Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau

Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau

Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật

Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015

Lượt xem: 1343633

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3633 lượt.

. . . . ." Tử Thất Thất liên tiếp rống to, không ngừng phủ nhận.
Mặc Tử Hàn kiên nhẫn đợi cô ngưng nói, hắn tiếp tục cười nói "Em có, em có, chính là có!"
"Anh. . . . . Khốn kiếp , anh mau buông em ra, em muốn xuống giường!" Tử Thất Thất tức giận nhìn chằm chằm hắn, dùng sức giãy giụa, muốn thoát khỏi thân thể nặng nề của hắn.
Nhưng cái không biết bất động này, vừa động lại bị hù giật mình!
Phía dưới của Mặc Tử Hàn nguyên bản đang cùng cô áp sát, đột nhiên bởi vì ma sát lộn xộn của cô mà bộ phận nào đó đã phản ứng lên, cả thần kinh trong nháy mắt thức tỉnh.
"Bảo bối, vừa nãy em không những dùng ngôn ngữ để dụ dỗ anh, nay còn dùng hành động để câu dẫn anh. Xem ra. . . . . Bởi vì mấy ngày nay anh hơi bận rộn, cho nên khiến em chưa thỏa mãn dục vọng nha!" Mặc Tử Hàn ở bên tai cô, liên tục dùng lời tà mị nhỏ nhẹ rót vào tai cô.
Tử Thất Thất nghe hắn nói , cảm nhận được thân dưới của hắn nhô ra, động tác lập tức ngưng giãy giụa, lúng túng nói, "Em. . . .Em không động rồi, anh không cần phải làm loạn!"
"Thật xin lỗi. . . . . ." Hắn mỉm cười nói xin lỗi, sau đó vừa hôn cô, vừa nói "Quá muộn rồi!"
"Cái gì? Không cần ……" Tử Thất Thất kinh hoảng kêu to, mà mới vừa mở miệng, thì miệng cô lập tức bị hắn che lại.
Mặc Tử Hàn có chút gấp gấp đem lưỡi dài xâm nhập vào trong miệng của cô, bàn tay cũng gấp gáp sờ loạn trên thân thể của cô, hai chân càng thêm vội vàng tách hai đùi của cô ra, cuối cùng đôi tay dùng sức bắt được eo thon của cô, từ từ thẳng tiến.
"Đợi. . . . . . Đợi một chút. . . . . ." Tử Thất Thất mới vừa mở miệng cự tuyệt, một giây kế tiếp Mặc Tử Hàn liền xâm nhập vào bên trong thân thể của cô.
"A. . . . . ." Cô đột nhiên nhẹ giọng kêu, chuyện kế tiếp có thể nghĩ.
Rõ ràng mỗi ngày hắn đều dậy sớm về muộn, rốt cuộc hơi sức của hắn là lấy từ nơi nào ra đây? Thật giống như vô tận vậy . . . . .
. . . . . .
Sáng sớm sau mập mờ
Bữa ăn sáng trên bàn
Mặc Tử Hàn lại vắng mặt , sau khi làm xong sự kiện kia, hắn lập tức rời giường đi tắm, sau đó vội vội vàng vàng tiến đến công ty.
Rốt cuộc là có chuyện gì gấp chứ? Thời gian ăn cơm cũng không có sao?
Tử Thất Thất buồn buồn ngồi trước bàn ăn, dùng sức đâm đâm cơm trong chén. Mà trên bàn cơm thật dài , chỉ có ba người vắng ngắt, một người là cô, một người nữa là Mặc Thiên Tân, một người khác chính là Tuyết Lê, Mặc Thâm Dạ cùng Phương Lam cũng không biết đã biến đi nơi nào, hoàn toàn không thấy bóng dáng.
"Con nói mẹ nha, cơm là dùng để ăn, không phải dùng để đâm đâu, mẹ xem một chút đi mẹ làm cho mặt bàn đều là dính cơm rồi, chẳng lẽ mẹ không biết cái gì gọi là ‘dẻo thơm một hạt đắng cay muôn phần sao’?" Mặc Thiên Tân đột nhiên oán trách nói.
Tử Thất Thất nghe hắn nói, chợt hồi hồn, lúng túng nhìn lên mặt bàn trông thấy một mảnh bừa bãi, lập tức nói "Thật xin lỗi!"
"Mẹ không cần xin lỗi con, người mẹ nên xin lỗi chính là những bác nông dân cực cực khổ khổ !" Mặc Thiên Tân tiếp tục châm chọc, cũng không quên đem đũa trong tay gắp thức ăn đến miệng Tuyết Lê, sau đó nhẹ giọng dịu dàng nói "Tuyết Lê, . . . . . . Há miệng a. . . . . ."
Tuyết Lê đờ đẫn nhìn về phía trước, cái miệng nho nhỏ từ từ mở ra, Mặc Thiên Tân đem thức ăn thận trọng bỏ vào trong miệng của cô, sau đó mỉm cười nói "Ăn đi, từ từ ăn nhé, nhất định phải nhai kỹ nuốt chậm!"
Tuyết Lê cũng không có bất kỳ phản ứng nào, nhưng lại giống như nghe hiểu lời của hắn, miệng bắt đầu từ từ nhai, đem thức ăn từ từ nuốt vào.
"A , đúng rồi!" Mặc Thiên Tân đột nhiên nhớ đến một chuyện!






Thủy Ngưng , Để cho tôi tự tay kiểm tra cho em đi!
Tử Thất Thất nghi hoặc nhìn hắn.
"Sao vậy?" Cô hỏi.
" Đột nhiên con nghĩ đến một chuyện, bởi vì đoạn thời gian trước con thật sự quá bận rộn, cho nên thiếu chút nữa thì quên mất!" Mặc Thiên Tân nói xong, lần nữa đem thức ăn gắp đến bên miệng Tuyết Lê, dịu dàng giọng nói "Tuyết Lê, . . . . . . Há miệng , a. . . . . ." Mệt mỏi
Tuyết Lê giống như lúc nãy mở miệng , đem thức ăn ăn vào.
Mặc Thiên Tân nhìn biểu tình trên mặt cô khẽ chuyển hóa , chân mày không khỏi hơi nhíu lên, có chút bận tâm.
"Mẹ ăn xong rồi, con cùng Tuyết Lê từ từ ăn đi." Tử Thất Thất vừa nói vừa đem đôi đũa trong tay để xuống, sau đó đứng lên.
"Được , mẹ đi thong thả!" Mặc Thiên Tân cười trả lời.
Tử Thất Thất đưa tay của mình ra yêu thương vuốt ve đầu của hắn, sau đó khẽ bước ra một bước , khom lưng nhẹ nhàng hôn lên gò má mềm mại của Tuyết Lê , cuối cùng mới xoay người rời đi.
Mặc Thiên Tân mắt nhìn cô đi ra khỏi phòng ăn , nhẹ nhàng thở dài , lần nữa đem thức ăn đưa đến miệng Tuyết Lê.
"Tuyết Lê, . . . . . . Há miệng a. . . . . ."
". . . . . ."
"Thật biết nghe lời , Tuyết Lê em không được ăn kiêng nha, dù là ớt xanh cũng phải ăn nha"
". . . . . ."
"Cái gì? Em không muốn ăn àh? Em muốn uống nước trái cây?"
". . . . . ."
"Không được , hôm nay chỉ có thể uống sữa tươi!"
". . . . . ."
"Em ghét sữa tươi ? Ghét cũng phải uống , hút


80s toys - Atari. I still have