hổ Phách là người có thể yên tâm, ta không thể cho con thay người!"
"Cái gì?" Mặc Thiên Tân tức giận, cau mày lại một lần nữa hỏi, "Ba thật sự không để cho con đổi?"
"Đúng!"
"Thật sự không đổi?"
"Đúng!"
"Ba xác định không đổi?"
"Đúng!"
"Được" Mặc Thiên Tân đột nhiên rống to, sau đó khóe miệng tà ác gợi lên, tức giận nói, "Không đổi thì không đổi, có gì đặc biệt hơn người, bất quá vốn con còn muốn để ba với mẹ hai người điềm điềm mật mật ở trong bệnh viện một thời gian ngắn, nhưng hiện tại con thay đổi chủ ý, bắt đầu từ hôm nay phải ngủ ở nơi này, hơn nữa.... Con muốn ngủ ở giữa hai người!"
Cậu nói xong liền lập tức bò lên giường, nằm ở chính giữa giường rộng hai thước, còn đắc ý vỗ vỗ chỗ trống bên trái mình, nói, "Mẹ,..... Bắt đầu từ hôm nay mẹ cũng không cần sợ đang ngủ bị người động tay động chân rồi, con trai bảo bối thân ái của mẹ sẽ bảo vệ mẹ đến hừng sáng!"
Tử Thất Thất kinh ngạc! (⊙﹏⊙)~
Dường như..... Đây là một chuyện tốt!
Cái trán Mặc Tử Hàn nháy mắt nhăn lại.
"Ngươi lập tức rời khỏi cái giường này cho ta, rời khỏi căn phòng này!" Anh tức giận gầm nhẹ.
"Con không muốn, con muốn ngủ ở đây, nếu ba nhất định muốn con đi, tốt lắm, mẹ cũng theo con đi, bởi vì cái gọi là có phúc cùng hưởng, có nạn cùng chịu, muốn đi cùng đi, muốn lưu cùng nhau lưu, muốn ngủ cùng ngủ, hơn nữa hoạt động thúc đẩy tiêu dùng mua một tặng một này, ba quả thực chính là chiếm đại tiện nghi, mau trốn vào trong chăn tranh thủ vui mừng đi!"
Một tháng sau, người nào đó bắt đầu tà ác....
Mặc Tử Hàn nhìn bộ dáng hung hăng càn quấy kia, lửa giận xông thẳng lên chín tầng mây.
Cái gì mà mua một tặng một? Còn tranh thủ vui mừng?
Loại chuyện này nếu mua một tặng một, anh căn bản là không thể nào mà vui vẻ nổi! Đáng chết, nếu không phải hiện tại anh người bị thương nặng không có biện pháp cầm nó, anh nhất định sẽ bắt lấy cổ áo sau cổ nó, trực tiếp cầm nó lên sau đó ném ra ngoài cửa.
" Mẹ, mau tới a, ba không ngủ, chúng ta ngủ, bởi vì cái gọi là.....*** một khắc đáng ngàn vàng, đêm dài đằng đẵng, để hai người tốt chúng ta... Từ từ... Hưởng thụ đêm tuyệt vời này đi!" Cậu cố ý chọn những câu chữ mập mờ không rõ để kích thích người nào đó, còn khiêu hai hàng lông mày, đắc ý nhìn ba cậu.
Ngoài cửa
Hổ Phách thẳng tắp đứng ở cửa, nghe âm thanh ồn ào trong phòng bệnh cho đến khi bên trong im ắng không có bất kỳ thanh âm nào truyền tới, khóe miệng của hắn bất giác gợi lên nhàn nhạt ý cười.
Đi theo điện hạ nhiều năm như vậy, vẫn là lần đầu tiên thấy anh giống một tiểu hài tử ồn ào, hơn nữa cũng là lần đầu tiên thấy anh vui vẻ như vậy, xem ra, không lâu nữa, trong tổ chức sắp có chuyện vui rồi.
※※※
Sáng sớm
Mặt trời từ từ mọc lên từ phương đông, ánh sáng vàng rực phân tán khắp nơi.
Tư thế ngủ của Mặc Thiên Tân vô cùng khó coi nằm ở bên giường, đột nhiên miễn cưỡng xoay người một cái, "Bịch" một tiếng, nặng nề hôn môi với mặt đất.
"A.... Đau quá! Đau chết ta!" Cậu vừa vịn giường đứng lên, vừa mở cặp mắt to đen nhánh ra.
Đột nhiên thanh tỉnh, trừng lớn hai mắt nhìn một nam một nữ nằm ở trên giường.
Đây là có chuyện gì? Cậu rõ ràng thanh thanh sở sở nhớ kỹ cậu là ngủ ở giữa hai người bọn họ nha? Chính là tại sao vừa cảm giác, cậu ngủ ở bên giường, còn rớt xuống giường, mà mẹ lại ngủ ở trong ngực ba, thân mật cùng ba áp vào nhau, hơn nữa hai sắc trảo kia của ba, tại sao muốn ôm chặt mẹ như vậy?
Hắn tức giận cau chặt mày, bò lên giường.
Dùng sức đi đến kéo tay Mặc Tử Hàn, muốn tách hai người bọn họ ra, nhưng....
"Mặc.... Mặc...Tử.... Hàn....."
Tử Thất Thất bỗng nhiên líu ríu lên tiếng, trên mặt lộ vẻ tràn đầy tươi cười, tựa như cả người đều đắm chìm trong mộng đẹp hạnh phúc, mà không cần tận lực đi suy đoán cũng biết trong mộng đẹp nhất định có Mặc Tử Hàn người này.
Đột nhiên, Mặc Thiên Tân buông lỏng tay Mặc Tử Hàn ra, nhìn khuôn mặt hạnh phúc của Tử Thất Thất.
Không biết là đã bao nhiêu năm, mỗi khi mẹ ngủ say cũng sẽ bất giác nỉ non tên ba, nhưng là bản thân mẹ giống như hoàn toàn không biết chuyện này, có lẽ đây chính là tiềm thức quấy phá, nhưng lại bại lộ tâm đích thực của mẹ đã cố che dấu.
Khóe miệng giơ lên, nhìn khuôn mặt hai người bọn họ ngủ, một suất, một mỹ, căn bản chính là tuyệt phối trời sinh, cho nên trái tim cậu tha thứ bọn họ một lần, lần này thì yên lặng rời khỏi, bất quá.
Cậu bỗng nhiên tới gần sát bên tai Mặc Tử Hàn,