Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau

Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau

Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật

Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015

Lượt xem: 1343155

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3155 lượt.

cả người bị đả kích mãnh liệt
Không sai, cô là hung thủ giết người, là cô hại chết Bách Hiên . Rõ ràng hắn có thể buông tay ra, rõ ràng hắn có thể không để ý tới sống chết của cô, thế nhưng hắn lại kiên quyết nhảy xuống, dùng tánh mạng của mình cứu cô.
"Phương Lam, cô . . . . ." Mặc Tử Hàn cau mày vừa định muốn mở miệng, Phương Lam lập tức cắt đứt lời của hắn.
"Bất quá cô bây giờ có thể không đi xem hắn, nhưng chờ một chút tôi sẽ giúp cô xem một chút tình huống của hắn, tìm cơ hội nói chuyện với mẹ hắn, để cho cô gặp hắn một chút. Nhưng trước tiên, cô phải ngoan ngoãn nằm ở giường, nghỉ ngơi thật tốt, đừng quên trong bụng cô còn có đứa trẻ vô tội. Hắn bên ngoài có việc không hay xảy ra, cả đời này cô cũng không có cách nào đền bù hắn, cho nên cô trước hết phải thật tỉnh táo , chăm sóc bản thân thật tốt. Hơn nữa, lúc nãy tôi nói cô là hung thủ giết người, chỉ là liên tưởng tới việc mẹ Bách Hiên tức giận mà nói càn. Mọi hiểu lầm sẽ từ từ biến mất, bà ấy sẽ hiểu, thật ra thì đó không phải lỗi của cô, chuyện này cô không thể kiểm soát được. Vì vậy, cô nên tự trách mình, cô không làm gì sai cả!" Giọng điệu Phương Lam vô cùng nghiêm túc , sau đó đưa chén cháo nhỏ mới mua tới trước mặt cô, nhẹ nhàng nói, ", Ăn đi. . . . . . Ăn no, mới có thể mau chóng khôi phục sức khỏe, mới có thể làm được rất nhiều rất nhiều chuyện!"
Tử Thất Thất nghe vậy..., nước mắt không nhịn được từ trong vành mắt rơi xuống, Phương Lam đút từng muỗng cháo vào miệng cô, cô lặng lẽ ăn không nói được lời nào
Mặc Tử Hàn nhìn hai người, đau đớn trong long chợt biến mất, nhưng lại tuôn ra một cảm gíac không gọi thành tên
Cảm giác thật là kỳ quái, không phải vui vẻ,mà còn khó chịu, chỉ là im lặng . . . . . . Trống không. . . . . .
. . . . . .
Sau bữa ăn sáng
Phương Lam nhìn Tử Thất Thất ngoan ngoãn nằm trên giường, nhắm mắt ngủ, Mặc Tử Hàn vẫn luôn ở bên cạnh cô, canh chừng cô, trầm mặc không nói lời nào. Mặc dù cô không rõ trong long Mặc Tử Hàn hiện tại đang suy nghĩ gì, nhưng có thể nhìn thấy được sự thống khổ đang hiện diện trên mặt hắn
Thở dài một tiếng, sau đó cô xoay người yên lặng rời đi
Phòng làm việc lầu hai
"Cốc, cốc, cốc!"
Cửa phòng bị đột nhiên gõ vang, Bạch Trú ngồi ở bàn làm việc, chăm chú nhìn tài liệu trong tay, nhẹ nhàng đáp lại.
"Mời vào!"






CÔ KHÔNG PHẢI LÀ MỘT NGƯỜI MẸ TỐT ! THỰC RẤT TỆ...
"Cạch cạch!" Cửa phòng được mở ra, Phương Lam xuất hiện.
Cô thấy Bạch Trú vẫn chăm chỉ làm việc, vẻ mặt không khỏi có chút mê muội, sau đó bước nhanh vào phòng, đứng ngay chỗ của hắn
"Cái người này tật xấu lúc nào mới bỏ được đây? Đối với khách vô cùng không lễ phép!" Cô nhẹ giọng oán trách.
Bạch Trú lập tức ngẩng đầu lên, nhìn mặt người vừa mắng mình.
"Chờ một chút, tôi còn muốn hỏi anh một chuyện!" Chân mày Phương Lam đột nhiên hơi nhíu lên.
"Chuyện gì?" Bạch Trú hỏi.
"Bách Hiên. . . . . . Thật không còn biện pháp cứu hắn rồi sao?" Cô chần chờ mở miệng, thái độ càng thêm nặng nề.
Bạch Trú trầm mặc nhìn cô mấy giây, sau đó nhẹ giọng nói, " Cô cũng là một bác sĩ, nên rất rõ ràng biết tình trạng hắn như thế nào, rốt cuộc có cứu được hay không, không phải sao?”
"Tôi hiểu biết rõ. . . . . . rất rõ ràng, nhưng là. . . . . ." Cô đột nhiên ngưng giọng, dùng sức hít sâu một hơi, điều chỉnh lại cảm xúc của mình, sau đó cười nhạt, nói, "Thật xin lỗi, tôi thật đã hỏi một câu thiếu suy nghĩ”
"Không sao, thấy được dáng vẻ bốc đồng của cô là vinh hạnh của ta, thật đáng yêu. . . . . . Cô về sau có thể thường xuyên đối với ta tùy thích!" Bạch Trú trêu ghẹo , đi vòng qua bàn làm việc tới bên cạnh cô.
Sắc mặt Phương Lam đột nhiên thay đổi vô cùng lạnh lùng, tức giận nói, "Ai sẽ đối với anh tùy hứng a, chỉ có kẻ ngốc!"
"Ha ha ha. . . . . . Cô không cần phải khách khí với tôi !"
"Ai khách khí với anh, hả?"
"Vậy thì đối với tôi tận tình tùy hứng đi!"
"Anh tiếp tục nói, cẩn thận tôi giết chết anh !"
"Ha ha ha. . . . . ."
". . . . . ."
Không khí mặc dù hơi có chút hòa hoãn, nhưng trong lòng hai người vẫn là vô cùng nặng nề, không cách nào giảm bớt đau thương, vẫn in sâu vào tâm can bon họ. . . . . .
. . . . . .
Trong phòng bệnh
"Cốc, cốc, cốc!"
Cửa phòng bị gõ nhẹ, từ từ mở ra. Bạch Trú đi vào, tới bên giường, hắn nhìn ngồi những giọt nước mắt Bách Mạc Lệ vẫn không ngừng tuôn. Bách Vân Sơn đứng bên cạnh bà, mắt đỏ bừng, vẻ mặt thống khổ. Trong nháy mắt, dường như ông già thêm mười mấy tuổi, cả người nhìn qua rất tuyệt vọng, như một người đánh mất tất cả những gì đang có.
"Bách tiên sinh, Bách phu nhân!" Bạch Trú nhẹ giọng chào, sau đó nói, "Hai người từ tối hôm qua đến giờ đều không có nghỉ ngơi, tiếp tục như vậy thân thể sẽ không chịu đựng được , không bằng hai bác về nghỉ một chút có được hay không? Mặc dù Bách Hiên hiện đang hôn mê bất tỉnh, nhưng cũng còn có ý thức , nếu hắn biết hai người đều không ăn không uống không ngủ, nhất định sẽ càng thêm tự trách mình, cho nên. . . . . ." Hắ