Bảo Bối May Mắn Ngủ Nhầm Giường
Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 1343163
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3163 lượt.
tôi còn gặp nó, nó mặc dù hơi gầy một chút, tiều tụy một chút, nhưng nó không thể nào. . . . . . Không thể nào. . . . . . chết. . . . . ."
"Thật xin lỗi, Molly. . . . . . Thật xin lỗi. . . . . . Thật xin lỗi. . . . . ." Bách Vân Sơn khóc thảm, trong lòng một lần lại một lần đau đớn kịch liệt.
Ông không nghĩ tới chuyện lại đến nước này, ông chỉ là một mực bắt Bách Hiên nhanh chóng kết hôn, Bách gia sớm có người thừa kế. Ông chỉ là muốn cháu đích tôn, muốn thấy cơ nghiệp nhà họ Bách ngày càng đồ sộ, phát triển rộng khắp , thực ông chỉ là muốn như vậy mà thôi. . . . . .
Ông sai lầm rồi sao?
Ông làm sai sao?
Nhưng ông thực không hiểu, rốt cuộc ông đã sai lầm ở điểm nào. . . . . .
"Molly. . . . . . Tôi đưa bà đi thấy Hiên nhi. . . . . . Đi gặp nó một lần cuối thôi. . . . . ." Ông nghẹn ngào nói xong, bàn tay già nua nắm chặt tay bà, sau đó từ từ xoay người, đi ra khỏi phòng.
※※※
Bệnh viện
Sáng sớm
Tử Thất Thất lẳng lặng nằm ở giường bệnh , đột nhiên, cô đột nhiên mở ra hai mắt, nhìn trần nhà trắng toát. Chuyện xảy ra tối hôm qua còn hiện rõ trong đầu, hình ảnh Bách Hiên bất tỉnh trên giường với vô vàn dụng cụ y tế xung quanh.
"Thất Thất!" Mặc Tử Hàn ngồi ở bên giường, thức trắng một đêm , cho đến thấy cô giương đôi mắt, hắn mới nhẹ nhàng kêu cô một tiếng.
Tử Thất Thất nghe tiếng gọi tên mình, đột nhiên ngồi dậy, hoàn toàn không để ý là ai đang ở cạnh mình, hốt hoảng vừa muốn xuống giường, vừa nói, "Bách Hiên đâu? Anh ta có khỏe không? Tôi muốn đi xem anh ta thế nào rồi, tôi muốn. . . . . ."
Hai chân mới vừa chạm mặt đất lạnh băng , bụng cô vì động tác mạnh vửa rồi mà đau đớn kịch liệt.
"A. . . . . . Đau quá!" Cô dùng sức ôm bụng, khuôn mặt thống khổ.
"Thất Thất!"
Mặc Tử Hàn khẩn trương đỡ cô ngồi lên giường, sau đó cau mày lo lắng nói, "Em ngày hôm qua bởi vì té xỉu mà đã bị động thai một lần nữa, Bách Trú nói , nếu như lại có lần tiếp theo i, đứa con trong bụng sẽ không giữ được, cho nên em không được kích động, nằm yên trên giường nghỉ ngơi thật tốt, coi như là vì con của chúng ta!"
Tử Thất Thất nghe lời của hắn, nhìn người của hắn, lúc này mới ý thức được sự hiện hữu của hắn, iệng không khỏi dùng giọng nghi ngờ nhẹ nhàng kêu hắn một tiếng, "Mặc Tử Hàn. . . . . ."
Lòng hắn bất chợt co rút đau đớn!
Hắn cả đêm không rời cô nửa bước, phải nói từ ngày cô ngã , hắn không hề chợp mắt một giây một phút nào, vẫn luôn ở bên cạnh cô ,yên lặng nhìn cô một cách chăm chú. Cô chẳng những không có phát hiện, hơn nữa hai lần tỉnh lại đều lập tức kêu tên Bách Hiên , hoàn toàn quên mất sự có mặt của hắn. Mặc dù hiểu được cảm nhận của cô, cũng hiểu vì sao cô lại như vậy, nhưng là. . . . . . Thân là một người đàn ông, tim hắn không khỏi ghen tỵ, tức giận, đau đớn, ..... thế nhưng hắn không thể nào đem loại tâm tình này biểu đạt ra ngoài.
Thật là thống khổ. . . . . .
Thật khó chịu. . . . . .
Phải làm như thế nào,đôi mắt cô ấy chỉ nhìn chăm chú vào mình đây? Như thế nào mới có thể làm cho lòng của cô, chỉ muốn hắn đây? Như thế nào mới có thể quy ngược lại thời gian, thời khắc nguy cấp nhất, hắn có thể chạy tới cứu cô đây?
"Mặc Tử Hàn. . . . . ." Tử Thất Thất nhẹ giọng kêu hắn.
Mặc Tử Hàn lập tức hơi cười cười, nhìn cô :, "Ừ?"
"Anh có thể hay không giúp em một việc?" Cô đột nhiên thỉnh cầu.
"Dĩ nhiên có thể!" Mặc Tử Hàn trả lời ngay, cũng hỏi tiếp, "Em muốn anh giúp em cái gì?"
"Giúp em cứu Bách Hiên đi!"
Vừa nghe đến những lời này, tim Mặc Tử Hàn giống như bị xé toạc, nhưng hắn đè nè sự đau đớn, nhẫn nại mỉm cười nhìn cô nói, "Anh sẽ cố gắng tìm bác sĩ tốt nhất tới giúp hắn trị liệu, em ngoan ngoãn nằm ở đây, không nên cử động, nghỉ ngơi cho khỏe, mọi việc giao lại cho anh giải quyết, có được hay không?"
Tử Thất Thất gật đầu một cái, nhưng lại mở miệng nói lần nữa, "Em muốn đi gặp anh ta một chút,em muốn sống ở bên cạnh anh ta,anh có thể giúp em nói với Bạch Trú một tiếng không? Không bằng để cho em cũng chuyển vào phòng bệnh đó, có được hay không? Em bảo đảm không có chuyện gì xảy ra đâu, chỉ là lẳng lặng chăm sóc hắn thôi!"
Nụ cười Mặc Tử Hàn vô cùng khổ sở, nhưng giờ phút này trong mắt của cô lại hoàn toàn không thấy được sự thương tâm của hắn, cô nhìn thấy chỉ có Bách Hiên, cô khẩn trương cũng vì tên đó.
"Anh . . . . ." Hắn chậm rãi mở miệng, chính là muốn đáp ứng.
"Không được!" Phương Lam đột nhiên xuất hiện ở cửa phòng, cáu kỉnh cự tuyệt.
Tử Thất Thất và Mặc Tử Hàn cùng nhau nhìn về phía cửa phòng.
Phương Lam cầm bữa ăn sáng, vừa đi đến bên giường, vừa nói, "Cô không thể đi xem hắn, cũng không thể ở chung phòng bệnh với anh ấy!"
"Tại sao?" Tử Thất Thất hốt hoảng hỏi.
"Bởi vì mẹ Bách Hiên đã tới,bà ấy bây giờ đang trong phòng bệnh chăm sóc anh ta, bà ấy sẽ đồng ý để cho cô thấy Bách Hiên sao? Bà ấy sẽ đồng ý để cho cô cùng Bách Hiên ở cùng một phòng sao? Đừng quên, Bách Hiên là bởi vì cứu cô mà ra nông nỗi này, trong mắt bà ấy, cô chính là hung thủ giết người!"
Hung thủ giết người?
Tử Thất Thất đột nhiên sửng sốt,