Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 1343002
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3002 lượt.
òng tay trên cổ tay phải, sau đó dụng lực rút ra ngoài, trong nháy mắt vòng tròn nho nhỏ liền chẹt vào thịt trên tay cô, căn bản hoàn toàn không rút ra được, nhưng cô lại không có buông lỏng một chút xíu khí lực, liều mạng dùng sức rút ra, tựa hồ là chớp mắt, tay cô liền đỏ bừng một mảng lớn, mà trên trán cô cũng chảy ra từng giọt mồ hôi nhỏ.
Rất đau..... Rất đau..... Nhưng không sao cả, đau nhức này căn bản không tính là cái gì.....
Nhất định có thể rút ra, nhất định có thể thoát khỏi cái còng tay này, cho dù là gảy xương, cho dù là nát xương, cũng không có cái gì đáng ngại, chỉ cần có thể rút tay ra, cho dù là bỏ qua cái tay này, cũng đáng.
"Đủ rồi!" Mặc Tử Hàn đột nhiên gầm nhẹ, bàn tay to nắm tay cô, ngăn lại động tác của cô.
"Buông tôi ra, tôi nhất định có thể rút ra!"
"Em đừng nháo nữa, cái này căn bản không thể rút ra, cho dù tay em bị gãy cũng không thể!" Mặc Tử Hàn rống to.
Đứt gãy cũng không thể ư?
Chân mày Tử Thất Thất nhăn lại thật sâu, một tia ý thức quật cường xông tới.
"Tôi còn có biện pháp!" Cô nói xong liền lập tức xoay người, kéo theo tay Mặc Tử Hàn ra khỏi phòng thay đồ.
Mặc Tử Hàn cau mày đi theo phía sau cô.
Cô ấy lại muốn làm cái gì?
.....
Đại sảnh lầu một
Tử Thất Thất vội vàng hấp tấp đi tới đại sảnh hoa lệ, cô nhìn xung quanh, cuối cùng tầm mắt dừng ở trong mâm đựng trái cây trên bàn trà.
Đi nhanh tới, sau đó cầm lấy dao gọt trái cây bên trong mâm đựng trái cây, tay trái dùng sức nắm chặt.
"Chỉ cần tôi chặt đứt cái tay này, như vậy có thể thoát khỏi cái còng tay này rồi, Mặc Tử Hàn..... Anh nhất định phải nói lời giữ lời, không được đổi ý!" Cô nói xong liền giơ dao gọt trái cây trong tay lên.
Cuộc sống của Mặc Tử Hàn tràn đầy bi ai cô độc.....
Hai mắt Tử Thất Thất kiên định, không hề do dự giơ dao gọt trái cây lên, bổ về phía cổ tay của mình.
Bất quá chỉ mất một tay, không có gì đáng ngại.
Chỉ cần có thể rời khỏi người đàn ông này, đây quả thực chỉ là một chuyện nhỏ.
Cô đã.... Không muốn lại thống khổ nữa.
Tại sao muốn cứu cô? Tại sao quan tâm cô? Tại sao muốn đối với cô như vậy?
Cô không rõ!
Đã hơn một lần như thế này, rõ ràng là chính mình bị thương, nhưng hắn vẫn hoàn toàn không quan tâm, ngược lại vẻ mặt kích động lo lắng cho cô. Tại sao hắn còn lo lắng cho cô? Loại cử chỉ quan tâm quá mức này, cô phải hiểu thế nào đây? Có ai có thể giải thích cho cô?
Mà Mặc Tử Hàn kích động nhìn cô, hoàn toàn không để ý vết thương trên tay mình, cầm lấy tay trái cô cẩn thận xem xét.
Hoàn hảo..... Không có chuyện gì.....
Anh thở phào nhẹ nhõm, lúc này, mới ý thức tới đau đớn trên tay.
"Mặc Tử Hàn, anh thật sự là một tên khốn, hơn nữa.... còn là đại ngốc......" Tử Thất Thất nhìn hắn, nhẹ giọng chua sót nói.
Mặc Tử Hàn chống lại tầm mắt của cô, không giận, ngược lại cười.
"A.... Em đối với cái tên gọi yêu này của anh, thật sự là càng ngày càng đặc biệt rồi, không biết tiếp theo sẽ là gì nhỉ? Thật đúng là làm cho người có chút chờ mong."
"Tên gọi yêu?" Chân mày Tử Thất Thất nhăn lại, tâm phiền ý loạn nói, "Tôi rõ ràng mắng anh, đây có cái gì buồn cười!"
"Anh muốn cười thì cười, em không cần phải xen vào chứ?" Mặc Tử Hàn nhìn hai mắt cô, bộ mặt bá đạo.
Trái tim Tử Thất Thất không khỏi đau đớn, hai mắt đột nhiên hung hăng nhìn anh, lại mang theo nhu thủy đủ điều.
Trên mặt Mặc Tử Hàn vẫn treo nụ cười, nhưng trái tim lại còn có một chút nghĩ mà sợ.
Tính khí quật cường của cô gái này đã vượt quá tưởng tượng của anh, mà vừa mới rồi, cô ấy thật sự không tiếc phế bỏ một tay của mình, cũng muốn thoát khỏi cái gông xiềng này.
Là anh làm sai ư?
Nhưng ngoại trừ cái biện pháp này, anh làm sao giữ cô gái này lại? Lẽ nào thực sự phải trói chặt hai tay hai chân cô lại, đặt cô ở trong lồng tre sao?
"Mặc Tử Hàn, anh......"
"Được rồi, đừng nói nữa!" Mặc Tử Hàn đột nhiên cắt đứt lời cô, đem cái tay còn đang chảy máu để ở trước mắt, sau đó khoan thai nói, "Hiện tại em có phải nên giúp anh xử lý vết thương? Nếu cứ như vậy, máu trong người anh sợ rằng sẽ thật sự chảy khô, chẳng qua nếu như anh chết, em ngược lại có thể chém đứt tay của anh!"
Tử Thất Thất nhìn tay phải nhuộm đỏ của anh, tầm mắt không tự chủ né tránh.
Cũng đã bị thương nặng, anh còn có thể bày ra một bộ hoàn toàn chẳng quan tâm, còn có thể nói giỡn? Giống như lúc ở khách sạn Rich, anh căn bản cũng không có một chút cảm giác đau đớn, nhưng thật kỳ quái.... Nhìn anh bị thương, lòng cô vậy mà lại đau đớn.
Chẳng lẽ, là ai dùng pháp thuật đưa đau đớn trên người anh chuyển đến người cô rồi?
Nhíu mày, thình lình đứng lên, sau đó xoay người, đi nhanh lên lầu.
Mặc Tử Hàn đi theo phía sau cô, nhìn bóng lưng vội vàng của cô, trên mặt lại lộ ra nụ cười vui vẻ.
Mặc dù cô quật cường rất mỹ lệ, nhưng anh thích nhất..... là sự quan tâm thật tình của cô!
....
Phòng ngủ chính
Tử Thất Thất đi nhanh vào, dựa vào kinh nghiệm phục vụ sinh nhiều năm lập tức tìm một hò