Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau

Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau

Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật

Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015

Lượt xem: 1343735

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3735 lượt.

ắng, thì phải biết tự chăm sóc mình tốt, hiểu chưa?" Anh liên tục dặn dò.
"Vâng con biết rõ rồi !" Mặc Thiên Tân khẽ gật đầu.
"Vậy con nghỉ ngơi đi, ba đi xem mẹ con chút!" Mặc Tử Hàn nói xong, liền nhẹ nhàng vuốt vuốt đỉnh đầu của cậu, sau đó xoay người.
"Ba, ba đã hứa với con không được nói mẹ đâu nhé!"
"Yên tâm đi, nam tử hán đại trượng phu, nhất ngôn ký xuất. . . . . ."
"Tứ Mã Nan Truy!"
Khóe miệng Mặc Tử Hàn hơi cười cười, Mặc Thiên Tân nhìn thấy anh đi ra khỏi phòng sau đó mới từ từ nằm xuống, mắt nhìn lên trần nhà cao.
Trái tim đã hết đau, thân thể cũng không có vấn đề gì, thật tốt quá. . . . . . Mình vẫn còn sống.
Nhưng liệu nó còn có thể sống được bao lâu? Trái tim này còn có thể đập được bao lâu nữa?
Chợt, cậu nắm chặt lọ thuốc trong tay, trên mặt gợi lên một nụ cười chua chát.
"Không sao. . . . . . Ta không sợ. . . . . . Không sao. . . . . . Ta không sợ. . . . . ."
"Dù sao ta đã thỏa mãn, ta đã lấy được đầy đủ hạnh phúc, không có chuyện gì. . . . . . Ta không sao . . . . . ."
"Coi như mình phải chết ngay tức khắc, mình cũng muốn mỉm cười cho tới phút cuối cùng. . . . ."
"Cuộc đời này. . . . . . Mình cũng không còn gì nuối tiếc!"
Cậu nhẹ giọng lầm bầm lầu bầu, sau đó khóe miệng khẽ run lộ ra một nụ cười vui vẻ, trong đôi mắt đen nháy tích tụ những giọt nước mắt chực lăn xuống.
※※※
Phòng ngủ chính
Tử Thất Thất từ buổi chiều đã cảm thấy mệt mỏi trở về phòng nghỉ ngơi, nhưng cô đã vô thức mà tiến vào trong mộng đẹp.
Ở trong mộng, cô mặc một chiếc váy màu trắng, trên trời rơi xuống vô vàn bông tuyết nhưng cô lại không cảm thấy rét chút nào. Cô vô thức đi về phía trước không có mục đích. Con đường trước mặt không giống như con đường bình thường. Nó cứ chạy thẳng mãi không có điểm dừng…………chợt truyền tới tai cô là giọng nói của Thiên Tân .
"Mẹ. . . . . . Mẹ. . . . . . Mẹ. . . . . ."
Tử Thất Thất theo hướng phát ra âm thanh tiến tới, lớn tiếng gọi to "Thiên Tân con ở đâu? Thiên Tân. . . . . . Thiên Tân con ở đâu? Trả lời mẹ đi! Thiên Tân. . . . . . Thiên Tân. . . . . ."
Đột nhiên phía trước mơ mơ hồ hồ phát hiện ra một vật thể đen nhánh, cô nghi ngờ cau mày, hốt hoảng chạy tới, khiếp sợ trợn to hai mắt.
Thì ra là cái vật thể đen nhánh đó là một cỗ quan tài, mà ở trong quan tài là khuôn mặt trắng bệch của Thiên Tân, lẳng lặng nằm ở nơi đó!
"Không. . . . . . Không. . . . . . Không. . . . . . Không cần ——"
Cô đột nhiên hô to, từ trong cơn ác mộng thức tỉnh!






Nụ hôn của em..... Là khởi nguồn động lực của anh!
Tử Thất Thất mở to đôi mắt tỉnh dậy, hơi thở của cô vô cùng rối loạn, trên trán đầy mồ hôi lạnh, hơn nữa còn không ngừng chảy ra, sắc mặt thì trắng bệch đến dọa người, thân thể không ngừng run rẩy.
Tại sao lại mơ như vậy?
Tại sao lại mơ thấy Thiên Tân nằm ở trong quan tài?
Không..... Không..... Không.....
Mặc Tử Hàn dịu dàng ôm Tử Thất Thất, bàn tay to từ đỉnh đầu cô trượt theo mái tóc dài xuống bên hông, sau đó không ngừng lặp lại động tác này, trấn an cô.
"Đừng sợ, chỉ là một cơn ác mộng thôi, không có chuyện gì..... Không có chuyện gì....." Anh nói thật nhẹ nhàng.
"Nhưng em lo lắng cơn ác mộng kia sẽ trở thành sự thật, nếu trở thành sự thật thì làm sao bây giờ? Em phải làm sao bây giờ? Em không muốn như vậy, em không muốn chuyện đó xảy ra, em không muốn..... Em không muốn..... Em không muốn....." Tử Thất Thất trong ngực anh hoảng sợ nói, trên người run rẩy lợi hại hơn.
Mặc Tử Hàn vòng chặt cánh tay, ôm chặt lấy cô hơn, sau đó nghi hoặc nói, "Em mơ thấy ác mộng gì? Đáng sợ như vậy sao?"
"Đúng vậy, thật đáng sợ, em mơ thấy....." Tử Thất Thất chần chờ dừng lại, nắm chặt vạt áo anh, nói, "Em mơ thấy Thiên Tân nằm ở trong quan tài..... Em mơ thấy nó....." Cô dừng lại, thủy chung cũng không muốn nói ra chữ "chết" kia, giống như khi cô vừa nói ra chữ này, Thiên Tân thật sự sẽ chết.
Mặc Tử Hàn nghe vậy, tay đang vuốt ve tóc cô liền ôm chặt lấy thân thể cô, sau đó kiên định nói bên tai cô, "Sẽ không, Thiên Tân không sao hết, người ta không phải thường nói mơ đều ngược lại với sự thật sao? Thế nên Thiên Tân không có việc gì, nó tuyệt đối sẽ không có việc gì, em yên tâm đi, anh sẽ làm mọi thứ để Thiên Tân sống khỏe mạnh!"
Tử Thất Thất nghe anh nói, hai tay cũng ôm chặt lấy anh.
Nếu.....
Cô nói là nếu.....
Nếu anh thật sự tìm được trái tim người sống thích hợp với Thiên Tân, thật sự có thể cứu Thiên Tân, vậy cô..... Còn kiên trì với niềm tin của bản thân nữa không? Cô có thể phản đối anh được nữa không? Cô còn có thể làm được ư?
"Em muốn đi xem Thiên Tân!" Cô khẽ nói rồi đẩy anh ra, tựa như trốn tránh không dám nhìn vào mắt anh.
Mặc Tử Hàn thấy cô muốn đi, vội vàng bắt lấy tay cô.
"Đừng đi!" Anh hô lên.
Tử Thất Thất nghi hoặc nhíu mày, hờ hững ngẩng đầu, "Tại sao không để em đi?"
"Bởi lúc anh đưa Thiên Tân về, nó đã ngủ, đừng quấy rầy nó nữa!" Mặc Tử Hàn bình tĩnh nói, hoàn mĩ che dấu bối rối trong lòng mình.<