Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 1343224
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3224 lượt.
ạ Thủy Ngưng hôn mê, nhìn lại thấy kỹ thuật diễn xuất của cha mẹ hắn thật cao siêu.
"A. . . . . ." Hắn lần nữa nhẹ giọng cười , sau đó vừa châm chọc vừa cười to "Ha ha ha. . . . Ha ha ha. . . . . . Thật là buồn cười , thật quá buồn cười, vô cùng hy hữu , lúc nào không ngất , lại cố tình ngất vào thời điểm mấu chốt nhất , ha ha. . . . . . Ha ha ha. . . . . . Con hiểu, toàn bộ con đều biết rồi, hoá ra là như vậy . . . . Thì ra là như vậy . . . . ." Hắn cuồng tiếu nói , không biết bao nhiêu lần châm chọc ba người diễn trò trước mắt .
"Nghịch tử!" Bách Vân Sơn tức giận mở miệng, lớn tiếng trách cứ "Thủy Ngưng cũng đã ngất xỉu, con lại còn có thể cười như vậy ? Cái tên nghịch tử này , còn không nhanh đi gọi bác sĩ !"
"Gọi bác sĩ ?" Bách Hiên nghi ngờ tái diễn, sau đó hai mắt nhìn Hạ Thủy Ngưng đang ngất lạnh lùng nói "Hạ Thủy Ngưng, cô bất tỉnh thật sao? Còn giả vờ?"
"Con. . . . . ."
"Nếu. . . . . ." Bách Hiên nhanh chóng cắt đứt lời của Bách Vân Sơn , nói tiếp "Nếu cô đang lừa gạt tôi ..., thì tốt nhất là mau mở mắt ra, đừng dùng cái trò này để lừa tôi , mới vừa rồi tôi cũng đã nói qua , tôi ghét nhất là phụ nữ lừa dối , tôi tuyệt đối sẽ không cưới người phụ nữ như vậy làm vộ của tôi, coi như hôm nay cô tránh được kiếp nạn này, nhưng là ngày mai ? Ngày mốt thì sao ? Ngày kia nữa ? Cô cũng có thể vượt qua sao? Mà nếu như bây giờ cô nghĩ bắt đầu để cho mình mang thai , như vậy cô đã phạm sai lầm lớn rồi, tôi tuyệt đối sẽ không gặp mặt cô . Đừng quên thời buổi bây giờ công nghệ tiên tiến , không chỉ có có thể kiểm tra mang thai , cũng có thể kiểm tra đo lường chu kỳ Bảo Bảo phát triển , cho nên hiện tại cô muốn làm chuyện gì thì cũng đã chậm rồi, hơn nữa điểm quan trọng nhất. . . . . . Miệng cô nói rất nhiều tiếng yêu thương tôi , cô nói vì tôi mà có thể làm bất cứ chuyện gì , nhưng thời điểm yêu một người , điều kiện cơ bản nhất chính là thành thật thẳng thắn với nhau , nếu bây giờ cô là đang gạt tôi , như vậy cô đối với tôi căn bản cũng không phải là yêu , chẳng qua là cô muốn dùng thủ đoạn để chiếm đoạt tôi mà thôi, mà nếu như cô là người như vậy , thì. . . .Tôi không thể không xem thường cô!"
Xem thường?
Nghe thế tay Hạ Thủy Ngưng hơi xúc động một chút.
Bách Vân Sơn cảm thấy tay cô lay động , liền tranh thủ bắt được tay của cô , dùng sức nắm chặt , giống như là nói cho cô biết : Thủy Ngưng , chịu đựng một chút , hiện tại bất kể hắn nói gì, đều không nên thừa nhận, đánh chết cũng không thể tỉnh lại , chỉ có như vậy mới có thể tránh được kiếp nạn này, chỉ có như vậy mới có thể trì hoãn thời gian để nghĩ biện pháp , cho nên không thể bị lời nói của hắn nhiễu loạn ý chí, chúng ta đã không còn đường lui , coi như là đang diễn trò , cũng phải diễn cho thật giống phải diễn đến cùng.
Bách Hiên nhìn Hạ Thủy Ngưng nhưng cô như cũ không nhúc nhích, chân mày đột nhiên hơi nhíu lên, sau đó xoay người, lần nữa lạnh lùng nói, "Tôi cho cô một cơ hội cuối cùng , cô đã không biết quý trọng , vậy thì hãy để tôi phơi bày mưu kế của các người ra , tôi sẽ đi tìm bác sĩ ngay bây giờ , chờ cô tỉnh lại chúng ta lập tức tiến hành làm kiểm tra , không. . . . Như vậy thì quá chậm , mẹ đi gọi bác sĩ đến đây đi , còn con lúc này thừa dịp cô ấy hôn mê sẽ làm kiểm tra cho cô ấy , dù sao cũng sẽ không làm ảnh hưởng đến cô ấy , hơn nữa cô ấy cũng không thể tìm ra lý do để viện cớ, tóm lại hôm nay nhất định con phải đem chuyện này làm cho rõ ràng!"
Hắn nói dứt lời, đột nhiên quay người lại , đi đến bên người Hạ Thủy Ngưng , một chân quì gối xuống, sau đó thô bạo kéo Bách Mạc Lệ ra , muốn ôm cô đặt ở trên giường , tiếp tục làm kiểm tra cho cô.
Lúc này, Bách Vân Sơn cùng Bách Mạc Lệ nhìn đến dáng vẻ cố chấp của hắn như vậy, lập tức liền hốt hoảng .
"Hiên nhi, con không thể làm như vậy , như vậy là tổn thương Thủy Ngưng rồi !" Bách Mạc Lệ lập tức ngăn cản.
"Con sẽ không làm tổn thương cô ấy , con chỉ muốn làm kiểm tra mà thôi, các người vì cái gì mà ngăn cản con hết lần này đến lần khác ? Vừa nãy không phải cô ấy đã đồng ý rồi sao? Hơn nữa chúng con đã ước định, nếu như cô ấy mang thai thật , thì ngày mai chúng con sẽ kết hôn, con sẽ chịu trách nhiệm với cô ấy , đây không phải là kết quả mà cha mẹ muốn thấy nhất sao?" Hắn lớn tiếng nói xong, tiếp tục động tác trên tay.
"Cái tên nghịch tử này , con dừng tay lại!" Bách Vân Sơn đột nhiên kéo tay của hắn, ngăn hắn lại mà nói "Con đối đãi với một cô bé như vậy, con không sợ làm tổn thương đến lòng tự ái của cô ấy sao? Con không nghĩ đến sao?"
"Vậy mọi người có ai vì con cân nhắc qua không ? Mọi người từng bước từng bước ép con có ai suy nghĩ cho con không ? Nếu mọi người suy nghĩ cho con một chút cũng sẽ không đem con bức đến độ này!" Bách Hiên lần nữa gầm nhẹ, khí thế hào hùng.
". . . . . ."
". . . . . ."
Bách Vân Sơn cùng Bách Mạc Lệ đột nhiên á khẩu không trả lời được, một câu phản bác cũng đều không thể nói ra .
Chuyện đã đến mức này, sợ rằng không thể tiếp tục che giấu.
Lời nói dối thủy chung cũng là lời nói dối, giấy vĩnh viễn không gói