Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 1343156
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3156 lượt.
người Tử Thất Thất trong nháy mắt không có ý thức, ngã gục trên mặt đất.
"Tử Thất Thất!" Bạch Trú hốt hoảng kêu cô, lập tức ngồi xổm xuống ôm cô lao ra khỏi cửa phòng bệnh
Hắn biết không nên để cho cô đến gặp Bách Hiên, nếu như để cô nhìn thấy tình trạng hiện giờ của anh ta, nhất định xúc động. Cho nên trước tiên, hắn trấn an xuống, để cho cô có mười mấy giờ đồng hồ ổn định lại tinh thần, để cho cô chuẩn bị tâm lý thật tốt. Sau đó mới để cho cô đến xem Bách Hiên, nhưng không nghĩ tới cô lại kích động đến như vậy, hỏng bét rồi, nếu không may mắn, chắc hẳn lần này cô sẽ phải sinh non.
Bản thân cô ngã từ trên cao xuống mà vẫn không hề hấn gì, đây đã là kỳ tích rồi, không những thế đứa bé trong bụng cô còn có thể giữ được, đây chính là kỳ tích trong kỳ tích. Trong khi đó, Bách Hiên thì hoàn toàn ngược lại, cả người bị thương, từ trong ra ngoài không đâu là không chảy máu, giống như hắn nhận thay tất cả các vết thương từ Tử Thất Thất. . . . . . Một người không việc gì. . . . . . Một người khác phải chết. . . . . .
※※※
Biệt thự nhà họ Bách
Cổng lớn
Một chiếc BMW màu bạc xe đậu ở đó đã một ngày một đêm, Bách Vân Sơn vẫn ngồi ở ghế sau, hai mắt vô hồn nhìn về phía trước, hình ảnh Bách Hiên ôm Tử Thất Thất từ trên lầu rơi xuống không ngừng tái hiện trong đầu ông
Tất cả đã kết thúc rồi. . . . . .
Tất cả tất cả. . . . . . Toàn bộ cũng đã kết thúc rồi!
Người lái xe vẫn ngồi nhìn ông chằm chằm qua kính chiếu hậu, đã một ngày một đêm ông vẫn như vậy không hề có ý định rời đi. Bộ dạng ông thật tiều tụy, thống khổ như người mất hồn.
"Ông chủ. . . . . ." Hắn đột nhiên nhẹ nhàng mở miệng.
". . . . . ." Bách Vân Sơn không có bất kỳ đáp trả.
"Ông chủ. . . . . .ông chủ . . . . . .ông chủ. . . . . ." hắn gọi đến khản giọng
Rốt cuộc, nét mặt Bách Vân Sơn có hơi thay đổi, sau đó ông mới hoàn hồn khẩn trương hỏi, "Sao vậy? Đã đến nhà sao?"
Chân mày nhíu lên thật sâu, sau đó nhẹ giọng trả lời , "Ông chủ, ông đã ngồi ở đây suốt một ngày một đêm rồi !"
"Một ngày một đêm?" Bách Vân Sơn líu ríu nhắc lại, hai mắt nhìn ra cửa xe hướng về phía cổng lớn Bách gia.
Thì ra là cũng sớm đã đến nhà à?
Đúng vậy a. . . . . .
Ông cần phải trở về!
Ông nên nói chuyện của Bách Hiên cho Molly nghe, ông không thể ngồi ngẩn người ở đây mãi được , bởi vì. . . . . . thời gian của con trai ông hiện giờ thực rất ít.
"Chúng ta vào đi thôi!" Ông nhẹ giọng ra lệnh
"Dạ!" Tài xế vâng lời bắt đầu khởi động , hướng về phía biệt thự nhà họ Bách, sau đó dừng ở cửa chính.
. . . . . .
Phòng ngủ lầu hai
Bách Vân Sơn bước chậm đến cửa phòng, phất tay bảo hai nhân viên bảo vệ lui ra, sau đó tự tay mở cửa ra, sững sờ nhìn Bách Mạc Lệ (Molly) đang ngồi lạng lẽ ở mép giường.
Bách Mạc Lệ nghe được tiếng mở cửa, hai mắt từ từ nâng lên rồi lập tức trợn to khi nhìn thấy khôn mặt Bách Vân Sơn . Bà liền vọt tới, bắt lấy hai cánh tay ông nói, "Vân Sơn, tôi van cầu ông, đừng ép buộc Hiên nhi nữa, không cần tổn thương nó, chúng ta có thể tìm nó từ từ bàn bạc, chúng ta là người một nhà, không có gì không thể giải quyết . . . . . . Tôi sẽ giúp ông khuyên nhũ nó , tôi nhất định có thể thuyết phục được nó, tôi . . . . ."
"Molly. . . . . ." Bách Vân Sơn đột nhiên nhẹ giọng mở miệng, trong thanh âm mang theo nồng đậm ưu thương.
Bách Mạc Lệ nhìn trên mặt ông lộ ra thống khổ, không khỏi nghi ngờ khẽ cau mày, sau đó thấp thỏm hỏi, "Ông làm sao vậy? Giọng điệu có vẻ khác thường? Những người khác cũng vậy, lẽ nào Hiên nhi gây ra tai họa gì sao? Nhưng là. . . . . ." Bà đột nhiên ngừng nói, bởi vì là vợ chồng nhiều năm, bà rất rõ ràng có thể làm cho ông biến thành bộ dạng này , không phải quá tức giận , mà là. . . . . . Tuyệt vọng. . . . . .
"Rốt cuộc. . . . . . Thế nào?" Trong lòng bà càng thêm thấp thỏm, nhẹ giọng chần chờ hỏi.
"Molly. . . . . ." Bách Vân Sơn lại một lần nữa kêu tên của bà, sau đó khẽ cúi đầu nhìn bà một lúc rồi mới lên tiếng , "Thật xin lỗi. . . . . ."
"Tại sao lại nói xin lỗi?" Bách Mạc Lệ không hiểu.
"Bởi vì. . . . . . Tôi . . . . ." Giọng Bách Vân Sơn đột nhiên nghẹn ngào, đôi mắt đã mờ ảo vài giọt lệ nói, "Tôi hại chết đứa con duy nhất của chúng ta rồi!"
Hại chết?
Hiên nhi?
Bách Mạc Lệ khiếp sợ nhìn hắn, sững sờ mấy giây, sau đó cười khan nói, "Ha ha ha. . . . . . Ông nói hươu nói vượn gì đấy? Ông là cha của nó, làm sao ông có thể hại chết nó được chứ? Hơn nữa nó còn là người nói dõi của họ Bách chúng ta, ông cho dù có hành hạ nó thế nào , tuyệt đối cũng không sẽ hại chết nó được!"
"Thật xin lỗi. . . . . ." Lại một lần, Bách Vân Sơn nói xin lỗi, nước mắt khẽ rơi xuống.
Bách Mạc Lệ nhìn nước mắt của ông, cả người cứng ngắc sửng sốt.
Đã bao nhiêu năm không nhìn thấy nước mắt ông rồi? Còn nhớ rõ lần trước là lúc bố chồng bà mất, hình như đã hai mươi năm, sao bây giờ hắn lại một lần nữa khóc thút thít, lẽ nào Hiên nhi thực sự xảy ra chuyện?
"Đã có chuyện gì xảy ra? Ông mau nói cho tôi biết rốt cuộc là chuyện gì ? Hiên nhi làm sao có thể chết được? Hai ngày trước