Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 1343702
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3702 lượt.
iên Tânế.
"Nơi này là nhà anh, anh muốn ngồi đâu thì ngồi!" Mặc Thâm Dạ vẻ mặt đắc ý.
"Dựa theo phương hướng chủ vị, nam trái nữ phải, anh có hiểu hay không?"
"Anh không sao cả, dù sao em cũng rất rõ anh là đàn ông hay phụ nữ mà!"
"Anh. . . . . ." Phương Lam giận giữ nhìn chằm chằm hắn.
Hắn làm sao lại không biết xấu hổ như vậy? Quả thực vô lại, nhưng nếu như cô hiện tại chạy tới ngồi bên cạnh Thiên Tân, hắn nhất định sẽ cùng tới, giống như lần trước ở trên taxi vậy.
Quên đi, không nhìn hắn, coi hắn như không khí đi!
Tử Thất Thất và Mặc Thiên Tân nhìn bộ dáng hai người, len lén cười trộm.
Không nghĩ tới trên thế giới này còn có người có thể làm cho Phương Lam quỷ nha đầu này không thể làm gì, quả nhiên, có vật này tất có vật khắc, những lời này nói vô cùng đúng.
"Dùng đi!" Mặc Tử Hàn bỗng nhiên lạnh lùng mở miệng, đầu tiên cầm đũa lên, mà khăn tay màu lam quấn tay phải cầm đũa của hắn lỏng lẻo , khi hắn cầm lấy đũa liền động đến vết thương làm vỡ miệng, máu tươi từ từ thấm đỏ khăn tay, nhưng là trên mặt của hắn vẫn lạnh lùng, thật giống như một chút cũng không cảm giác được đau đớn, hoàn toàn thờ ơ.
"Anh bị thương?" Tử Thất Thất đột nhiên bối rối mở miệng, lo lắng hỏi thăm, "Làm sao vậy?"
Mặc Tử Hàn thu hết vẻ khẩn trương của cô vào mắt, trong lòng hờ hững nảy lên một dòng nước ấm.
Cô ấy vẫn giống trước kia, vừa nhìn thấy hắn bị thương, liền khẩn trương, lo lắng, bối rối !
"Anh không sao!" Hắn nhẹ giọng trả lời.
"Đang chảy máu kia, còn nói không có chuyện gì? Anh không cảm thấy đau sao?" Tử Thất Thất đột nhiên tức giận chất vấn.
"Không đau, thật không có chuyện gì mà!" Mặc Tử Hàn lại một lần nữa trả lời, khóe miệng khẽ nhếch lên muốn cô an tâm.
"Ai. . . . . ." Phương Lam đột nhiên nhẹ giọng than thở, sau đó làm ra vẻ nói, "Anh không đau, nhưng là có người đau lòng a. . . . . . Ngu ngốc!"
Không muốn. . . . . . Không muốn. . . . . . Không muốn. . . . . . !
Đau lòng?
Nghe thấy hai chữ chói tai này, gò má Tử Thất Thất trong nháy mắt đỏ ửng, khuôn mặt lúng túng , mà người nào đó ngồi ở ghế chủ vị, lại có chút kinh ngạc, sau đó khóe miệng hờ hững nở nụ cười vui vẻ.
Tử Thất Thất cúi thấp đầu, sau đó tức giận quay đầu, chân nhấc lên, đá mạnh tới bắp chân người nào đó.
"A!" Phương Lam đau đớn hét lên.
Mặc Thiên Tân một mình ngồi ở chỗ đó, hai mắt nhìn Phương Lam, lại nhìn Tử Thất Thất, rồi nhìn Mặc Tử Hàn, cuối cùng lại nhìn Mặc Thâm Dạ, sau đó khóe miệng mở lớn, vui vẻ cười trộm.
"Hắc hắc hắc. . . . . . Hắc hắc hắc. . . . . ."
Bốn người cũng nghe được tiếng cười của Mặc Thiên Tân, dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn về phía hắn.
"Thiên Tân, con cười cái gì? Có cái gì buồn cười hả?" Tử Thất Thất mở miệng nghi hoặc hỏi.
"Hắc hắc hắc. . . . . ." Mặc Thiên Tân miệng không khép nổi, hắn vui vẻ nói, "Bởi vì con cao hứng a, cho nên liền không nhịn được cười!"
"Cao hứng?"
"Cao hứng?"
"Cao hứng?"
"Cao hứng?"
Bốn người đồng thanh.
"Ừ!" Mặc Thiên Tân dùng sức gật đầu, càng thêm vui vẻ nói, "Con thật là cao hứng, cực kỳ cao hứng, hôm nay là ngày con cao hứng nhất, ha ha ha!"
Bốn người vẫn nghi ngờ, nhìn lẫn nhau, sau đó lại một lần nữa đồng thanh:
"Có cái gì mà cao hứng ?"
"Có cái gì mà cao hứng ?"
"Có cái gì mà cao hứng ?"
"Có cái gì mà cao hứng ?"
Mặc Thiên Tân buông đũa xuống, hai mắt quét tới khuôn mặt mỗi người, ghi tạc bộ dáng này của bọn họ vào trong lòng, sau đó nói, "Con cao hứng, là bởi vì người một nhà của con rốt cục đoàn tụ rồi, hơn nữa ba với mẹ ân ân ái ái như vậy, mẹ tiểu Lam với bác cả trai tài gái sắc như vậy, thật sự hạnh phúc, con thật quá hạnh phúc rồi, vô cùng vô cùng hạnh phúc!"
Ân ân ái ái?
Tử Thất Thất cùng Mặc Tử Hàn quay đầu nhìn nhau cùng đỏ mặt.
Trai tài gái sắc?
Phương Lam cùng Mặc Thâm Dạ cũng quay đầu nhìn nhau, nhưng là Phương Lam lại hung hăng nhìn chằm chằm hắn, Mặc Thâm Dạ thì cười gian.
"Con quyết định. . . . . ." Mặc Thiên Tân đội nhiên đứng lên ghế nói, "Trưa mai chúng ta cũng phải mặc thật đẹp, sau đó cùng chụp ảnh gia đình!"
"Ảnh gia đình?"
"Ảnh gia đình?"
"Ảnh gia đình?"
"Ảnh gia đình?"
Bốn người lại đồng thanh, rồi lại nhìn nhau, trong lòng tràn đầy hạnh phúc ấm áp.
Đây thật là tốt chú ý, hơn nữa nhiều người như vậy cùng nhau chụp ảnh gia đình, là thể nghiệm mà bọn họ chưa bao giờ trải qua.
"Không sai, ngày mai năm người chúng ta nhất định phải cùng nhau chụp ảnh gia đình, một người không thể thiếu, đây là con. . . . . . Mặc gia tiểu thiếu gia ra lệnh!" Mặc Thiên Tân lên giọng, cười tươi lớn tiếng ra lệnh.
"Được!"
"Được!"
"Được!"
"Được!"
Bốn người cùng gật đầu, trên mặt là nụ cười sáng lạn, mà trong lòng không tự chủ ảo tưởng lúc chụp ảnh, cảm thấy hạnh phúc, trước giống như quả bóng nhỏ, rồi bắt đầu bành trướng càng lúc càng lớn.
"Chúng ta ngoéo tay, nếu như ngày mai người nào vắng mặt, chính là con rùa đen nhỏ, tiểu vương bát, tiểu đản đản!" Mặc Thiên