Mong Sao Cuộc Đời Này Chưa Từng Gặp Anh
Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 1343010
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3010 lượt.
Tân cau chặt chân mày thanh tú của mình, nhìn tay hai người bọn họ một lần nữa khóa lại với nhau.
"Xin hỏi..... Có ai có thể giải thích cho con một chút, đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?" Cậu nghi hoặc mở miệng, ngón trỏ ngắn ngủn chỉ vào còng tay màu bạc trên cổ tay hai người bọn họ.
Mặc Tử Hàn ngẩng đầu nhìn cậu, buông chiếc đũa trong tay xuống, sau đó cười nhạt nói, "Kỳ thật đây không có gì, chỉ là một ràng buộc xúc tiến tình cảm của nam và nữ mà thôi!"
Ràng buộc xúc tiến tình cảm?
Tay trái Tử Thất Thất cầm cái thìa đột nhiên dừng lại.
Người đàn ông này..... Anh há mồm nói câu nào là thật, câu nào là giả?
Lời nói đường mật, bá đạo ra lệnh, giải thích dịu dàng, tức giận gầm thét, còn có đáp án kiên định kia.... Tôi sẽ không lấy cô ấy.... Cô càng ngày càng phân không rõ trái tim đích thực của anh, hoặc là, anh căn bản là đều đang diễn trò. Quên đi, không thèm nghĩ nữa, anh thích nói như thế nào thì nói thế, dù sao cô đã quyết định.
Mặc Thiên Tân nhìn hai người bọn họ một người tươi cười, một người bình tĩnh ăn cơm.
Thật là kỳ quái! Đây xem như cái tổ hợp gì?
Có điều.......
"Hắc hắc......" Cậu bỗng nhiên cười tà ác, không cần nhìn kỹ, cũng biết cậu có âm mưu.
"Ba, thật ra tối nay, con có một tin tức tốt muốn nói cho ba biết, dĩ nhiên cũng sẽ có một tin xấu, không biết.... Ba muốn nghe tin nào đây?" Cậu thần thần bí bí nói, ánh mắt quỷ dị nhảy một cách tinh quái trong đôi mắt.
Tay trái Tử Thất Thất lại dừng lại.
Những lời này như thế nào..... Giống như đã từng nói?
Mặc Tử Hàn nhìn cậu, so sánh tính chất nói, "Ta muốn nghe tin tốt trước!"
"Được!"
Mặc Thiên Tân đột nhiên cầm lấy nước trái cây đặt lên bàn, cười nói, "Nếu là tin tốt, vậy trước phải cạn chén, đến đây đi..... cheers!"
Mặc Tử Hàn cẩn thận nhìn cậu, ưu nhã cầm lấy ly trước bàn, cùng cậu đụng một cái, sau đó hai người cùng uống hết chất lỏng trong ly, tựa như đang so tài.
"Hiện tại có thể nói?" Anh hỏi.
"Vâng!" Mặc Thiên Tân gật đầu một cái, sau đó vui vẻ cười nói, "Thật ra tin tốt này nha, chính là ba lập tức sẽ lại được tự do!"
Lại được tự do?
Mặc Tử Hàn không giải thích được!
"Như thế nào? Không hiểu sao?" Mặc Thiên Tân đắc ý hỏi.
"......." Mặc Tử Hàn trầm mặc nhìn cậu, chân mày khẽ chau lên.
Thằng tiểu quỷ này, lại bắt đầu giở trò gì rồi?
Mà Tử Thất Thất một mực yên lặng ăn cơm cũng không khỏi nhìn cậu, nhìn cậu lại đang cố chuẩn bị cái gì huyền bí.
Mặc Thiên Tân nhìn chằm chằm hai mắt Mặc Tử Hàn, khóe miệng tà ác khẽ giơ lên, sau đó bỗng nhiên dựa vào ghế, hai tay vòng trước ngực, làm ra một bộ dáng anh tuấn, kiêu ngạo mở miệng.
"Ba, ba không cần nghi hoặc, chỉ cần sau khi ba nghe tin tức xấu này, lập tức sẽ biết câu nói kia có hàm nghĩa gì."
"Ngươi nói!" Mặc Tử Hàn lạnh giọng.
"Thật ra tin tức xấu này... Chính là mẹ tiểu Lam nhờ con chuyển cáo cho ba, thời cơ đã đến, ngươi nha.... Chờ khóc đi, Hmm, Hmm, Hmm, Hmm....." Cậu dùng tiếng cười tà ác hoàn mỹ diễn dịch rồi đi ra ngoài.
Mà hai người ngồi đối diện nghe được lời cậu nói đều bỗng nhiên kinh ngạc.
Mẹ tiểu Lam?
Phương Lam?
Mẹ, con dẫn mẹ đi!
Trái tim Mặc Tử Hàn bỗng nhiên run rẩy, hai mắt trừng lớn, lửa giận cũng đột nhiên lao ra.
"Ngươi là lúc nào liên hệ với cô ta? Ta không phải đã nói không cho phép ngươi liên lạc với bất cứ ai sao?" Anh tức giận chất vấn.
"Con chưa có liên hệ cùng ai a, con mỗi ngày đều bị cái chú Hổ Phách kia nhìn chòng chọc đến sít sao, không tin ba hỏi chú ấy!" Mặc Thiên Tân chỉ cao khí ngang.
"Vậy ngươi vừa mới nói đó là cô ta nhờ ngươi chuyển cho ta?"
Cô gái đó..... Cô ta thật sự có khả năng đem người bên cạnh anh mang đi?
Không..... Không có khả năng..... Cho dù ai mơ tưởng muốn cướp người bên cạnh anh... ai cũng đừng hòng nghĩ.
Mà Tử Thất Thất vẫn kinh ngạc ngồi ở trên ghế, lại hoàn toàn nghe không hiểu bọn họ nói gì.
Giờ nào đã đến? Cái gì mà anh phải cẩn thận một chút? Còn có kế hoạch C gì? Hai người bọn họ rốt cuộc đang nói cái gì? Tại sao hết thảy mọi chuyện đều vây quanh tiểu Lam? Cô ấy..... Lại làm chuyện gì?
"Mặc Thiên Tân!" Cô đột nhiên kêu tên của cậu.
"Mẹ, sao vậy?"
Thời điểm Mặc Thiên Tân nghe thấy cô gọi, tất cả biểu tình đắc ý trên mặt đều đột nhiên biến mất, trong nháy mắt khẩn trương lên, thật giống như tai vạ đến nơi.
"Con nói, hai người rốt cuộc đang nói gì? Tại sao lại có quan hệ với tiểu Lam? Hai người với tiểu Lam đã xảy ra chuyện gì?" Cô lạnh lùng chất vấn, vẻ mặt chăm chú.
"Ách.... Cái này sao......" Mặc Thiên Tân chần chờ kéo dài thanh âm, sau đó bắp chân ngắn ngủn hạ xuống, chân khẽ va chạm vào mặt đất, bỗng nhiên trên mặt vung lên nụ cười cực kỳ giả dối, nhanh chóng nói, "Kỳ thật con cũng không biết là có chuyện gì, tóm lại con chỉ truyền lời, muốn biết nội dung thì trực tiếp tới hỏi người đó.... Con ăn no, bye-bye, chúc ngủ ngon....."
Lời cuối cùng còn chưa hết, cậu ngay lập tức chạy đi, chạy thẳng tới lầu hai.
"Mặc Thiên