Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 1343758
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3758 lượt.
iền có thể bái anh làm thầy, anh nhất định sẽ tay cầm tay, nghiêm túc chăm chỉ, tỉ mỉ dạy em!"
"Em không cần anh dạy, anh mau buông em ra!" Tử Thất Thất tức giận giãy giụa.
"Anh, không, muốn!" Mặc Tử Hàn lạnh nhạt cự tuyệt.
"Anh. . . . . . Khốn kiếp!" Tử Thất Thất mắng.
"Được, được, anh khốn kiếp, anh còn là lưu manh. Em đã khen ngợi anh như vậy, nếu anh không lưu manh một chút cho em coi, chẳng phải phụ tâm ý của em sao!" Mặc Tử Hàn nói xong, liền cúi người, đè cô trên giường.
"Anh muốn làm gì? Anh đừng làm loạn!" Tử Thất Thất hốt hoảng giãy giụa.
Mặc Tử Hàn bắt được hai tay không ngoan của cô, cười tà nói, "Em yên tâm đi, tối hôm qua anh đã hiểu rõ mức độ chịu đựng của em, cho nên anh tuyệt đối sẽ không làm loạn!"
"Anh. . . . . . Anh. . . . . ."
"Bảo bối, làm một lần, có được hay không?" Anh đang bên tai của cô than nhẹ.
Hai gò má Tử Thất Thất trong nháy mắt đỏ bừng, e lệ quay đầu.
"Bảo bối. . . . . . Có được hay không? uh?" Hắn lại một lần nữa nỉ non, môi nhẹ nhàng chạm vào hai má nóng rực của cô.
". . . . . ." Tử Thất Thất trầm mặc không nói , cũng là từ từ thả lỏng cơ thể.
"Bảo bối. . . . . . Để cho chúng ta tạo thêm một cục cưng nữa. Chúng ta sẽ cùng nhau nuôi dưỡng nó thành người. Một nhà bốn người chúng ta sẽ sống hạnh phúc, vĩnh viễn ở cùng nhau, bảo bối. . . . . Anh nhất định sẽ cưng chiều em, yêu em, che chở cho em cả đời, cho nên. . . . . ." Anh nhẹ nhàng tách hai chân cô ra, hôn môi cô nói, "Tiếp nhận anh. . . . . . Được không?"
Tử Thất Thất nghe anh nói, nghe thanh âm dịu dàng cưng chiều, trong lòng giống như thiếu nữ mới yêu bắt đầu rung động, mà hai chân cũng hơi cử động, dựa sát vào hông của anh.
Mặc Tử Hàn mừng rỡ như điên, lập tức hôn lên môi của cô, đồng thời chuẩn bị cho quá trình tạo cục cưng. . . . . .
. . . . . .
Sáng sớm hôm sau, mặt trời chiếu sáng rực rỡ.
Phòng ăn lầu 1
Mặc Thiên Tân ngồi trên ghế, chờ đợi hai người nào đó, nhưng đợi thật lâu, hai người kia lại vẫn không có dấu hiệu xuất hiện.
Ba mẹ là cố tình muốn cậu chết đói sao? Chẳng lẽ. . . . . .
Khóe miệng từ từ nâng lên, cậu cười tà ác.
Đều nói đàn ông buổi sáng dễ ham muốn nhất , xem ra ba cũng là một người dễ dàng bị kích thích, hắc hắc he he. . . . . . tốt nhất là thật kích tình, kích tình mới có thể hoàn thành việc lớn, đàn ông nhất định phải thật nhiệt tình. Cho nên cậu cũng không cần đợi, một mình ăn trước thôi.
Nhưng khi cậu mới vừa cầm đôi đũa, cửa phòng ăn lại đột nhiên bị mở ra.
"Rắc rắc!"
Tử Thất Thất đi vào bên trong phòng đầu tiên, Mặc Tử Hàn theo phía sau của cô, không khí giữa hai người tràn đầy thoả mãn, cực kỳ giống một đôi vợ chồng son.
"Ba, mẹ!" Mặc Thiên Tân vội vàng kêu.
"Ừ!"
"Ừ!"
Tử Thất Thất cùng Mặc Tử Hàn, hai người trăm miệng một lời, khóe miệng cũng nhếch nâng lên, sau đó ngồi đối diện với cậu.
Cặp mắt Mặc Thiên Tân nhìn chằm chằm Mặc Tử Hàn ngồi ở chính diện, cười quỷ dị, sau đó mở miệng nói, "Ba, sao lại dậy trễ như vậy nha, con còn tưởng rằng ba và mẹ không xuống ăn sáng!”.
Nghe cậu nói , mặt Tử Thất Thất đỏ tới mang tai, cúi đầu, ý vị ăn cơm.
Mặc Tử Hàn vô cùng thong dong, còn đắc ý nói, "Bởi vì có chuyện rất quan trọng phải làm, cho nên tới trễ!"
"Chuyện rất quan trọng? Là cái gì nha?" Mặc Thiên Tân cố ý hỏi tới.
"Cái này sao. . . . . Trẻ em không nên, chờ con trưởng thành, bản thân sẽ hiểu!"
"Thật ra con không cần lớn cũng hiểu , hắc hắc he he. . . . . . Ba. . . . . ." Mặc Thiên Tân lại một lần nữa cười tà ác, sau đó hào hứng bừng bừng mà nói, "Ba tối qua có phải cùng mẹ, hai người đại chiến 300 hiệp nha? Hơn nữa cuối cùng không thể phân thắng bại, cho nên sáng sớm hôm nay lại đánh thêm một trận, như vậy. . . . . . Kết quả như thế nào? Ai thắng ai thua?"
Đại chiến 300 hiệp?
Tử Thất Thất nghe đến cách dùng từ, đầu lại một lần nữa cuối xuống thật thấp, chỉ còn thiếu trốn được dưới gầm bàn.
Mà Mặc Tử Hàn vẫn như cũ thong dong, khóe miệng còn tràn đầy hạnh phúc, mỉm cười trở về chỗ ngồi nói, "Đương nhiên là mẹ con thua, vừa rồi nếu không phải mẹ con kêu dừng, ba còn cho mẹ con thua thảm hại hơn nữa.”
"Thật sao! Ba quả nhiên là giỏi nhất, đàn ông kiêu ngạo, con về sau sẽ hướng ba học tập!" Mặc Thiên Tân cảm thán.
Tử Thất Thất tức giận cau mày, dưới chân dùng sức đạp bên cạnh một cái.
Bắp chân Mặc Tử Hàn đau nhói, trong nháy mắt sắc mặt rối rắm, quay đầu nhìn cô.
Tử Thất Thất trừng mắt liếc anh một cái.
Mặc Tử Hàn chân mày khẽ nhướng lên hạ xuống, sau đó cố làm nghiêm chỉnh ho nhẹ hai tiếng, "Khụ, khụ. . . . . . Ăn cơm đi, lúc ăn không được nói, ngủ cũng không nói!"
"Dạ dạ, con không nói, cả thế giới này ai cũng biết chuyện đó nói ra cũng không có ý tứ gì. Con ăn cơm, ăn cơm!" Mặc Thiên Tân vui vẻ nói xong, liền cầm bát đũa trước mặt, bắt đầu ăn điểm tâm.
Trong nháy mắt, bên trong phòng ăn liền yên tĩnh, chỉ có âm thanh ba người ăn, nhưng không khí. . . . . . lại tràn đầy hạnh phúc.
Mặc Thiên Tân mở to hai mắt, vụng trộm nhìn hai người ngồi đối diện, giống như cản