XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau

Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau

Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật

Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015

Lượt xem: 1343698

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/3698 lượt.

hương vô cùng đỏ lòm, ngay cả thịt bên dưới cũng nhìn thấy rõ ràng, hơn nữa ở trên vết thương còn giữ lại mảnh ly vỡ, khiến cho máu đỏ tươi còn đang không ngừng trào ra ngoài.
"Anh. . . . . . Anh rốt cuộc đã làm gì vậy, tại sao tay lại biến thành như vậy?" Cô bối rối hỏi, vội vàng kéo hắn ngồi lên giường, mở hòm thuốc trên tay ra.
"Anh chỉ là không cẩn thận đập vỡ một ly rượu thôi!" Mặc Tử Hàn nhẹ giọng trả lời.
"Đập vỡ? Đập vỡ ly rượu sao lại giữ lại nhiều mảnh ly vỡ trên tay thế được? Em thấy là anh bóp nát cái ly a?" Cô cau mày suy đoán.
"Em thật thông minh, em làm sao biết được?" Mặc Tử Hàn so sánh hỏi.
"Em trước kia cùng tiểu Lam từng đọc qua y dược, dĩ nhiên có thể nhìn ra!"
"Em trước kia đọc qua y dược?"
"Ừ!"
"A. . . . . . Thật không nhìn ra, phụ nữ bạo lực giống như em, cũng có thể làm bác sĩ, thật đúng là có chút kinh khủng!" Mặc Tử Hàn không khỏi trêu ghẹo, tâm tình đặc biệt tốt.
Tử Thất Thất nghe được lời của hắn, đột nhiên ngẩng đầu, hung hăng nhìn chằm chằm hắn.
"Khụ!" Mặc Tử Hàn lúng túng ho nhẹ, nói, "Câu lúc nãy, anh rút lại!"
Tử Thất Thất lúc này mới thu hồi tầm mắt của mình, lại cúi đầu, lau vết thương, cũng thuần thục băng bó vết thương, ngắn ngủn mấy phút sau, vết thương đã dược băng bó kỹ, máu cũng không có tiếp tục chảy, nhưng Tử Thất Thất thao thao không ngừng nhắc nhở, "Bắt đầu từ hôm nay, cái tay này không được phép dính nước, không được phép dùng sức, không được phép làm việc, ngay cả viết chữ cũng không được, hơn nữa mỗi ngày phải thay thuốc, khoảng một tuần sau vết thương sẽ khép lại, còn nữa. . . . . . Phiền anh sau này đừng nên nữa tự mình hại mình nữa có được không? Sinh ra thân thể là cha mẹ, cho dù anh không cảm thấy đau, nhưng là cũng sẽ rất phiền toái a? Thật là không hiểu nổi anh, đã bị thương thành như vậy, tại sao còn có thể thờ ơ, thật giống như chuyện gì cũng không có xảy ra, chẳng lẽ anh cũng không có cảm giác đau sao? Anh không cảm giác được đau đớn sao? Ngươi là cái xác không hồn sao? Ai. . . . . . Thật là, cũng không phải là trẻ con 3 tuổi, tại sao luôn khiến người khác quan tâm như vậy? Tại sao thì không thể hảo hảo chiếu cố mình đây? Tại sao chính là. . . . . . Ngô. . . . . ."
Mặc Tử Hàn đột nhiên kéo cơ thể cô qua, hôn môi cô, che lại cái miệng đang thao thao bất tuyệt của cô.
"Ngô. . . . . . Ngô ngô ngô. . . . . ." Tử Thất Thất trợn to hai mắt nhìn hắn, hai tay dùng sức vỗ vào lưng hắn, nhưng là từ từ , động tác giãy dụa của cô mềm hóa, hai tay nhẹ nhàng leo lên lưng hắn, tùy ý hắn hôn, cũng phối hợp với nụ hôn của hắn.
Mặc Tử Hàn hai tay xuyên qua cái hông của cô, ôm lấy cô, sau đó khẽ dùng lực, tung mình đặt cô lên giường, hơn nữa càng mãnh liệt hôn cô, mút lấy mọi thứ trong miệng cô nuốt vào cổ họng của mình, nuốt vào trong bụng, mà bàn tay to thì tiến vào bên trong áo cô, khẽ vuốt ve thân thể cô, tiến lên phía trước, vuốt ve bộ ngực mềm mại của cô, đột nhiên. . . . . . Dục hỏa của hắn thiêu thân, phía dưới bắt đầu ức chế không được mà thức tỉnh, tay của hắn đi tới phía dưới thân thể cô, tiến vào trong đáy quần.
"A. . . . . ." Tử Thất Thất nhẹ giọng rên rỉ, cả người nóng lên.
Mặc Tử Hàn nghe được thanh âm của cô, đột nhiên trừng lớn hai mắt, dùng hai tay chống đỡ thân thể, đầu óc liền thanh tỉnh.
Hắn không thể đụng vào cô, hắn không thể khiến cô mang thai, hắn phải nhịn. . . . . . Nhất định phải nhịn!
Hắn chau mày, rời khỏi thân thể cô, sau đó nhanh chóng xoay người, lại một lần nữa xông ào vào phòng tắm, dùng nước lạnh dội sạch lửa nóng trong người.
Tử Thất Thất mờ mịt nằm ở bên giường, áo thì bị kéo lên, lộ ra cái bụng bằng phẳng, mà quần jean phía dưới cũng đã được cởi ra, kéo xuống một chút.
"A. . . . . ." Cô khẽ cười giễu cợt.
Thật không nghĩ tới hắn cũng sẽ có lúc nửa đường dừng xe, thì ra là hắn nói thật sự, hắn thật sẽ không đụng vào cô nữa, hắn thật đã quyết định dùng trái tim người sống phẫu thuật cho Thiên Tân, như vậy hắn có nghĩ tới hay không, nếu như để Thiên Tân làm phẫu thuật, nếu như Thiên Tân phẫu thuật thành công, như vậy cả nhà bọn họ sẽ như thế nào? Nếu Thiên Tân biết rõ chân tướng, nó nhất định sẽ thống khổ cả đời, nhất định sẽ tự trách cả đời, nhất định sẽ vĩnh viễn sống trong đau khổ, mà cô? Biết hắn khư khư cố chấp giết người, biết bản tính hắn tàn nhẫn như thế, cô vẫn có thể cho rằng chưa từng xảy ra chuyện gì, ở lại bên cạnh hắn sao? Cô còn có thể mỉm cười với lương tâm mình, ôn nhu với hắn, nói chuyện với hắn được sao?
Làm sao bây giờ?
Mắt thấy nhà sẽ tan nát. . . . . . Cô phải làm thế nào mới tốt?
Có biện pháp nào có thể không cần thương tổn một người, có thể cứu Thiên Tân? Có biện pháp nào có thể ngăn lại hành động điên cuồng của Mặc Tử Hàn, nhưng đồng thời cũng có thể giữ được mạng sống cho Thiên Tân?
Có biện pháp nào vẹn cả đôi đường không? Có sao? Có sao? Nếu có. . . . . . Ai nói cho cô biết?
Không muốn để Thiên Tân chết!
Không muốn dùng trái tim người sống!
Không muốn dùng phương pháp một mạng đổi một mạng này!
Nhưng là, cô chỉ có thể ở g