Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 1343722
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3722 lượt.
rời đi, khóe miệng không khỏi hơi nâng lên, lộ ra nụ cười nhạt.
Không nghĩ tới em trai của anh máu lạnh vô tình, cũng sẽ quan tâm người như vậy, thì ra trong người nó còn có chút nhân tính, nó chưa có hoàn toàn biến thành ma quỷ, nhưng nếu như chuyện này mà bị Tử Thất Thất phát hiện, không biết sẽ biến thành cái dạng gì đây? Hai người bọn họ mới vừa có được hạnh phúc, lại muốn phá hủy sao?
"Ai. . . . . ." Anh thở dài, trong lòng có trăm ngàn mối nghi ngờ, nhưng bây giờ quan trọng nhất là cứu Thiên Tân.
Anh thân là bác của Thiên Tân, làm sao có thể để cho nó chết đây?
※※※
Cửa phòng ngủ
Tử Thất Thất ngần ngại đứng ở cửa phòng Mặc Thiên Tân, trên người mặc chiếc áo ngủ hồi sáng, mái tóc thật dài xõa tự nhiên, hơn nữa khuôn mặt cũng hơi tái nhợt, cho nên cả người nhìn qua, có cảm giác giống hung thần lúc nửa đêm .
Cô muốn đem mọi chuyện nói cho Thiên Tân sao? Cô có nên nói không?
Nhưng đứa bé kia đã chịu đựng quá nhiều đau khổ , còn muốn cho nó lo lắng thêm chuyện này sao ? Hơn nữa đối với một người làm mẹ mà nói, có một ít hi vọng, cũng là động lực hấp dẫn a, tựa như Hỏa Diễm nói vậy, cô là một người mẹ vì cứu con trai của mình, chịu một chút xíu tội nghiệt thì có làm sao? Nhưng tấm lòng thiện lương của cô lại cảm thấy cực kỳ buồn, rất khó chịu, rất là loạn. . . . . .
Rốt cuộc nên làm sao mới phải?
Nói ?
Hay không nên nói?
"Rắc rắc!"
Cửa phòng đột nhiên mở ra, bóng dáng nho nhỏ của Mặc Thiên Tân xuất hiện ở cửa phòng.
Cậu kinh ngạc nhìn Tử Thất Thất, nghi ngờ nói "Mẹ, mẹ ở đây làm gì? Tại sao không đổi bộ quần áo khác vậy? Dọa chết người!"
"Mẹ . . . . ." Tử Thất Thất hốt hoảng mở miệng, "Mẹ . . . . . mẹ. . . . . . mẹ. . . . . ." không biết lặp lại bao nhiêu lần , âm thanh càng lúc càng nhỏ hơn, mà hai mắt càng ngày càng hốt hoảng.
"Mẹ? Mẹ làm sao vậy? Sao lại ấp a ấp úng? Mẹ muốn nói gì sao ?" Mặc Thiên Tân xem chừng dáng vẻ cô, nghi ngờ hỏi.
"Không có. . . . . . Không có gì , không có sao!" Tử Thất Thất mở miệng cười.
"Không có gì?" Mặc Thiên Tân cau mày nhìn chằm chằm mặt của cô, nhìn thế nào cũng không giống bộ dạng không có chuyện gì, "Mẹ, chẳng lẽ mẹ bị cha tìm được, sau đó lại bị ba. . . . . . xiên xiên vòng vòng rồi hả?" Cậu đoán hỏi.
"Tiểu tử thúi, chớ có nói hươu nói vượn!" Tử Thất Thất theo thói quen mắng, mà mới vừa rồi sắc mặt còn hốt hoảng, đã biến mất trong nháy mắt.
"Không phải như thế sao?" con mắt của Mặc Thiên Tân ở trong hốc mắt vòng một vòng, sau đó tiếp tục đoán "Không lẽ mẹ chọc giận ba , sau đó bị ba đuổi ra khỏi phòng, cuối cùng chỉ có thể đến nơi này tìm kiếm an ủi của con?"
"Con . . . . ." Cái trán Tử Thất Thất rối rắm, tức giận nói "Con còn nói hưu nói vượn nữa, mẹ liền đem miệng con may lại!"
"Vậy mẹ nói đi, rốt cuộc mẹ sao vậy? Mẹ hấp tấp đứng ở cửa phòng của con, còn ấp a ấp úng, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện lớn gì rồi? Nói đi nói đi, con rửa lỗ tai cung kính lắng nghe!" Mặc Thiên Tân ngửa đầu nhìn mặt của cô, bộ dáng tự đại .
Tử Thất Thất nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại của cậu, nghĩ đến bệnh tình nó suy yếu cấp tốc , nghĩ đến lời Mặc Tử Hàn vừa nói với cô, cảm giác hốt hoảng đột nhiên lại dâng lên trong lòng. Cô không muốn lừa gạt con, không muốn để nó không hay biết gì, cho nên cô thu hết can đảm, chậm rãi mở miệng "Thiên Tân, thật ra thì. . . . . ."
"Tiểu thiếu gia!"
Thanh âm đột nhiên chen vào, kịp thời cắt đứt lời nói của Tử Thất Thất .
Mặc Thiên Tân cùng Tử Thất Thất kinh ngạc quay đầu, nhìn Hỏa Diễm đi tới .
Hai tay của Tử Thất Thất đột nhiên nắm chặt, khẩn trương nhìn anh ta.
Mặc Thiên Tân nghi hoặc nhìn anh ta nói, "Anh kêu tôi làm gì?"
"Tiểu thiếu gia!" Hai chân Hỏa Diễm dừng ở trước mặt của cậu, hai mắt cũng không có nhìn mặt cửa Tử Thất Thất, thật bình tĩnh giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra, "Tôi tới là muốn thay điện hạ chuyển vài lời đến tiểu thiếu gia, điện hạ nói bắt đầu từ hôm nay, phu nhân sẽ ở phòng của tiểu thiếu gia, hơn nữa muốn tôi bảo vệ phu nhân 24h, cho nên nếu tiểu thiếu gia và phu nhân có chuyện gì, cũng có thể giao phó cho tôi !"
"Hử? ? ?" Mặc Thiên Tân phát ra giọng nghi ngờ.
Ba muốn mẹ ngủ cùng cậu? Tại sao?
Chẳng lẽ lời nói của cậu ba đã nghe lọt lỗ tai, cho nên muốn thi triển phương pháp vừa lùi vừa tiến? Thỉnh thoảng xa lánh, thỉnh thoảng dây dưa?
Nhưng thật kỳ quái, tại sao cậu cảm thấy không khí có cái gì không đúng? Xem mặt mẹ hốt hoảng như vậy, giống như đang xảy ra chuyện lớn vậy, chẳng lẽ ba đem chuyện cậu té xỉu nói cho mẹ nghe, cho nên mẹ mới có thể hốt hoảng như vậy? Cho nên mới đáp ứng mẹ tới ngủ cùng cậu sao? Cảm giác thế nào . . . . . . Cũng có chút là lạ?
"Mẹ, cuối cùng mẹ và ba đã xảy ra chuyện gì? Chẳng lẽ cãi nhau thật? Hay còn có chuyện gì khác? Không thể nói với con sao? Con không thể biết sao? Nhất định phải giấu giếm con sao?" Cậu không ngừng hỏi , chân mày thật sâu nhíu lên, lộ ra bộ mặt tội nghiệp ,
Tử Thất Thất nghe cậu nói, nhìn mặt của cậu, trong lòng không khỏi có chút dao động.
Phải nói với nó sao?
Thật