Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 1343726
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3726 lượt.
ỉ có thể từ từ bị anh ta lôi kéo đi ra khỏi phòng, mà tại thời điểm cửa phòng bị đóng, cô như cũ lớn tiếng nói, "Mặc Tử Hàn, chẳng lẽ anh muốn cho tay Thiên Tân nhiễm máu tươi sao? Chẳng lẽ anh cũng muốn nó giống như anh, lưng đeo nợ máu sao?"
"Ầm ——" một tiếng, cửa phòng nặng nề đóng.
Mặc Tử Hàn hai mắt đau buồn nhắm lại, bên tai quanh quẩn lời nói cuối cùng của Tử Thất Thất.
Anh cũng không muốn cho Thiên Tân đi trên con đường của anh, nhưng mà anh hiện tại. . . . . . Đã không còn đường lui.
. . . . . .
Ngoài cửa phòng
Tử Thất Thất nhìn chằm chằm Hỏa Diễm ngăn ở cửa, hai mắt hơi dời đi nhìn cửa phòng phía sau anh ta, chân mày thật sâu cau chặt, gương mặt tức giận.
"Anh tránh ra, tôi còn có lời muốn nói cùng anh ấy!" Cô lạnh giọng ra lệnh.
Cô muốn thuyết phục anh, cô không thể để cho anh làm việc gì sai!
"Thật xin lỗi phu nhân, ta không thể để cho cô đi vào, hơn nữa. . . . . ." Anh hơi dừng lại một chút, mới vừa bọn họ ở trong phòng nói, anh mơ hồ nghe được một chút, anh biết rõ thân là thuộc hạ không nên nhiều lời, nhưng anh lại mở miệng nói, "Hơn nữa quyết định của điện hạ, là cho dù ai cũng không thể thay đổi, phu nhân ngươi buông tha đi!"
"Tôi không buông, anh cho tôi vào đi, tôi nhất định có thể thuyết phục anh ấy!" Tử Thất Thất kiên định, hai mắt nhìn cửa phòng đóng chặt.
Mặc dù cô căn bản cũng không có bất kỳ lời nói gì đi thuyết phục Mặc Tử Hàn, nhưng là cô chưa nghĩ buông tha, cô rất muốn cứu Thiên Tân, nhưng cô không thể để cho Thiên Tân lưng đeo tội nghiệt như vậy, cô rất rõ nội tâm Thiên Tân, cô rất hiểu con trai của mình, nếu như nó biết trái tim của mình là dùng trái tim người sống thay thế, nếu như nó biết là bởi vì mình mà hại chết một người, như vậy nó nhất định sẽ tự trách, nó sẽ tự trách cả đời. Khi đó, nó sẽ không vui vẻ như hiện tại, sẽ không hạnh phúc như hiện tại, càng không mỉm cười. Cô không cần con trai của mình sống trong thống khổ, cô không muốn nhìn chuyện như vậy xảy ra.
"Phu nhân!" Hỏa Diễm đột nhiên nhẹ nhàng kêu cô một tiếng, trong thanh âm không có lạnh băng thường ngày, nhàn nhạt phủ lên một tầng dịu dàng.
Tử Thất Thất chợt cả kinh, hai mắt nhìn mặt của anh ta.
"Phu nhân!" Hỏa Diễm hơi cúi đầu, còn gọi là một tiếng, sau đó mới nhẹ giọng nói, "Thuộc hạ dám can đảm hỏi một câu, ngươi thật không muốn cứu tiểu thiếu gia sao? Ngươi thật nhẫn tâm nhìn cậu ấy chết sao?"
". . . . . ." Tử Thất Thất khiếp sợ, trầm mặc vô ngữ.
"Nếu phu nhân cũng không hi vọng tiểu thiếu gia chết, vậy tại sao còn phải phản đối cách làm điện hạ? Nếu như cô cảm thấy tiểu thiếu gia biết chuyện này, cậu sẽ không an lòng cả đời, như vậy cô có nghĩ qua, này đem sự kiện này giấu giếm tiểu thiếu gia?"
Tử Thất Thất trợn to cặp mắt, "Anh để cho tôi lừa gạt Thiên Tân?"
"Lời nói dối có ý tốt, cũng là một loại hạnh phúc, huống chi. . . . . . Đó là con trai của cô, là cô mang thai mười tháng, cũng tân tân khổ khổ dưỡng dục sáu năm, coi như vì cậu ấy, giấu giếm một ít chuyện có cái gì không được? Coi như vì cậu ấy, lừa gạt cậu ấy một lần như thế nào? Coi như vì cậu ấy, lưng ngươi đeo một chút tội nghiệt. . . . . . cũng không có việc gì? Nếu như ngươi là mẹ của tiểu thiếu gia, làm những chuyện này cho cậu ấy, chẳng lẽ không thể?" Hỏa Diễm nhẹ giọng nói xong, hai mắt nhìn cô dao động ánh mắt.
"Kẻ điên. . . . . . Kẻ điên. . . . . ." Tử Thất Thất hoảng sợ nỉ non, hai chân không ngừng lui về phía sau, sau đó chỉ vào Hỏa Diễm cùng người bên trong cửa phía sau anh ta, nói, "Các người đều là kẻ điên. . . . . . Các người toàn bộ đều là kẻ điên. . . . . . Cư nhiên không đem tính mạng của người khác là mạng. . . . . . Cư nhiên để cho tôi giúp các ngươi giết người. . . . . . Kẻ điên. . . . . . Kẻ điên. . . . . . Các ngươi toàn bộ cũng điên rồi!" Lưng của cô đụng vào tường, sau đó xoay người, nhanh chóng chạy đi.
"Phu nhân!" Hỏa Diễm tiến lên một bước, cũng là không có đuổi theo.
Cô nói không sai, bọn họ là kẻ điên, ở trong hắc đạo mỗi người đều là kẻ điên, nếu như bọn họ không hung ác, không mạnh tay, như vậy người chết chính là bọn họ. Bọn họ cũng không có cách nào mới đi tới bước này, nếu như có thể, người nào lại lựa chọn con đường không có lối về?
. . . . . .
Trong phòng
Mặc Tử Hàn cao ngạo ngồi ở bên giường, gương mặt hắn u sầu, chân mày khóa lại, hai mắt nhắm thật chặt, bên tai là không ngừng vang lên lời nói cuối cùng của Tử Thất Thất
"Mặc Tử Hàn, chẳng lẽ anh muốn cho tay Thiên Tân nhiễm máu tươi sao? Chẳng lẽ anh cũng muốn nó giống như anh, lưng đeo nợ máu sao?"
Nợ máu?
Anh không muốn tàn nhẫn như vậy, nhưng anh không thể không tàn nhẫn.
Từ khi sinh ra, anh chưa cho Thiên Tân tình thương của một người ba, cũng chưa chăm sóc nó một ngày. Thân là ba, anh muốn dùng gấp đôi tình yêu tới bồi thường, nhưng là ông trời không cho anh cơ hội. Thế nhưng tàn nhẫn đoạt được tính mạng của con trai anh, anh không thể trơ mắt nhìn nó chết, anh không thể trơ mắt nhìn nó chịu thống khổ hành hạ, cho nên điều duy nhất anh có thể làm, duy nhất có thể bồi t