XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau

Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau

Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật

Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015

Lượt xem: 1343759

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/3759 lượt.

h tượng người một nhà cùng ngồi ăn chung, đã từng hiện ra trăm ngàn lần trong đầu cậu. Cùng một cái bàn, có một người mẹ xinh đẹp lại mạnh mẽ, có một người ba đẹp trai, bá đạo, có một cục cưng phúc hắc tà ác là cậu, thiếu chút nữa quên mất, còn thêm mẹ Tiểu Lam thần bí lợi hại. . . . . Bốn người ở chung một chỗ vui vẻ ăn cơm, tốt hơn nữa mẹ Tiểu Lam cũng có bạn trai, còn có thêm em trai, em gái. Như vậy càng đông càng vui, càng hạnh phúc. Sẽ không còn như bảy năm trước chỉ có cậu với mẹ, hai người cô đơn ăn sáng.
Nếu thật sự có nhiều người như vậy bên cạnh mẹ, ít nhất khi không còn cậu, mẹ sẽ không cảm thấy cô đơn. Có lẽ lúc đầu sẽ đau lòng, nhưng nhiều người như vậy, mẹ từ từ không còn nhớ cậu, sẽ từ từ nguôi ngoai, sau đó sống thật hạnh phúc. đây chính là tâm nguyện cuối cùng cậu vẫn giấu ở trong lòng. . . . . . Cậu chỉ hi vọng mẹ có thể hạnh phúc, có thể vui vẻ bật cười từ tận đáy lòng.
Đột nhiên!
Khi cậu đang ảo tưởng thời điểm hạnh phúc, trái tim co rút đau đớn, rất đau rất đau.
"Lạch cạch!" Đôi đũa trong tay rơi xuống bàn.
Tử Thất Thất cùng Mặc Tử Hàn cùng nhìn về phía cậu.
"Thiên Tân, con làm sao vậy?"
"Thiên Tân, con làm sao vậy?"
Hai người trăm miệng một lời, trên mặt đều lộ ra khẩn trương lo lắng.
"Không sao, con. . . . . . Con. . . . . ." Cậu càng nói, trái tim càng đau đớn, khuôn mặt hồng hào trong nháy mắt trắng bệch. Cậu hốt hoảng cúi đầu, hai tay che bụng của mình, nói, "Bụng con đột nhiên đau quá, ai nha, không được, con muốn đi vệ sinh, con không nhịn nổi!" Cậu nói xong, liền hốt hoảng nhảy xuống ghế, lập tức xoay người chạy ra cửa, không muốn ba mẹ nhìn thấy sắc mặt khó coi của mình, càng không muốn để cho họ lo lắng.
"Thiên Tân!" Tử Thất Thất hốt hoảng đứng lên, vừa muốn đuổi theo, Mặc Tử Hàn bên cạnh đã nắm tay cô.
Cô đột nhiên quay đầu nhìn anh.
Mặc Tử Hàn nhíu mày thật sâu, hai mắt chăm chú nhìn cô, nhẹ nhàng lắc đầu một cái.
Mặc dù chỉ có hai giây, nhưng họ đều thấy khuôn mặt nháy mắt trắng bệch của Mặc Thiên Tân, cũng biết con nhất định lại lên cơn đau tim, nhưng bọn họ đuổi theo thì sao? Bọn họ căn bản là không giúp được, chỉ làm con lo lắng thêm mà thôi. Con vội vội vàng vàng rời đi, còn tìm cớ, chẳng phải muốn cho bọn họ an tâm sao? Vậy thì, bọn họ không nên phụ tấm lòng hiếu thảo của con, mà bây giờ quan trọng nhất. . . . . . Là mau sớm tìm được cho con một trái tim phù hợp, cho con phẫu thuật thay tim, để cho con có thể tiếp tục sống khỏe mạnh.
Chân mày Tử Thất Thất theo mi tâm anh cũng chầm chậm nhíu lại, hai mắt nhìn về phía bóng người đã sớm biến mất ở cửa phòng, đau đớn từ từ quay lại trên ghế.
Đứa con đáng thương của cô, lại chịu đựng nhiều đau đớn như vậy? Tại sao ông trời nỡ đối đãi nó như thế?
Có phải cô không nên sinh ra nó? Như vậy nó sẽ không đau khổ, nhưng nếu như không có nó, không có sự xuất hiện của nó, không có nó làm bạn, cô có thể kiên cường sống đến bây giờ, gian nan chống đỡ bảy năm sao?
Thiên Tân. . . . . .
Cô rốt cuộc phải làm thế nào mới tốt?
Cô rốt cuộc phải gì mới có thể kéo dài sinh mạng của nó?
. . . . . .
Lầu hai
Mặc Thiên Tân dùng sức đè xuống trái tim đang đau đớn. Vội vàng chạy vào phòng ngủ, từng ngụm từng ngụm hít thở, tìm kiếm túi sách nhỏ, lấy ra một hộp thuốc nhỏ, run run đổ ra năm sáu viên, bỏ vào miệng, sau đó dùng sức nuốt xuống.
Quả nhiên, bệnh tình càng ngày càng nghiêm trọng, rõ ràng buổi sáng lúc rời giường cậu đã uống thuốc, nhưng chưa đến tới ba tiếng, lại lên cơn đau, hơn nữa lần sau so với lần trước càng khổ sở hơn. Xem ra cậu không còn nhiều thời gian, cậu có thể sẽ không sống đến 7 tuổi.
Từ từ, tác dụng của thuốc ở trong cơ thể phát tác, đau đớn nhanh chóng biến mất, khuôn mặt trắng bệch cũng từ từ hồng hào, chỉ là thân thể quá mệt, chỉ có thể ngồi dưới đất, dựa vào giường.
"Ông trời. . . . . ." Cậu nhẹ giọng nỉ non, khẽ ngửa đầu nhìn trần nhà thật cao, chê cười nói, "Tại sao người lại đối xử với con như vậy? Có phải kiếp trước con đã gây ra tội ác tày trời, có phải con đã phạm phải vào điều cấm kỵ, cho nên người mới dùng phương thức này trừng phạt con, để cho con kiếp này chịu hết thống khổ? Như vậy. . . . . . Nếu như kiếp này con làm thật nhiều chuyện tốt, kiếp sau có thể được sống khoẻ mạnh, may mắn, hạnh phúc khoái lạc cả đời không? Nếu như là thật, như vậy con sẽ dùng chút thời gian còn sót lại, làm việc tốt nhiều hơn nữa, giúp thật nhiều người, chỉ cần người đáp ứng con một chuyện là tốt rồi. . . . . . chỉ cần một chuyện. . . . . ."
Một bên cậu nhẹ giọng nỉ non nói, vừa đau đớn nhăn đầu lông mày, khóe miệng lại hơi cười cười, "con chỉ muốn kiếp sau được gặp lại mẹ, con chỉ cần tiếp tục làm con trai của bà, sau đó thật hiếu thuận bà. . . . . . Ông trời. . . . . . người có thể đáp ứng yêu cầu này của con sao? Có thể không? uh? Có thể không?"
Cậu nói xong, những giọt nước mắt nóng hổi đã vô tình chảy dài bên má.
Không muốn chết. . . . . . Không muốn chết. . . . . . Thật sự không muốn chết. . . . . .
Mỗi ngày đếm ngược thời gian được sống, thậ