Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 1343703
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3703 lượt.
Tân vươn ngón út ra.
Mặc Tử Hàn, Tử Thất Thất, Mặc Thâm Dạ, Phương Lam, bốn người cùng vươn ngón út ra, móc lại với nhau, sau đó năm người cùng nhau nói.
"Ngoéo tay. . . . . . Treo ngược. . . . . . Một trăm năm. . . . . . Không thay đổi!"
"Ngoéo tay. . . . . . Treo ngược. . . . . . Một trăm năm. . . . . . Không thay đổi!"
"Ngoéo tay. . . . . . Treo ngược. . . . . . Một trăm năm. . . . . . Không thay đổi!"
"Ngoéo tay. . . . . . Treo ngược. . . . . . Một trăm năm. . . . . . Không thay đổi!"
"Ngoéo tay. . . . . . Treo ngược. . . . . . Một trăm năm. . . . . . Không thay đổi!"
Ước định từ giờ phút này bắt đầu, khoảng cách trưa mai, còn có mười bảy giờ. . . . . .
※※※
Sau khi ăn xong
Phương Lam cùng Mặc Thiên Tân trở về phòng tiếp tục tán gẫu, Mặc Thâm Dạ rầu rĩ chỉ có thể trở về phòng của mình, tiếp tục suy nghĩ tìm cơ hội khiến Phương Lam tha thứ cho hắn, mà Mặc Tử Hàn đi trở về phòng của mình, chuẩn bị xử lý công việc ngày mai, để trống thời gian chụp ảnh, mà Tử Thất Thất còn lại là len lén cầm hòm thuốc, đi tới trước cửa phòng Mặc Tử Hàn, do dự muốn gõ cửa, rồi lại chần chờ thu tay về, sau đó lại lần nữa vươn tay muốn gõ cửa, rồi lại bối rối thu trở lại, cứ như vậy lặp đi lặp lại. . . . . . Không có biện pháp.
"Hô. . . . . ." Cô nhìn cửa phòng rồi thở ra một hơi dài.
Không có gì phải sợ, đi vào thì sẽ như thế nào? Hơn nữa người đàn ông kia, nhất định lại sẽ giống như khỉ ở khách sạn Rich, hoàn toàn chẳng ngó ngàng gì tới vết thương, cứ mặc cho nó như vậy, sau đó để nó vỡ ra, nhiễm trùng, rồi đợi nó tự nhiên khôi phục.
Chẳng lẽ hắn là người vượn từ rừng rậm nguyên thủy đi ra sao? Cho dù là người vượn cũng sẽ tự tìm thuốc để đắp vào vết thương chứ?
Ai. . . . . . Quả nhiên hắn ngay cả người vượn cũng không bằng.
Không cách nào yên tâm, Tử Thất Thất chần chờ một lúc, rốt cục lấy tất cả dũng khí, vươn tay, nhắm mắt lại, dùng sức gõ ba cái.
"Cộc, cộc, cộc!"
". . . . . ." Bên trong phòng không người nào lên tiếng.
Tử Thất Thất nghi hoặc nhìn cửa phòng, khẽ chau mày.
Không đúng nha! Hỏa Diễm rõ ràng nói hắn trở về phòng xử lý công tác nha, làm sao lại không có ai đáp lại đây? Chẳng lẽ là ngủ rồi? Không phải là chảy máu quá nhiều, chết rồi chứ? Không đến mức vậy chứ?
"Cộc, cộc, cộc!" Cô lại gõ ba cái.
". . . . . ." Bên trong phòng vẫn không người nào đáp lại.
Chuyện gì xảy ra?
Tử Thất Thất mày nhíu chặt, cô ôm chặt cái hòm, sau đó dùng một tay khác nắm tay cầm cửa, thử xoay xoay , chỉ nghe "cạch" một tiếng, cửa phòng cư nhiên bị mở ra.
"Em vào nhé. . . . . ." Cô nhẹ giọng nói, sau đó liền thò đầu lén lén lút lút đi vào.
Hai chân đứng ở bên trong gian phòng, hai mắt quét bốn phía, trên quầy ba bày đặt một chai rượu trốn trơn cùng một ly rượu không, trên bàn trà bày đặt một chiếc Laptop cùng một đống văn kiện thật dầy, bên giường xốc xếch để quần áo Mặc Tử Hàn mặc hôm nay với điện thoại di động, mà ở phía sau cô, từ trong phòng tắm truyền đến tiếng nước chảy róc rách.
Hắn đang tắm?
Tử Thất Thất từ từ xoay người, đồng thời tiếng nước chảy trong phòng tắm đột nhiên dừng lại, cửa phòng tắm đột nhiên bị kéo ra, Mặc Tử Hàn lõa thể đứng đó, kinh ngạc nhìn cô.
"A ——" Tử Thất Thất thét chói tai, nhanh chóng nhắm chặt hai mắt, xoay người.
Mặc Tử Hàn khẽ nhíu mày, đi ra khỏi phòng tắm, đi qua Tử Thất Thất, đứng ở bên giường, cầm lấy áo ngủ đặt ở đầu giường thượng.
Tử Thất Thất hai tay nắm chặt hòm thuốc, hai mắt nhắm chặt, khẩn trương căn bản không thấy được hắn đã tới trước mặt cô.
"Sao em lại tới đây? Tìm anh có việc hả? Không phải là. . . . . . Em muốn hấp dẫn anh chứ?" Mặc Tử Hàn nhẹ giọng mở miệng, nhìn chằm vào khuôn mặt đỏ bừng của cô.
Hấp dẫn?
Tử Thất Thất giận giữ mở hai mắt ra, đột nhiên thấy hắn đứng ở trước mặt của mình, bị hù dọa lùi về sau, sau đó quét một vòng toàn thân của hắn, nhìn hắn đã mặc áo ngủ vào, trong nháy mắt thở phào nhẹ nhõm, sau đó âm thầm hít một hơi, giơ cái hòm trong tay lên, nói, "Em chỉ là muốn đem thứ này tới cho anh thôi, nhưng em gõ hai lần anh cũng không có trả lời, cho nên liền tự tiện tiến vào!"
Mặc Tử Hàn nhìn hòm thuốc trong tay cô, khẽ mỉm cười.
"Em đang lo lắng cho anh ư?" Hắn hỏi, nhưng là giọng nói lại khẳng định .
"Em. . . . . . Em chỉ là không muốn để người khác không biết tự chiếu cố bản thân mà thôi!" Tử Thất Thất tìm bậc thang cho mình xuống.
"A. . . . . ." Mặc Tử Hàn cười khẽ, "Phải không? Thì ra là em quan tâm tới người khác vậy a?"
"Đó là đương nhiên, anh cho rằng ai cũng là động vật máu lạnh không tim không phổi giống như anh sao?" Tử Thất Thất không tự chủ liền mở miệng chửi hắn.
"A. . . . . ." Mặc Tử Hàn lại cười khẽ, sau đó nói, "Em đã có tâm lại nhiệt tình như vậy, không bằng em băng bó giúp anh đi, vừa nãy bị dính một ít nước lúc tắm, tựa hồ lại chảy máu."
"Cái gì?" Tử Thất Thất bỗng nhiên khẩn trương, vội vàng cầm lấy tay của hắn.
Cái khăn buộc lỏng đã hoàn toàn thấm ướt, cô cuống quít cởi ra, nhìn bàn tay của hắn, bởi vì bị dính nước, cho nên vết t