Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau

Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau

Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật

Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015

Lượt xem: 1343006

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3006 lượt.

m thuốc trong phòng, nhưng bởi vì tay bị trói, cho nên cực kỳ vụng về, nhưng mà cô lại không mở miệng bảo anh mở khóa tay, bởi vì cô biết, cho dù nói cũng vô dụng.
Quên đi, cần gì làm điều không cần thiết chứ? Cứ như vậy đi.....
Nhưng, nhìn vết thương của anh, tay của cô không tự chủ run rẩy, kể cả trái tim của cô, cũng không ngừng run rẩy, cuối cùng... Một giọt nước mắt trong suốt hờ hững rớt xuống, rơi vào trên vết thương đỏ như máu kia.
"Đau......" Mặc Tử Hàn đột nhiên nhíu mày.
Tay Tử Thất Thất dừng lại, kinh ngạc nhìn giọt lệ trên vết thương của anh.
Tại sao lại là cái dạng này?
Còn tưởng rằng nước mắt đã sớm chảy khô, nhưng cuối cùng, vẫn là không nghe sai bảo rớt xuống, hơn nữa còn ở trước mặt anh, dưới tình huống này.
Đáng ghét......
Tại sao?
"Em sao vậy?" Mặc Tử Hàn nghi hoặc nhìn hai tay cứng đờ của cô, sau đó tầm mắt dời đi, khiếp sợ nhìn mặt cô.
Nước mắt đầy hai bên mắt, ở hốc mắt đong đưa ướt át!
Cô ấy..... Vừa khóc ư?
Tại sao?
Thực sự bị thương sao?
"Em đau ở nơi nào? Bị thương chỗ nào? Để anh xem!" Anh trở nên kích động, tay vội vàng kiểm tra thân thể cô.
"Anh đừng chạm vào tôi, anh cái tên đại ngốc này, tôi không có bị thương!" Tử Thất Thất hất tay anh, lớn tiếng quát to.
"Không bị thương, vậy tại sao....." Mặc Tử Hàn nhìn nước mắt trong hốc mắt cô, bỗng nhiên giống như rõ ràng.
"Không cần anh quan tâm, tôi muốn khóc sẽ khóc, giống anh muốn cười thì cười, không mượn anh xen vào!"
Tử Thất Thất ngang ngạnh bá đạo nói, tay dùng tốc độ nhanh nhất quấn vết thương của anh lại, sau đó xoay người, đưa lưng về phía anh, lau nước mắt tích lũy trong hốc mắt.
Cô mới không vì người đàn ông này mà khóc, phải nhịn xuống... Nhất định phải nhịn xuống.....
Mặc Tử Hàn nhìn tay mình được băng bó kỹ, tuy rằng băng gạc có chút lỏng lẻo, nhưng lại có loại ấm áp ngoài ý muốn.
Tầm mắt dời đi, nhìn lưng cô, không tự chủ di động thân thể, từ phía sau ôm lấy vòng eo mảnh khảnh của cô.
Tử Thất Thất khiếp sợ.
"Anh buông tôi ra, đừng đụng vào tôi!" Cô bối rối rống to.
Mặc Tử Hàn ôm thật chặt cô, đặt đầu mình ở vai cô, nhẹ giọng ở bên tai cô nỉ non, "Thất Thất......"
Thân thể Tử Thất Thất chấn động, tựa như hồ nước bình tĩnh tạo nên ngàn tầng sóng lớn, khiến cô tê dại buông lỏng khí lực.
Đừng đối với cô dịu dàng như thế..... Tên khốn kiếp!
Mặc Tử Hàn thấy cô không giãy dụa nữa, hai cánh tay khẽ khép lại, ôm thật chặt cô, đầu đặt trên vai cô khẽ cọ xát hai cái, tìm một vị trí thoải mái, tiếp theo sau đó nói, "Về sau em không được làm thương tổn mình như vậy, chuyện như vậy anh tuyệt đối không cho phép em làm nữa!"
Cả người cô đều thuộc về anh, cho nên anh tuyệt đối không cho phép cô làm thương tổn thứ của anh.
Mà Tử Thất Thất nghe thanh âm dịu dàng của anh, chân mày chau lên,, vẫn kiên cường, quật cường nói, "Chuyện của tôi, không cần anh quan tâm!"
"Vậy, ba mẹ của em thì thế nào?"
"Cái gì?" Tử Thất Thất kinh ngạc.
Tại sao lại nhắc tới ba mẹ cô?
Khóe miệng Mặc Tử Hàn tà ác cười, nhẹ giọng ở bên tai cô nói, "Người Trung Quốc không phải có câu tục ngữ rất cổ xưa sao: Thân thể phát phu, thụ chi phụ mẫu (Trên thân thể có làm sao, người chịu là cha mẹ - Ý hiểu của mình ^^), lẽ nào em muốn để ba mẹ em trên thiên đường lo lắng cho em sao? Hơn nữa nếu Thiên Tân thấy em mất đi một tay, nó sẽ thế nào?"
Tử Thất Thất cả kinh!
Đúng vậy, cô như thế nào quên mất? Cô sẽ không làm cho người vì mình lo lắng, cô nên chăm sóc tốt bản thân, nhưng mà..... Ngoại trừ cái biện pháp này, cô nghĩ không ra còn có biện pháp nào có thể thoát khỏi hắn.
"Vậy còn anh?" Cô đột nhiên hỏi ngược lại, "Anh thì có thể làm mình bị thương sao? Nếu bị người nhà anh thấy, bọn họ không phải cũng sẽ thương tâm sao? Nhưng mà anh vì sao....." Lời của cô đột nhiên tạm dừng, ngay cả bản thân cũng hiểu, mình đang quan tâm anh, nhưng môi cô, vẫn không nhịn được mở ra, nói tiếp, "Tại sao anh luôn bảo vệ tôi mà thương tổn chính mình chứ?"
Nghe lời cô nói, khóe miệng cười tà của Mặc Tử Hàn đột nhiên trở nên chua xót.
Chưa bao giờ muốn cùng người khác nhắc tới chuyện ba mẹ mình, nhưng đối mặt cô, anh cũng không tự giác mở miệng, nói, "Anh chẳng sao cả!"
"Chẳng sao cả?" Tử Thất Thất nghi hoặc.
"Đúng vậy, anh chẳng sao cả.....Bởi vì ba mẹ anh căn bản cho tới bây giờ cũng không có quan tâm anh, ngay cả mẹ mình có bộ dáng như thế nào cũng không biết, bà ấy sống hay chết anh cũng không biết, mà ba anh, ông ấy trừ ra lệnh bên ngoài cho anh, cho tới bây giờ cũng không nói nhiều hơn một câu với anh, từ nhỏ đến lớn, ông ấy ngay cả ôm cũng chưa từng ôm anh, thậm chí ngay cả đụng cũng lười đụng vào anh, cho nên chẳng sao cả..... Cho dù bị thương cũng không trọng yếu, cho dù chảy máu cũng không quan trọng, cho dù anh chết..... Bọn họ cũng sẽ không quan tâm anh, nói chính xác là căn bản cũng không có bất cứ ai lo lắng cho anh, càng.... Sẽ không có vì anh mà khóc!"
Đây chính là cuộc sống.... Tràn đầy cô độc bi ai.....