Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau

Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau

Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật

Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015

Lượt xem: 1342847

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2847 lượt.

sống chung với mẹ cháu, cháu nhất định sẽ phá hỏng chuyện của hai người, tốt nhất chú nên chuẩn bị sẵn tâm lý đi!”
“A...” Bách Hiên cười khẽ “Cháu muốn tuyên chiến với chú?”
“Đúng vậy!”
“Được, chú chấp nhận lời khiêu khích của cháu!”
“Hừ...Chú thua chắc rồi!”
“...”
Chiến tranh giữa hai người đàn ông có ánh trăng chứng giám chính thức bắt đầu...
※※※
Ngày tiếp theo.
Tối hôm đó.
Trong một biệt thự xa hoa kiểu Anh Quốc tụ tập những nhân vật hàng đầu của các ngành nghề, dù là hắc đạo hay bạch đạo hay chẳng là ai cả, chỉ cần có quyền là có thể được mời đến tòa nhà này, nhưng có chuyện cực kỳ lạ là tất cả mọi người đều không biết mục đích của bữa tiệc này...
Lúc này, Tử Thất Thất kéo cánh tay Bách Hiên, hai người cùng sóng bước tiến vào đại sảnh hoa lệ. Nhưng vừa bước vào lại có rất nhiều người đàn ông chú ý đến dáng người và khuôn mặt cô.
Cô vận trên người một thân sườn xám kiểu Trung Quốc, vừa vặn bao trùm lấy cơ thể cô, đồng thời cũng hiện ra thân hình cân xứng mà hai bên mạng sườn xẻ tà đến chân, từng bước đi mơ hồ để lộ đôi chân thon dài cùng nước da trắng nõn khiến tâm gan mọi người trở nên ngứa ngáy khó chịu. Nhưng điểm khiến mọi người chú ý nhất chính là khuôn mặt mỹ lệ của cô... Chiếc cằm hơi nhọn, đôi môi bạc anh, chiếc mũi nhỏ nhắn xinh xắn, đôi mắt trong veo, ngũ quan xinh xắn hình thành lên khuôn mặt của một mỹ nhân. Mà trên nước da trắng nõn lại có nhàn nhạt một lớp trang điểm mỏng, thật giống như một bức tranh thủy mặc mà còn tăng thêm vài phần sắc thái khiến người xem càng xem càng sáng ngời.
Thần Tiên xinh đẹp...chính là như thế này!
Tử Thất Thất xấu hổ nhìn ánh mắt của những người đàn ông kia, từ đáy lòng nổi lên sự chán ghét.
Sớm biết vậy cô đã không chọn bộ sườn xám này rồi.
Bởi vì sườn xám có thể dấu cả ngực lẫn lưng, với lại cô dựng thẳng cổ áo lên nên có thể hoàn toàn che được những dấu hôn trên người cô, nhưng lại không nghĩ rằng chính vì thế biến khéo thành vụng, trở thành tiêu điểm cho mọi người.
Đột nhiên, cô nhớ tới một câu nói mà Mặc Thiên Tân thường nói với cô: “Mẹ, Thượng Đế khi sáng tạo ra mẹ nhất định là đã quá nhàm chán, cho nên mới giở trò đùa thật lớn đối với mẹ, bởi vì ông trời cho mẹ một khuôn mặt mỹ lệ nhưng đồng thời cũng cho mẹ một tính nết hung ác, cho nên...câu “Trong ngoài không đồng nhất” tuyệt đối là dành riêng cho mẹ!”
Tiểu quỷ thối chết tiệt kia nói thật chuẩn, hiện giờ cô đã hiểu được cái gì gọi là “Trong ngoài không đồng nhất!”
Thật là muốn đánh người mà!
“Thất Thất...” Bách Hiên nghiêng đầu khẽ gọi cô.
“A?” Tử Thất Thất quay đầu lại nghi hoặc nhìn nhau.
“Em không sao chứ? Sắc mặt của em hình như có chút không được tốt?”
“Không...Em không sao! Có thể do nhiều quá làm em có chút căng thẳng.”
“Chúng ta qua bên kia đi, bữa tiệc bắt đầu rồi!” Bách Hiên nói xong liền chỉ vào một chỗ khuất ít người.
“Được!” Tử Thất Thất gật đầu đồng ý.
Hai người sóng vai làm rất nhiều người chú ý đến rồi bắt đầu những tiếng người xì xào bàn thán, nhưng cũng loáng thoáng một vài lời truyền đến tai cô.
“Người phụ nữ đó là ai?”
“Không biết!”
“Chưa từng thấy qua!”
“Thế nào? Lão già đã nhắm trúng cô ta rồi?”
“Hừ...Loại gái này không lọt được vào mắt tôi!”
“Vậy ông là...”
Không có gì, chỉ là khuôn mặt cô khi lớn lên rất giống Ngọc Nhi!”
“Ngọc nhi? Là ai thế? Người đã mất sao?”
“Không có j...”
“Nói một chút đi, để anh em ta cùng vui vẻ!”
“Im đi.”
“Được rồi được rồi!”
...
Loáng thoáng nghe được đoạn hội thoại kia, hai chân Tử Thất Thất bỗng dừng lại, cô khiếp sợ trợn trừng hai mắt.
Đột nhiên, cô quay người lại tìm kiếm những ngườ vừa nói chuyện kia, thế nhưng hình ảnh họ lẫn lộn vào trong đám người đi lại.
Kỳ lạ quá!
Có chuyện gì vậy?
Hình như cô nghe thấy có người gọi Ngọc Nhi. Làm sao họ biết cái tên này? Tại sao họ lại biết tên mẹ cô?
“THất Thất...Thất Thất...Thất Thất...”
Bách Hiên liên tục kêu tên cô, cuối cùng nắm chặt lấy tay cô lớn tiếng gọi “Thất Thất...Em làm sao vậy?”
“A?”
Tử Thất Thất lấy lại tinh thần, lúng túng nhìn anh sau đó giả vờ bình tĩnh nói “Không sao, không có chuyện gì đâu!”
Bách Hiên nhíu mày!
Từ lúc bắt đầu đi đã cảm giác cô không được bình thường, chẳng lẽ là do cô không quen với những bữa tiệc như thế này? Thế nhưng, anh lại cảm giác có gì đó không đúng.
“Chúng ta đi thôi.”
Tử Thất Thất thản nhiên cười rồi cầm lấy tay anh xoay người về phía trước tiếp tục bước, thế nhưng trong lòng lại tràn ngập bất an.
Chẳng nhẽ họ là bạn trước đây của mẹ sao? Dù sao bảy năm trước mẹ cô cùng có chút tiếng tăm, thế nhưng nội dung cuộc đối thoại kia sao lại khiến cô cảm thấy chuyện không hề đơn giản như vậy?
Là do cô nghĩ quá nhiều sao?
Hay là cô quá nhạy cảm rồi?
Quên đi...Không nghĩ nữa...Phiền phức quá....
Sau vài phút ngắn ngủi thì bữa tiệc cũng bắt đầu, nhạc trong đại sảnh bỗng dừng lại, âm thanh của mọi người cũng đột nhiên biến mất. Trong nháy mắt, toàn bộ đại sảnh trở nên im ngắt như tờ.
Chợt!
Từ tầng ha