Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 1343648
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3648 lượt.
hàng chạy xuống, đôi tay nắm thật chặt tay hắn, cảm thụ hắn ấm áp, cảm thụ hắn còn xúc cảm.
"Thiên Tân. . . . . . Bảo bối của mẹ, thật tốt quá. . . . . . Con rốt cuộc không có chuyện gì, thật tốt quá. . . . . ." Cô nghẹn ngào nỉ non, muốn dùng hai cánh tay của mình đem hắn ôm thật chặt vào trong ngực, nhưng trên tay hắn còn móc kim châm, vết dao trên lồng ngực cũng chưa khép lại, trên người hắn các nơi cũng toàn y cụ, tất cả ngăn lại sự vọng động của cô, để cho cô không cách nào ôm hắn một cái.
Mặc Thiên Tân nhìn nước mắt nhẹ nhàng trong mắt cô, mặc dù hắn không thích thấy nước mắt của cô, nhưng nước mắt vui vẻ như vậy, hắn rất thích. Thế nhưng khi tầm mắt của hắn thấy mặt của Mặc Tử Hàn thì thái độ cũng là hờ hững nặng nề, rồi lại chợt lạnh nhạt, trong thân thể có loại cảm giác nói không ra lời, không phải vui vẻ, không phải thương tâm, cũng không phải là bình tĩnh. . . . . .
Mặc Tử Hàn chống lại tầm mắt của hắn, nhìn hai mắt hắn so với trước kia hoàn toàn bất đồng, trong lòng tựa hồ có thể cảm nhận được tâm tình của hắn giờ khắc này, cho nên hắn từ từ mở miệng, nhẹ nhàng nói, "Thiên Tân. . . . . . Thật xin lỗi!"
Thật xin lỗi?
Mặc Thiên Tân nghe thanh âm đau đớn của hắn, sầu não trong lòng đột nhiên biến thành bọt, từ từ bay lên không, sau đó từng cái từng cái bể tan tành.
"Ba. . . . . . Ba tại sao muốn nói xin lỗi với con? Ba làm cái gì sai lầm rồi đúng không?" Hắn khàn khàn nói xong, khóe miệng lộ ra nụ cười nhàn nhạt, mặc dù giống như trước kia, nhưng cũng mất đi sáng rỡ nào đó.
Mặc Tử Hàn trầm mặc im lặng, chỉ cảm thấy ngực có chút buồn bực, rồi lại không phải cảm giác khó chịu.
"Ba. . . . . . Thật ra con muốn cám ơn ba, cám ơn ba cứu mạng của con, cám ơn ba có thể để cho con tiếp tục sống, ba không cần nhận lỗi với con, ba cũng không làm gì có lỗi, mọi người chúng ta cũng không có làm gì sai, chỉ là. . . . . . Ý trời trêu người!" Mặc Thiên Tân có chút sầu não nói, chân mày hơi nhíu lên.
Hắn biết rõ tất cả mọi người vì tốt cho hắn, bọn họ chỉ muốn để cho hắn bình an vô sự, tất cả mọi chuyện trên thế giới này, bọn họ chỉ muốn cứu hắn, mà bây giờ tất cả mọi chuyện cũng đã xảy ra, hối hận cũng vô ích, thương tâm cũng không thể cứu vãn mạng Tuyết Minh, oán trách cũng không thể thay đổi gì, cho nên hiện tại việc duy nhất hắn có thể làm chính là tiếp nhận, sau đó kéo dài sinh mệnh hoàn thành tâm nguyện Tuyết Minh.
"Con mệt quá. . . . . ." Mặc Thiên Tân nhẹ nhàng mở miệng, sau đó từ từ khép lại cặp mắt nỉ non, "Để cho con nghỉ ngơi một chút được không?"
Tử Thất Thất và Mặc Tử Hàn nhìn mặt hắn mệt mỏi, đều không khỏi hơi cau mày.
Mặc Tử Hàn vươn tay nhẹ nhàng vỗ vỗ bả vai Tử Thất Thất, Tử Thất Thất quay đầu nhìn thái độ hắn một chút, sau đó hai người cùng nhau đứng lên, từ từ xoay người, hướng ra cửa phòng bệnh. Mà Tử Thất Thất đang đi ra cửa phòng lại quay đầu liếc nhìn mặt của Mặc Thiên Tân, trong lòng hờ hững mất mác, sau đó đi ra.
"Rắc rắc!"
Nghe được thanh âm cửa phòng bị đóng, Mặc Thiên Tân từ từ mở hai mắt, lẳng lặng nhìn trần nhà thật cao, nghe dụng cụ bên cạnh "Nói nhỏ".
Hắn còn sống!
Hắn vẫn còn tồn tại, hắn vẫn có thể thấy cái thế giới này, hắn vẫn có thể hô hấp không khí, cũng hưởng thụ cảm giác sủng ái từ người khác. Nhưng Tuyết Minh lại chết rồi, cho dù hắn một lần lại một lần cự tuyệt, nhưng là hắn vẫn lựa chọn đem trái tim cho hắn, còn lựa chọn dùng cách tự sát để kết thúc cuộc sống. . . . . . Thật là khờ a, trên thế giới tại sao có thể có người ngu như vậy? Một lòng muốn chết, tại sao vậy chứ?
Đột nhiên!
"Bùm. . . . . . Bùm. . . . . . Bùm. . . . . . Bùm. . . . . . Bùm. . . . . ."
Hắn nghe tim mình nhảy một tiếng, cảm thụ da ngực bên trái di động, sau đó hắn từ từ đưa tay, bao trùm trái tim, vuốt ve nó.
Cảm giác thật kỳ diệu! Rõ ràng tría tim này không phải của hắn, thế nhưng lại duy trì tánh mạng của hắn, rõ ràng trái tim của hắn đã chết rồi, nhưng hắn lại thật tốt sống ở nơi này, kỳ diệu hơn nữa là trong thân thể của hắn chẳng những nhiều hơn một trái tim, còn giống như nhiều hơn một linh hồn, là linh hồn Tuyết Minh, linh hồn của hắn giống như quấn lấy thân thể của hắn, ở bên tai của hắn lặp đi lặp lại một câu nói:
"Em phải giúp anh chăm sóc muội muội, em phải giúp anh báo thù, đây là em thiếu nợ anh. . . . . ."
"Em phải giúp anh chăm sóc muội muội, em phải giúp anh báo thù, đây là em thiếu nợ anh. . . . . ."
Hắn thiếu hắn. . . . . .
Không sai, đây là hắn thiếu hắn, chỉ cần hắn một ngày chưa hoàn thành tâm nguyện của hắn, thanh âm của hắn sẽ vĩnh viễn vang vọng ở bên tai của hắn, mà hình ảnh lúc hắn tự sát cũng vĩnh viễn khắc in trong đầu óc hắn, đời đời kiếp kiếp đều không thể lau đi.
"Em sẽ giúp anh chăm sóc muội muội. . . . . . Em sẽ giúp anh báo thù. . . . . . Em sẽ hoàn thành tất cả tâm nguyện của anh. . . . . . Em biết rồi. . . . . . Em biết rồi. . . . . . Em nhất định sẽ. . . . . . Cho nên. . . . . ." Hắn hơi dừng lại, cổ họng trong nháy mắt giống như bị thứ gì nhét chặt, hốc mắt cũng chợt chua xót, cuối cùng hắ