Tác giả: Ngũ Nguyệt Thất Nhật
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 1343130
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3130 lượt.
nhẹ giọng hỏi.
"Còn chưa ngủ !" Mặc Tử Hàn trả lời.
"Cái này . . . . . Em. . . . ." Tử Thất Thất ấp a ấp úng mở miệng , do dự chậm chạp không chịu mở miệng.
"Sao vậy ?" Mặc Tử Hàn giương đôi mắt , trong bóng tối xem chừng mặt của cô nói "Trễ rồi sao em vẫn chưa đi ngủ , em muốn nói gì với anh vậy ?"
"Thật ra thì , cũng không có gì , chẳng qua là cảm thấy gần đây anh rất nhàn rỗi , cũng không có đến công ty nữa ?" Cô hỏi chưa đi vào vấn đề chính ,vì trong lòng vẫn còn chút do dự.
"Toàn bộ chuyện của công ty hôm nay anh đã bàn giao lại cho Kim Hâm rồi , bắt đầu từ hôm nay , anh sẽ ở cùng với em sẽ không rời em một bước , cho đến khi em sinh tiểu bảo bối của chúng ta xong !"
"Ah ? Vậy từ nay về sau anh sẽ có rất nhiều thời gian sao!"
"Không sai !"
"Vậy anh sẽ rất rãnh rỗi sao?"
"Ừh!"
"Như vậy , anh còn nhớ chuyện ba tháng trước đã đáp ứng em không?" Tử Thất Thất quanh co lòng vòng đã hỏi tới trọng điểm.
Mặc Tử Hàn đột nhiên trầm mặc, hắn nhìn chằm chằm mặt của cô, trong lòng đã rất rõ ràng ý tứ trong lời nói của cô , nhưng . . . . .Tại sao hôm nay đột nhiên cô ấy lại hỏi chuyện này? Rõ ràng thời gian đã qua lâu như vậy cũng không có hỏi qua, hơn nữa Bách Hiên mới chết không bao lâu, theo lý thuyết cô sẽ không nói chuyện này mới đúng , xem ra mục đích của cô cũng không phải là kết hôn, mà là. . . . . .
"Em muốn hỏi anh , tại sao không có nói đến chuyện kết hôn nữa, có đúng hay không?" Hắn trực tiếp hỏi.
"Không, em muốn hỏi chính là , tại sao anh vẫn luôn tránh né chuyện kết hôn , mà Mặc Thâm Dạ cùng Chung Khuê cũng đã từng thần thần bí bí nhắc qua , giống như trong này có bí mật gì vậy , em muốn biết , rốt cuộc anh đang giấu giếm em cái gì!" Tử Thất Thất cũng không vòng vo nữa , trực tiếp đi thẳng vào vấn đề .
Mặc Tử Hàn một lần nữa trầm mặc , lần này còn trầm mặc lâu hơn lần trước , ngay cả khi có thể nói , hắn vẫn tính toán không mở miệng như vậy .
"Không thể nói cho em biết được sao?" Tử Thất Thất nóng nảy hỏi.
". . . . . ." Mặc Tử Hàn trầm mặc như trước.
"Nếu em biết chuyện thì sẽ hại đến em sao?" Tử Thất Thất hỏi nữa.
". . . . . ." Mặc Tử Hàn vẫn là trầm mặc.
"Rốt cuộc là chuyện gì vậy , anh mau nói cho em biết đi !" Tử Thất Thất đề cao âm lượng của mình , chân mày nhíu lại, ra lệnh cho hắn.
"Ai. . . . . ." Mặc Tử Hàn thở dài , đôi tay càng thêm dùng sức ôm cô thật chặt , sau đó ở bên tai của cô mà nói "Cho anh thêm một ít thời gian , chờ anh đem mọi chuyện giải quyết xong , anh sẽ đem hết toàn bộ nói cho em biết, có được hay không?"
"Anh phải giải quyết chuyện gì ? Em có thể giúp anh không?" Tử Thất Thất hỏi.
"Chuyện này anh sẽ tự mình giải quyết , em không cần phải lo lắng , ta Mặc Tử Hàn nhất định sẽ cưới em , em là người vợ duy nhất của anh , anh sẽ không nuốt lời , chỉ là. . . . . . Chờ thêm một thời gian . . . . . . Chờ thêm một chút nữa thôi !"
Trên mặt Tử Thất Thất lộ ra ưu sầu nhàn nhạt , cô không hiểu , tại sao kết hôn đối với hắn mà nói, là một chuyện khó khăn vậy sao .
"Em hiểu rồi !" Cô nhẹ giọng đồng ý, không hỏi nữa.
Mặc Tử Hàn mỉm cười , chân mày cũng nhíu lên.
Sao đột nhiên cô ấy lại hỏi chuyện này ? Rõ ràng sáng sớm hôm nay vẫn còn bình thương , chẳng lẽ là lúc cô mất tích đã xảy ra chuyện gì sao ? Có người nào đã nói những chuyện lung tung gì với cô , người duy nhất hắn hoài nghi, chính là Thủy Miểu.
Nhất định là cô ấy !
Người phụ nữ kia. . . . . .
※※※
Buổi trưa hôm sau
Phòng khách lầu một
"Cốc , cốc , cốc !"
Cửa phòng của Thủy Miểu đột nhiên bị gõ , toàn thân Thủy Miểu mặc bộ đồ màu trắng , mỉm cười đem cửa phòng mở ra . Thời điểm khi cô trông thấy Mặc Tử Hàn căn bản cũng không có một chút xíu kinh ngạc , cô bình tĩnh giống như biết rõ hắn sẽ đến tìm cô vậy .
"Điện hạ, mời vào!" Cô khẽ cúi đầu nói , lập tức nghiêng người nhường đường.
Mặc Tử Hàn lạnh lùng sải bước đi vào trong phòng.
Thủy Miểu đóng cửa phòng lại, bước tới trước mặt của hắn , xoay người nhìn hắn , sau đó hơi cúi đầu , cung kính nói "Điện hạ , ngài tìm tôi có chuyện gì?"
"Ngày hôm qua cô cùng Tử Thất Thất nói những chuyện gì ?" Mặc Tử Hàn lạnh như băng chất vấn cô.
"Chỉ là tán gẫu mấy câu thôi !" Thủy Miểu trả lời.
"Tán gẫu ? Vậy hãy đem nội dung lặp lại một lần!" Mặc Tử Hàn ra lệnh.
". . . . . ." Thủy Miểu đột nhiên trầm mặc , sau đó nói "Điện hạ thật xin lỗi , nội dung thì em không nhớ rõ nữa rồi , chỉ là nói một chút chuyện việc nhà mà thôi !"
"Không cần ở đây giả ngây giả dại !" Mặc Tử Hàn tức giận, lạnh lùng nói "Cũng không cần ở trước mặt Tử Thất Thất nói lung tung , đừng cho là những lời cảnh cáo của tôi nói với cô là đùa giỡn, nếu như cô chọc giận tôi , tôi thật sẽ giết cô !"
Thủy Miểu nghe hắn tuyệt tình nói , nụ cười trên mặt cũng biến mất . Cô ngưng lại mấy giây , sau đó đột nhiên cười khẽ.
"A. . . . . . Điện hạ , tôi thật không hiểu , tại sao ngài vẫn muốn giấu giếm phu nhân chứ ? Mặc dù sẽ tổn thương đến cô ấy , nhưng phu nhân cũng rất là kiên cường , tôi nghĩ cô ấy có thể một mình