Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau

Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau

Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật

Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015

Lượt xem: 1343737

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3737 lượt.

p tục chờ nữa.
Tử Thất Thất thấy bộ dáng buồn đau trên mặt anh, nghi ngờ trong lòng phức tạp rối rắm thành một đoàn.
Cô muốn biết anh đang phiền não cái gì, nhưng mà anh lại không muốn nói cho cô biết, cô muốn giúp anh giải trừ phiền não, tuy nhiên cô lại không biết rõ chuyện.
"Mặc Tử Hàn....." Cô khẽ gọi anh.
Đôi mắt thâm thúy của Mặc Tử Hàn khẽ nâng lên, nhìn vào mắt cô.
"Em có thể giúp gì cho anh được không?" Cô bỗng nhiên hỏi.
"....."
"Em cái gì cũng không giúp được anh sao?" Cô lại hỏi.
"....." Mặc Tử Hàn trầm mặc như trước, nhưng lại khẽ cười với cô.
"Nếu có chuyện gì em có thể giúp được, vậy em nhất đinh....."
"Có chuyện em có thể giúp anh đấy!" Mặc Tử Hàn đột nhiên mở miệng.
"Chuyện gì?" Tử Thất Thất vui mừng hỏi.
"Chính là....." Mặc Tử Hàn cố ý kéo dài thanh âm, sau đó thả lỏng tất cả phiền não trong lòng, cười híp mắt lại nói, "Hôn anh!"
Hôn?
Tử Thất Thất kinh ngạc, sau đó cau mày.
"Em đang nói chuyện đứng đắn với anh, anh đừng có nói giỡn với em nữa!" Cô tức giận oán trách.
"Anh không có nói giỡn, đối với anh, nụ hôn của em là khởi nguồn động lực của anh, thế nên....." Mặc Tử Hàn nói xong, liền dâng môi lên, sát vào cô.
Tử Thất Thất hờn dỗi.
Tay với lấy cái gối trên giường, đánh vào gương mặt anh tuấn kia.
"Anh tên khốn kiếp, cút ra ngoài cho em, em không muốn nhìn thấy anh nữa!" Mỗi ngày mỗi đêm, trong đầu anh toàn chuyện như vậy, mặc dù cô đã thổ lộ với anh, mặc dù anh cũng đã nói muốn kết hôn với cô, nhưng cho dù hai người bọn họ đã lưỡng tình tương duyệt nhưng cũng vừa phải thôi chứ? Chính là tên đại sắc lang này, quả thực đúng là đòi hỏi vô tận.... Mãi không dứt!
"Bà xã....." Mặc Tử Hàn giơ lên khuôn mặt sắc lang, lại mặt tươi như hoa.
"Anh cút ngay, cách xa em một chút, đừng tới gần em trong vòng bán kính 1 thước!"
"Anh cự tuyệt!" Mặc Tử Hàn bá đạo.
"Em cự tuyệt sự cự tuyệt của anh!" Tử Thất Thất càng bá đạo.
"Được rồi, vậy anh cự tuyệt cái cự tuyệt em cự tuyệt!" Mặc Tử Hàn vui vẻ đùa với cô.
"Anh..... Anh..... Anh....." Tử Thất Thất tức sôi máu, đỉnh đầu bốc khói.
"Được rồi được rồi, em cũng đừng có chống cự vô ích, đến đây, hôn anh một cái!"
"Anh mơ đi, không có cửa đâu, no way!"
"Vậy được, em đã không chịu, anh sẽ chịu thiệt một chút, hôn em một cái!" Người nào đó bắt đầu vô lại.
"Anh dám!"
"Anh sao mà không dám? Ông xã hôn bà xã là chuyện thiên kinh địa nghĩa, anh tới đây!"
"OA..... Hỗn đản, đừng đụng vào em, cút ngay....."
"....."
"OA..... Đừng sờ loạn! OA..... Đừng cởi quần áo của em! OA..... Không muốn!"
Không khí mập mờ trong nháy mắt lan tỏa, trong tiếng kêu sợ hãi không ngừng của Tử Thất Thất, tất cả ưu sầu chậm rãi bay đi, khiến cho người ta tạm thời quên đi phiền não.....
※※※
Sáng sớm hôm sau
Mặc Thiên Tân sau khi rửa mặt xong liền đứng trước tấm gương lớn.
Cậu rướn cổ lên, nhìn mình trong gương. Sắc mặt hồng nhuận, đôi môi phấn nộn, hai mắt lấp lánh hữu thần, sắc mặt rạng rỡ..... OK! Hoàn toàn không có một chút bộ dáng ngã bệnh, hơn nữa còn đẹp trai hơn mấy lần. Quả nhiên thuốc của mẹ tiểu Lam chính là linh đan diệu dược trên trời, sau khi uống xong hoàn toàn không cảm giác được đau đớn, với lại đêm qua còn ngủ đặc biệt ngon, khiến cậu lại khôi phục lại bộ dáng.
"Rất tốt, Mặc Thiên Tân, mi sẽ đi tìm mẹ bây giờ, sau đó chơi vui vẻ cùng mẹ cả ngày, để mẹ hoàn toàn yên tâm với mi!" Cậu nhìn gương rồi lầm bầm lầu bầu, khuôn mặt tự tin, ý chí chiến đấu tràn trề.
Cậu phải thừa dịp mình còn nhiều thời gian chơi cùng mẹ, ở một chỗ với mẹ, để mẹ vui vẻ, như vậy cho dù thật sự phải chết, cậu cũng sẽ không lưu luyến, sẽ không có mê luyến. Cậu hiện tại nhất định phải quý trọng mỗi một phút mỗi một giây hiện tại, muốn để tất cả mọi người vui vẻ mới được.
"Xuất phát!" Cậu nắm chặt tay, cổ vũ cho bản thân, sau đó xoay người tiêu sái ra khỏi phòng.
.....
Cửa phòng ngủ
Mặc Thiên Tân sáng sớm lại một lần nữa đứng trước cửa phòng, khóe miệng cười tươi, ngửa đầu ưỡn ngực vươn tay, gõ ba cái.
"Cộc, cộc, cộc!"
"....." Trong phòng không ai lên tiếng.
"Cộc, cộc, cộc!" Cậu lại gõ, sau đó lớn tiếng nói, "Ba, mẹ, sáng sớm đừng có mà làm chuyện không phù hợp với trẻ em, mau dậy đi, mau mở cửa cho con!"
"....." Trong phòng vẫn không có ai lên tiếng.
Mặc Thiên Tân nghi hoặc nhíu mày, vươn tay ra, chậm rãi vặn tay cầm, vừa lặng lẽ mở cửa, vừa nhỏ giọng nói, "Excuse me? Con vào đây!"
Cửa phòng chậm rãi mở ra, cậu đứng ở cửa nhìn gian phòng không có một bóng người.
Không có ở đây?
Sáng sớm hai người không ở trong phòng ân ân ái ái, lại chạy đi phong lưu khoái hoạt ở đâu rồi?
"Thổ bao tử!" Cậu lớn tiếng gọi.
Thổ Nghiêu vẫn đi theo sau cậu tới gần, khẽ cúi đầu, nói, "Tiểu thiếu gia, cậu có gì phân phó?"
"Ba với mẹ đâu? Chú biết hai người họ đi đâu không?" Mặc Thiên Tân hỏi.
"Không biết!" Thổ Nghiêu máy móc trả lời.
"Không biết, vậy còn không mau đi tìm!"
"Nhưng điện hạ phân phó tôi, không thể rời khỏi tiểu thiếu gia!"
Mặc Thiên Tân khó ch