Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 1343731
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3731 lượt.
ịu nhíu mày, quay đầu nhìn anh ta nói, "Chú dốt thế, tôi bảo chú đi tìm, chú không thể bảo người khác đi tìm sao?"
Thổ Nghiêu 囧! (╯︿╰)~
"Tôi biết rồi, tôi lập tức bảo người đi tìm!"
"7878, tôi chờ chú đấy!" Mặc Thiên Tân khoát tay áo!
Thổ Nghiêu cũng không có rời hắn ngoài hai thước, mà là vô cùng thông minh trực tiếp lấy điện thoại di động ra, gọi cho Hỏa Diễm, hỏi thăm tung tích điện hạ và phu nhân.
Một phút đồng hồ sau.
"Tiểu thiếu gia, đã tìm được điện hạ và phu nhân!" Thổ Nghiêu lại quay mặt về phía cậu.
"Bọn họ ở đâu?" Mặc Thiên Tân hỏi.
"Ở phòng bếp lầu một!" Thổ Nghiêu trả lời.
Phòng bếp?
Mặc Thiên Tân kinh ngạc!
Lẽ nào mẹ muốn đích thân ra trận, chuẩn bị bữa ăn sáng?
Tuy rằng tay nghề mẹ mỗi ngày cậu đều thấy, nhưng tay nghề của ba..... Hắn không hỏi lạnh run, cảm giác sẽ có chuyện kinh khủng phát sinh.
Gói hoành thánh, tới ái muội....!
Phòng bếp lầu một
Tử Thất Thất mặc một bộ trang phục ở nhà, cộng thêm cái tạp dề màu hồng, tóc dài đến eo được búi sơ qua, cả người cực kỳ đáng yêu, rất giống một cô gái học cấp hai mới lớn. Mà Mặc Tử Hàn cũng mặc bộ ở nhà y thế, cũng một cái tạp dề nhưng màu lam, tóc ngắn xù xòa xốc xếch, nhìn giống như chưa có tỉnh ngủ, cảm giác cực kỳ biếng nhác.
"Này, em nói anh đó, buồn ngủ thì về phòng ngủ đi, đừng ở đây quấy rối em!" Tử Thất Thất vén tay áo lên, oán giận nói người nào đó.
"Anh không muốn!" Người nào đó cự tuyệt, mở to đôi mắt mê ly, cơ thể như không xương, gục lên người cô.
"Nha..... Thì ra đơn giản như vậy a!" Mặc Tử Hàn nhẹ nhõm nói.
"Đơn giản?" Tử Thất Thất nhìn bộ dáng tự tin kia, sau đó đưa nhân tới trước mặt anh, nói, "Vậy anh gói lại thử đi!"
"Ách....." Mặc Tử Hàn nhìn nhân bánh trong bát thủy tinh, xấu hổ nói, "Thứ này, anh chỉ ăn qua, nhưng chưa có tự tay gói bao giờ, không bằng..... Em dạy anh trước?"
"Không thành vấn đề!" Tử Thất Thất mỉm cười, lấy một cái vỏ bánh ra, đặt nhân lên trên, sau đó cầm lên nói, "Trước như thế..... Sau đó như thế..... Cuối cùng như vậy..... Là được rồi!" Cô vừa nói vừa làm mẫu, ba phút sau, một tiểu nguyên bảo đã thành hình trong tay cô.
Mặc Tử Hàn trực tiếp nhìn đến há hốc mồm!
(⊙﹏⊙)~
Đây..... Đây là làm sao làm được?
"Ách..... Cái kia..... Em gói lại một lần nữa cho anh đi!" Mặc Tử Hàn xấu hổ nói, mở to mắt nhìn.
"Được! Anh phải nhìn cho kỹ đấy!" Tử Thất Thất lấy thêm một cái vỏ bánh, để nhân lên, lần này cô vừa giải thích, vừa gói thành một tiểu nguyên bảo đáng yêu.
"Lần này thấy rõ chưa?" Cô hỏi.
Mặc Tử Hàn đổ mồ hôi!
"Để anh thử xem!" Anh nhỏ giọng nói, hoàn toàn không có một chút sức lực, mà lòng tin vừa rồi cũng hoàn toàn biến mất.
Anh chần chờ cầm lấy một cái vỏ bánh, lấy nhân để lên, sau đó trái nắm một chút, phải nắm một chút, rà qua rà lại, cuối cùng tạo thành một mụn cơm, thế nào mà nhân bên trong cũng không có lộ ra dù chỉ một chút.
"Anh làm cái gì thế? Gói bánh trôi nước hả?" Tử Thất Thất nhìn mụn cơm trong tay anh chất vấn.
"Đây....." Mặc Tử Hàn nhìn "hoành thánh" trong tay mình, lại nhìn hoành thánh cô gói trên bàn, đúng là..... Chênh lệch rất lớn.
Tử Thất Thất nhìn khuôn mặt xấu hổ kia, không khỏi cười trộm!
"Được rồi, tay chân anh thế này thì nên về ngủ đi, đừng quấy rầy em nữa, mau đi đi!" Cô bắt đầu đuổi người.
"Anh không đi, anh còn muốn gói!" Mặc Tử Hàn kiên định.
"Anh còn muốn gói? Dùng đôi tay vụng về kia của anh?"
"Anh nói tay anh vụng về, anh chỉ chưa thuần thục thôi!"
"Chờ anh thuần thục, món ăn của chúng ta cũng không phải hoành thánh nữa rồi!"
"Em xem thường anh?"
"No~~~!" Tử Thất Thất ngoe nguẩy ngón trỏ của mình, sửa chữa lại, "Em không phải coi thường anh, em là cực kỳ coi thường anh!"
"Em....." Mặc Tử Hàn hờn dỗi, "Được, nếu anh gói một cái giống như hoành thánh của em, em phải ngủ với anh một lần, gói hai cái, ngủ hai lần, cứ theo thế này mà suy ra....."
Ngủ?
Nghe đến chữ này, cả khuôn mặt Tử Thất Thất đều tái xanh.
"Anh đúng là sắc lang, trong đầu anh trừ chuyện như vậy ra thì không thể có cái khác được sao?"
"Không có biện pháp. ai bảo anh là đàn ông chứ, đàn ông háo sắc là chuyện thiên kinh địa nghĩa! Như thế nào? Em không dám đánh cuộc với anh? Em sợ?" Mặc Tử Hàn đắc ý, không ngừng khiêu khích cô.
"Ai sợ ai! Đánh cuộc thì đánh cuộc!" Tử Thất Thất lập tức mắc mưu.
"Được, đây chính là em nói, em cứ chuẩn bị tắm rửa sạch sẽ chờ anh đi!" Mặc Tử Hàn buồn ngủ đột nhiên tỉnh táo, vẻ mặt tự tin, tràn trề ý chí chiến đấu, lại cầm lấy một cái vỏ bánh, bắt đầu chuyên tâm gói không phải hình dạng bánh trôi nước nữa.
Tử Thất Thất nhìn bộ dáng hưng trí bừng bừng của anh, trong lòng bắt đầu thấp thỏm.
"Không được, chờ đã!" Cô đột nhiên ngăn anh lại.
"Sao vậy? Nhanh như vậy đã nhận thua?" Mặc Tử Hàn tâm tình cực kỳ vui mừng.
"Ai nhận thua, em chỉ muốn nói, không thể để anh cứ gói như thế được, nếu gói tận ba ngày ba đêm, cho dù là kẻ ngốc cũng sẽ gói hết, thế nên em muốn hạn