XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau

Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau

Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật

Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015

Lượt xem: 1343227

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3227 lượt.

òn muốn đích thân kiểm tra , bọn họ vốn là đã thiết kế rất tốt , đem mua chuộc mười mấy bác sĩ bệnh viện phụ khoa rồi, chỉ cần Thủy Ngưng đi kiểm tra , liền có một phần kết quả kiểm tra giả cho hắn, nhưng bây giờ là. . . . Ai. . . . . .
Đột nhiên!
Hạ Thủy Ngưng âm thầm hít một hơi thật sâu , sau đó trấn định lại tinh thần của mình.
Bất cứ giá nào!
"Hiên ca ca , Anh đang nghi ngờ em sao ? Anh đang nghi ngờ em lừa gạt anh ? Anh nghi em giả mang thai?" Cô đột nhiên chất vấn, hai mắt kiên định nhìn hắn.
Trên mặt Bách Hiên vẫn lạnh như băng , nhàn nhạt nói, "Là thật hay giả , chỉ cần để cho tôi kiểm tra thì sẽ biết!"
"Anh . . . ." Hốc mắt Hạ Thủy Ngưng rưng rưng nước mắt , nghẹn ngào nói "Sao anh lại có thể đối xử với em như vậy? Sao anh có thể hoài nghi em ? Em đem cả người của em dâng hiến cho anh , sao anh có thể tàn nhẫn làm tổn thương em như vậy ? Anh Hiên . . . . Rốt cuộc em đã gì sai ? Em chỉ là rất thích anh mà thôi , như vậy cũng không được sao ? Tại sao anh phải ghét như vậy ? Tại sao? Tại sao?" Cô nói xong, nước mắt từ trong hốc mắt rơi xuống, đây chính là điềm đạm đáng yêu , thương tâm muốn chết .
Chân mày Bách Hiên có chút nhíu lên, trong lòng có chút không nỡ , nhưng . . . . . Vô luận thế nào hắn cũng muốn tự tay nghiệm chứng chân tướng sự thật.
"Nếu em mang thai thật , vậy em còn sợ cái gì ? Chẳng qua là để cho tôi kiểm tra mà thôi , em không phải đã nói là phương pháp gì em cũng tiếp nhận sao ? Bây giờ sao lại đổi ý rồi ?" Hắn lạnh lùng nói những câu bức bách.
Nước mắt Hạ Thủy Ngưng tuôn rơi , khẩn trương nắm chặt hai quả đấm, bắt đầu hốt hoảng.
"Hiên nhi!"
Bách Mạc Lệ đột nhiên gọi hắn, vội vàng bắt lấy tay của hắn nói "Sao con có thể nói ra như vậy ? Chuyện Thủy Ngưng mang thai mẹ cũng biết, hơn nữa mẹ còn theo cô ấy đi bệnh viện kiểm tra , chẳng lẽ lời của mẹ con cũng không tin sao?"
" Ai con cũng không tin!" Bách Hiên rống to, dùng sức hất tay mẹ hắn ra, nhìn chằm chằm Hạ Thủy Ngưng nói, "Tôi chỉ tin tưởng hai mắt của mình thôi, nếu như em mang thai thật , thì đến đây để cho tôi kiểm tra đi, nếu như em không có thai, như vậy. . . . . . Hôn sự của chúng ta vì vậy đến đây thôi! Tôi sẽ không cưới một người con gái chỉ biết lừa gạt tôi, tôi thà cả đời không cưới vợ, chứ tuyệt đối cũng không muốn có người vợ nói dối!"
Nghe hắn nói những lời này , trong lòng Hạ Thủy Ngưng trong nháy mắt tan nát.
Lừa gạt?
Nói dối?
Hắn không phải là đang nói cô sao? Nhưng cô cũng không muốn lừa gạt hắn, cô chỉ là bất đắc dĩ bị ép, cô chỉ muốn lấy được hắn nên mới lần lượt nói ra những lời nói dối đó, mà những lời nói dối đó đều là bởi vì quá yêu hắn, cô cũng không muốn trở thành người phụ nữ như trong miệng hắn nói , nhưng bây giờ cô không còn đường để lui nữa rồi.
Đột nhiên hạ quyết tâm, hai mắt cô tràn đầy nước mắt kiên định nhìn hắn , cuối cùng đánh cuộc một lần .
"Được ! Em để cho anh kiểm tra, nhưng nếu như kiểm tra ra em thật sự đã mang thai, như vậy ngày mai chúng ta sẽ kết hôn, em muốn lập tức trở thành vợ của anh , anh có thể đáp ứng điều kiện này của em không ?" Cô không còn cách nào khác , nói xong liền tiến lên một bước, tỏ vẻ không thẹn với lương tâm của mình , đồng thời dùng khí thế lời nói của mình để bức hôn, muốn làm cho hắn dao động.






Nếu như có thể . . . . . Tôi muốn được lựa chọn lại!
Ngày mai sẽ cưới cô?
Bách Hiên nghe Hạ Thủy Ngưng nói, chân mày hơi nhíu lên, bắt đầu có chút do dự.
Hai mắt của cô vô cùng kiên định, làm cho người ta không khỏi có chút hoang mang, có chút dao động, mà nếu như kết quả kiểm tra cô mang thai thật , như vậy hắn sẽ phải làm theo ước định ngày mai lập tức cùng cô kết hôn , nhưng nếu như cô là giả thì sao? Hắn bắt đầu có chút chần chừ , vốn là có hơn phân nửa phần thắng, nhưng bây giờ chỉ còn lại 50%.
"A. . . . . ." Hắn đột nhiên cười khẽ.
Có biện pháp gì có thể để cho cô tránh kiếp nạn này?
Bách Hiên nhìn thấy bước chân của cô từ từ bước tới , vẻ kiên định trên mặt cô bắt đầu dao động, nhìn bộ dáng khẩn trương của Bách Vân Sơn cùng Bách Mạc Lệ, hắn bắt đầu chắc chắn với phỏng đoán của mình, thời điểm hai chân của Hạ Thủy Ngưng đứng ở trước mặt hắn , đột nhiên hai mắt lóe ra một đạo khiết quang.
"Chúng ta bắt đầu đi, em chỉ cần nằm ở trên giường, vén áo lên là được rồi!" Bách Hiên lạnh lùng nói , liền bắt đầu chuẩn bị dụng cụ.
Hạ Thủy Ngưng hơi xoay người đang muốn ngồi trên giường , nhưng thân thể cô đột nhiên hơi lay động, dưới chân trong nháy mắt trở nên mềm đi, sau đó cả người liền trực tiếp tê liệt ngã trên mặt đất, hai mắt gắt gao đóng chặt, lập tức ngất đi.
"Thủy Ngưng!"
"Thủy Ngưng!"
Bách Vân Sơn cùng Bách Mạc Lệ đồng thanh gọi lớn, đồng thời nhanh chóng chạy tới, một hốt hoảng đỡ thân thể cô dậy , một hốt hoảng nhẹ nhàng lắc lắc thân thể của cô.
"Thủy Ngưng, Thủy Ngưng, con làm sao vậy? Tỉnh đi!"
"Thủy Ngưng, con đừng hù dọa bá mẫu nha, mau. . . . Nhanh đi tìm bác sĩ . . . ."
Bách Hiên thấy H