Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau

Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau

Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật

Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015

Lượt xem: 1342955

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2955 lượt.

y người lại, vội vàng rất nhanh đi trở lại.
......
Trong phòng bệnh
Mặc Tử Hàn dùng sức xoay người, hai tay chống thân thể muốn đứng lên, muốn kéo Tử Thất Thất trở lại, nhưng cái thân thể chết tiệt này của anh dĩ nhiên lại yếu ớt như vậy, cư nhiên không có bất kỳ khí lực nào, một lần lại một lần ngã lại mặt đất, mà vết thương ở lưng cũng càng ngày càng nghiêm trọng.
Đột nhiên.....
"Rầm" Một tiếng vang thật lớn, cửa phòng bệnh bị thô bạo mở ra, Tử Thất Thất cửa phòng khiếp sợ nhìn anh nằm trên mặt đất.
Toàn bộ quần áo phần lưng cũng đã bị máu nhuộm đỏ, hơn nữa trên mặt đất gạch trắng cũng bị nhiễm một màu máu đỏ tươi.
Quả nhiên, anh bởi vì mất máu quá nhiều hơn nữa lại vừa mới phẫu thuật xong, cho nên thể lực anh giảm bớt thật nhiều, nhưng là mới vừa rồi cô còn vung tay như vậy làm cho anh ngã trên mặt đất.
"Anh không sao chứ? Rất đau sao?" Cô kích động đem nạng trong tay ném đi, chạy đến ngồi xổm xuống bên cạnh anh.
Mặc Tử Hàn nhân cơ hội bắt lấy cổ tay phải của cô, dùng hết toàn bộ khí lực gắt gao cầm lấy nói, "Cô gái chết tiệt.... Không được đi!"






Tử Thất Thất đâu? Chẳng lẽ.... Lại đi rồi?
Khi anh gầm nhẹ, cầm lấy tay kia của cô, lại một lần nữa dùng sức, chặt chẽ nắm chặt cổ tay của cô, gắt gao không chịu buông ra.
Thật là đáng chết, anh không nên cởi khóa còng tay, vẫn nên khóa cô, khóa cô cả đời, để cô vĩnh viễn đều không thể rời xa anh một bước.
Cổ tay Tử Thất Thất bị anh nắm đau, nhưng cô lại không để ý tới, kinh hoảng nhìn sắc mặt của anh đã có chút tái nhợt xanh mét cùng không ngừng chảy ra.
"Anh không sao chứ? Đau lắm hả? Thật xin lỗi.... Thật xin lỗi, đều là lỗi của tôi... Tôi đi gọi bác sĩ, anh chờ tôi một chút tôi lập tức đi gọi bác sĩ!" Tử Thất Thất nói xong, muốn đứng lên đi gọi bác sĩ.
"Thất Thất....." Anh nhẹ giọng nỉ non, tay đột nhiên dùng sức kéo cả người cô vào trong ngực của mình.
Hai tay ôm thật chặt cô, ở bên tai cô thật giống như khẩn cầu, kiên định nói, "Đừng rời xa anh..... Xin em....Xin em đừng rời xa anh!"
Tử Thất Thất nghe anh ở bên tai mình nói nhỏ, hai mắt trừng lớn, khiếp sợ sửng sốt.
Thất Thất?
Đây hình như là lần đầu tiên anh kêu tên của cô như vậy.
Van xin?
Đây cũng là lần đầu tiên anh nói ra như vậy..... Anh cũng sẽ nói ra từ ngữ như vậy sao?
Xin?
Anh từ lúc nào có lễ phép như vậy? Đừng nói giỡn....
Người người đàn ông này anh rốt cuộc là làm sao vậy? Người người đàn ông này anh rốt cuộc muốn thế nào? Tính tình người đàn ông này có thể hay không đừng chuyển biến nhanh thế a? Có thể hay không đừng làm lòng cô lên lên xuống xuống?
Cô hoàn toàn không theo kịp tiến độ chuyển đổi tâm tình của anh rồi, nhưng cho dù theo không kịp, tâm.... Nhưng vẫn là sẽ bị anh dắt đi.
Khẽ run mở to miệng, vừa định muốn nói thì "rầm" một tiếng, cửa phòng bệnh bị mở ra, bác sĩ cùng hộ sĩ chạy vào bên trong phòng, vọt tới bên cạnh anh.
Bọn họ kích động đem Mặc Tử Hàn nằm trên mặt đất nâng lên đặt ở trên giường, lập tức xử lý vết thương cho anh, Tử Thất Thất cũng đi theo bọn họ tới bên giường, hai mắt dõi theo khuôn mặt trắng bệch đến xanh mét, mà anh vẫn nắm chặt tay cô, không chịu buông ra.
Bỗng nhiên bên tai không ngừng vang lên câu cuối cùng kia của anh, một lần lại một lần, một lần lại một lần, lặp đi lặp lại không ngừng tuần hoàn....
"Thất Thất.... Đừng rời xa anh....Xin em.... Xin đừng rời xa anh....."
"Thất Thất.... Đừng rời xa anh....Xin em.... Xin đừng rời xa anh....."
"Thất Thất.... Đừng rời xa anh....Xin em.... Xin đừng rời xa anh....."
............
Chân mày cô nhíu lại thật sâu, tay cũng đột nhiên dùng sức nắm chặt tay anh, thiếu chút nữa, cô đã trả lời anh, thiếu chút nữa, cô đã nói câu kia:
"Yên tâm đi.... Em nhất định sẽ không rời xa anh.... Nhất định....."
Hai giờ sau
Vết thương Mặc Tử Hàn một lần nữa được khâu lại, máu cũng ngừng lại, bác sĩ cùng hộ sĩ một phen đổ mồ hôi, thở dài một hơi, rối rít rời khỏi phòng bệnh, mà trong phòng bệnh nháy mắt im lặng, chỉ còn lại tiếng hít thở của hai người bọn họ.
Tử Thất Thất vẫn không nhúc nhích đứng ở bên giường, chân băng bó thạch cao nhẹ nhàng rơi trên mặt đất, tựa hồ đau đớn đã tê liệt, mà hai mắt cô dõi theo khuôn mặt anh, trên mặt không có bất kỳ biểu tình gì.
Dưới chân khẽ động, vốn định di động thân thể tê cứng của mình một chút, nhưng chân của cô vừa mới giơ lên, Mặc Tử Hàn nắm tay cô lập tức lại một lần nữa dùng sức nắm chặt.
Tử Thất Thất kinh ngạc!
Anh tỉnh?
Cô nhìm chăm chú hai mắt nhắm chặt của anh, nhìn lông mi dài của anh khẽ run, chậm rãi mở đôi môi của mình nói, "Xin lỗi.... Nhất định rất đau đi?"
"Không đau!" Mặc Tử Hàn nhắm hai mắt, nhẹ giọng trả lời.
Mày Tử Thất Thất chau lên.
Anh quả nhiên tỉnh.
Tại sao không mở mắt nhìn cô chứ? Tức giận đến không muốn nhìn cô sao?
"Xin lỗi...." Cô lại nói một tiếng xin lỗi.
"....." Mặc Tử Hàn trầm mặc, không nói lời nào, thật giống như đang ngủ, mà sắc mặt tái nhợt kia lại