Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau

Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau

Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật

Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015

Lượt xem: 1343651

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3651 lượt.

chặt, áp chế xung động cùng hắn cãi vả, đem tầm mắt chuyển dời đến Tử Thất Thất, sau đó dịu dàng nhìn cô, nhẹ giọng nói, "Em ngồi đi, Thiên Tân làm phẫu thuật lớn, sợ rằng còn phải đợi hơn mấy tiếng, nếu như em có chỗ nào không thoải mái, nói với anh, đừng gượng chống đỡ biết không?"
Tử Thất Thất nhìn hắn, khe khẽ gật đầu.






Vĩnh viễn biết ơn, một đời một kiếp. . . . . . !
Mặc Tử Hàn và Tử Thất Thất ngồi trên ghế, Mặc Thâm Dạ đứng một bên, dựa vào tường, ba người trầm mặc không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm cửa phòng phẩu thuật, chờ đèn đỏ trên cửa tắt, chờ Thiên Tân bình an vô sự đi ra.
Bốn giờ sau
Hai rưỡi chiều.
Bắt đầu từ tối qua, ai cũng không ăn, không uống, không ngủ, căng thẳng thần kinh cho tới bây giờ, thể lực đàn ông còn có thể vượt qua, nhưng thân thể Tử Thất Thất mới hồi phục không lâu, cho nên bắt đầu có chút không chịu nổi.
Hai mắt Phương Lam quét qua gương mặt lo lắng của bọn họ, cuối cùng dừng lại ở trên mặt Tử Thất Thất, sau đó hờ hững cười, nói, "Thiên Tân đã không sao, giải phẫu vô cùng thành công!"
Trong nháy mắt, mọi người đều lộ ra nụ cười, tảng đá đè nặng trong lòng cũng rơi xuống.
"Thật tốt quá, Thiên Tân rốt cuộc không sao. . . . . . Thật tốt quá, hắn rốt cuộc có thể khỏe mạnh tiếp tục sống nữa rồi. . . . . . Thật tốt quá. . . . . . Thật tốt quá. . . . . ." Tử Thất Thất vui vẻ lặp đi lặp lại, tất cả ưu sầu trên mặt trong nháy mắt biến mất, vẻ mặt tái nhợt cũng lộ ra nhàn nhạt phấn hồng.
Chợt, cửa phòng giải phẩu lại một lần nữa bị mở ra, Mặc Thiên Tân nằm ở giường bệnh, bị mấy hộ sĩ từ bên trong đẩy ra.
Tất cả mọi người lập tức ùa lên, nhìn Mặc Thiên Tân ngủ say.
"Thiên Tân. . . . . . Thiên Tân. . . . . . Thiên Tân. . . . . ." Tử Thất Thất một tiếng lại một tiếng của kêu, muốn nhìn hắn mở mắt.
"Thất Thất!" Phương Lam vội vàng bắt được tay của cô, nói, "Chị không phải lo lắng, thuốc mê còn chưa hết, chờ một thời gian mới có thể tỉnh lại, hơn nữa hắn hiện tại cần lập tức đẩy tới phòng ICU quan sát một đoạn thời gian, chờ bệnh tình ổn định mới xem như chân chính thoát khỏi nguy hiểm, cho nên các ngươi không cần vây ở nơi này, để hộ sĩ nhanh một chút đẩy hắn tới ICU”
Lời của cô vừa nói xong, Mặc Tử Hàn và Mặc Thâm Dạ liền lập tức rời khỏi giường bệnh, cũng lui về sau một bước, chỉ có Tử Thất Thất nhìn mặt ngủ say của Mặc Thiên Tân không thôi, chậm chạp không muốn rời khỏi, cuối cùng Phương Lam không thể làm gì khác hơn là cầm lấy cánh tay cô, lôi cô ra, để hộ sĩ đẩy Mặc Thiên Tân nhanh chóng rời đi.
Vốn là bọn họ còn tưởng rằng Tử Thất Thất sẽ lập tức đi theo, nhưng Tử Thất Thất cũng chỉ là nhìn hộ sĩ đem Mặc Thiên Tân đẩy càng ngày càng xa, mà mình cũng cứng còng đứng tại chỗ động cũng không động, cuối cùng, cô quay đầu nhìn Phương Lam, dùng sức cầm lấy tay cô nói, "Tiểu Lam, Tuyết Minh đâu? Chị muốn gặp mặt hắn!"
Tất cả mọi người kinh ngạc sửng sốt, đối với lời cô vừa nói có chút giật mình, sau đó lại cảm thấy từ từ đau lòng, cuối cùng tất cả vui sướng đều biến mất.
"Tuyết Minh cách đây không lâu đã bị đưa đi nhà xác rồi, em dẫn chị đi gặp hắn!" Phương Lam nhẹ giọng trả lời.
"Được!" Tử Thất Thất mỉm cười thản nhiên, trong tươi cười tràn đầy khổ sở.
Mà Mặc Tử Hàn và Mặc Thâm Dạ cũng đi theo phía sau các cô tới nhà xác.
. . . . . .
Bên trong nhà xác
Căn phòng trắng phau lộ ra hơi thở âm lãnh, không gian yên tĩnh không có một tiếng vang, một ngăn kéo trong tủ lạnh 3 tầng, có thể nghĩ tới bên trong là một thi thể lạnh băng.
Tử Thất Thất hai chân dừng ở cửa nhà xác, hai mắt nhìn bên trong nhà xác, trái tim đột nhiên đập nhanh hơn, lòng bàn tay cũng nắm chặt trong nháy mắt rịn ra mồ hôi lạnh, hơn nữa hô hấp cũng thay đổi rối loạn, sắc mặt mới vừa hòa hoãn lần nữa thay đổi trắng bệch, cả người tựa như bị kinh sợ, hơi bắt đầu run rẩy.
"Thất Thất, em làm sao vậy?" Mặc Tử Hàn cảm giác cô có cái gì không đúng, lập tức lo lắng hỏi thăm.
"Không có. . . . . . Không có sao!" Tử Thất Thất hốt hoảng trả lời, có chút cà lăm.
Chân mày Mặc Tử Hàn từ từ nhíu lên, nhìn chằm chằm khuôn mặt trắng bệch, mà Mặc Thâm Dạ và Phương Lam cũng nhìn sắc mặt khó coi của cô, bắt đầu lo lắng.
"Thất Thất, chị không có chuyện gì chứ? Sắc mặt của chị thật là khó nhìn!" Phương Lam một lần nữa hỏi thăm.
"Không có sao. . . . . . Chị thật sự không có sao, chúng ta vào đi thôi!" Tử Thất Thất gượng nói, khóe miệng miễn cưỡng gợi lên nụ cười, sau đó bước chân vào nhà xác.
Một nơi rất lạnh. . . . . . thật âm u. . . . . . Thật đáng sợ. . . . . .
Trong đầu Tử Thất Thất đột nhiên nghĩ lại tới bảy năm trước cô cũng từng đi vào nơi này, khi đó bác sĩ mở 2 ngăn kéo ra, lẳng lặng nằm bên trong chính là cha mẹ cô. Từ đó về sau cô liền bắt đầu sợ nơi này, ngay cả khi phim truyền hình chiếu tới cảnh đó cô cũng lập tức chuyển kênh, nhưng bây giờ, cô không thể không đi vào nơi này, bởi vì bên trong tủ đông, có một người là ân nhân của cô, là ân nhân lớn nhất đời này
Âm thầm hít sâu